Lo Xa!

Huỳnh Quốc Bình

Tôi là người có tánh lo xa và thường cẩn thận trong mọi vấn đề. Cái tánh lo xa của tôi từng làm cho vợ con và những ai từng có những sinh hoạt chung với tôi rất bực mình. Mà họ bực mình cũng phải thôi, bởi tôi có tánh lo xa còn đối với họ thì những điều đó không có gì đáng phải bận tâm. Tuy nhiên những thứ tôi “lo xa” ít nhiều đã lần lượt xảy ra và họ đã hiểu lý do tại sao tôi phải “lo xa”.

Đây là những thứ tôi hay lo xa. Khi xa nhà và nếu phải ở khách sạn, tôi luôn xem xét là nếu có hỏa hoạn xảy ra, tôi có lối nào để thoát không? Hoặc nếu tôi phải ở nhà bạn bè, kể cả nhà những người thân yêu của tôi; trước khi leo lên giường ngủ, tôi xem thử cửa sổ có mở được dễ dàng, nếu hỏa hoạn xảy ra. Hoặc nếu có điều gì cần phải nhanh chóng thoát thân thì lối nào để thoát? Hoặc khi tôi đang ở tại nhà của tôi và nếu có điều gì bất ngờ xảy ra, thì tôi phải biết mình cần làm gì trước nhất và món gì mình cần có trong tay. Tôi có cái tánh này từ thời niên thiếu.

Trong thời gian qua, có dịp theo dõi thời cuộc tại Hoa Kỳ và thế giới, tôi có vài thứ phải “lo xa” nên có nảy ra vài ý “hơi bất thường”. Tôi đã gọi hỏi những người thân yêu và vài bạn hữu có nhà riêng, rằng:

Câu hỏi thứ nhất: Nếu chẳng may nguồn nước từ thành phố (city water) mà bạn sử dụng hằng ngày bị cúp hoàn toàn trong vài ngày, thì bạn có đủ nước để uống và nấu ăn hay không?

Khoảng 90% số người cho biết là nước uống thì có đủ, nhưng nước để nấu ăn thì không.

Câu hỏi thứ nhì: Nếu chẳng may công ty điện lực hay công ty cung cấp ga (chất đốt) bị cúp vài ngày thì bạn có phương tiện gì để nấu ăn không?

Khoảng 50% số người cho biết là chỉ có thể nấu ăn vài ngày, số còn lại thì không có phương tiện gì cả.

Câu hỏi thứ ba: Vào mùa đông, nếu không có ga và điện chừng vài ngày để sử dụng lò sưởi, thì bạn cần làm gì?

Hầu hết mọi người đều cho biết là nếu mặc áo lạnh và trùm mền mà vẫn không đủ ấm thì phải “di tản” nhưng chạy đi đâu thì họ chưa biết?

Hôm tháng 3 năm nay (2020) khi bắt đầu bùng nổ vụ China Virus thì lập tức mọi người đổ xô đi mua thức ăn và những vật dụng cá nhân để dự trữ. Trong “biến cố” này, người ta đã thấy có ít nhất hai nhóm khác nhau.

Nhóm thứ nhất trong sinh hoạt hằng ngày, họ luôn thận trọng và trong tư thế sẵn sang đối đầu với mọi bất trắc có thể xảy ra. Đứng trước những bất thường của thời cuộc, họ cũng biết dự trữ món này hay thứ kia để phòng khi có biến động thời cuộc, họ có thể “tồn tại với đời”. Họ không ồn ào nhưng “biết lo xa”.

Nhóm thứ hai thuộc loại “ai chết mặc bây”. Đây là nhóm người có cuộc sống tranh giành. Họ rất ồn ào khi có chuyện gì xảy ra và sẵn sàng làm bất kể điều gì để đạt những thứ họ cần. Gia đình của họ phải là ưu tiên số một kể cả việc chà đạp người khác để giành các thứ “ưu tiên” nào đó. Trước tin đồn sẽ có “biến cố”, họ sẽ vào chợ hay các cửa hàng vơ vét nhiều thứ. Họ sẽ mua với số lượng mà ba đời nhà họ xài cũng không hết. Họ luôn hài lòng với sự “khôn ngoan” và “lanh lẹ” của mình.

Đầu năm 2020, khi khởi đầu mùa dịch bệnh, người ta chứng kiến cảnh nhiều người vào các cửa hàng Mỹ-Việt, nhất là Costco để mua nhiều thứ. Có một số người công khai giành giựt mua lương thực, họ tự nhiên leo trèo lên các kệ hàng hóa để lấy cho bằng được các thứ họ cần. Có người mua giấy vệ sinh chất trên xe đẩy đến nỗi cao khỏi đầu của họ.

Đọc đến đây chắc hẳn quý độc giả sẽ thắc mắc, người viết thuộc thành phần nào? Xin thưa, tôi thuộc thành phần nào thì xin nhờ quý độc giả vui lòng phân loại giúp.

Từ lúc mới chào đời cho đến tám tuổi, tôi sống với Ba Má và anh chị em tôi. Sau đó tôi phải sống với Ông Bà Ngoại và Dì Dượng Út của tôi để đi học và nhất là có người hủ hỉ với Ông Bà Ngoại khi Dì Dượng Út vắng nhà.

Đây là điều tôi muốn kể. Mỗi tối ông Ngoại tôi luôn xem xét cửa nẽo rất cẩn thận. Sau đó ông cầm đèn dầu rọi dưới gầm giường và các góc kẹt trong nhà để xem có gì bất thường không? Nói chung, chỗ nào mà một người có thể trốn được thì ông Ngoại tôi đều xem xét. Vậy mà trước khi đi ngủ, ông ra lệnh cho tôi xem cửa trước và cửa sau đã cài cẩn thận chưa? Ông bắt tôi cầm đèn xem xét lại những chỗ mà ông đã xem qua. Dĩ nhiên là ông cầm gậy tre đi sau lưng để “hỗ trợ tinh thần” thằng cháu chưa đầy mười tuổi.

Có lần tôi nêu thắc mắc “Ngoại xem rồi mà còn bắt con xem lại để làm gì vậy Ngoại?”.

Ông Ngoại tôi trả lời “Ông muốn con giúp ông xem xét lần nữa cho chắc ăn”.

Ông giải thích thêm, vì nhà mình ban ngày mở cửa cho thoáng, cho nên những tên trộm hay kẻ gian có thể lẻn vào nhà và chui xuống gầm giường, hay núp ở một góc nào đó để chờ tối mình ngủ say, nó có thể trộm đồ của mình hay hãm hại mình.

Tôi phải làm việc đó mỗi đêm và nhiều năm, khiến sau khi trưởng thành, nó trở thành một cá tánh, và tôi mới nhận ra là ông Ngoại tôi đã cố ý huấn luyện tôi thành một người biết thận trọng và lo xa. Trong đời sống, tôi luôn luôn đề phòng mọi bất trắc. Tôi không sợ kẻ gian đến nỗi lúc nào cũng phập phồng lo sợ, nhưng tôi luôn đề phòng kẻ gian và đề cao cảnh giác những tình huống tệ nhất có thể xảy ra.

Bốn mươi năm định cư tai Hoa Kỳ, lúc sống độc thân với mấy người bạn, tôi đều áp dụng “kỹ luật sắt” với bạn tôi. Có nghĩa là anh nào muốn ở chung nhà với tôi thì phải làm giống tôi. Tức là phải luôn đề cao canh giác những bất trắc. Có lần tôi đi “share phòng” nhà người ta mà tôi còn đặt điều kiện với ông chủ nhà về chuyện “lo xa” của tôi. Chủ nhà nào đồng tình thì tôi mới ở chung. Hầu hết mọi người đều hài lòng với cái tánh “không giống ai” của tôi.

Như đã nói từ đầu bài viết. Vợ con tôi lúc đầu “rất rầu” về cái tánh cẩn thận của tôi. Tuy nhiên, dần dần họ “tiêm nhiễm” cái tánh lo xa của tôi, nên không còn than phiền nữa. Bây giờ thì mọi người còn cẩn thận hơn cả “ông thầy” của họ.

Nhà tôi có hệ thống báo động từ mấy chục năm qua. Mỗi tháng sự tốn kém chỉ bằng bữa ăn sáng cho một cặp vợ chồng. Tức là khoảng hai tô phở và hai ly cà phê. Tôi không bao giờ để “mất trâu rồi mới làm chuồng”. Ban ngày cho dù vợ chồng tôi có mặt tại nhà, thì cửa nhà cũng phải luôn đóng và cài cẩn thận. Dù gia đình tôi có nuôi chó giữ nhà (German Shepherd) nhưng hệ thống báo động luôn mở 24/24. Có người biết chuyện đó, cho rằng tôi bị “tâm thần” vì luôn nghĩ kẻ gian rình rập mình. Tôi giải thích với họ: Mở và vô hiệu hóa hệ thống báo động chỉ trong vài giây, thì tại sao không tập thói quen đó? Vả lại, nếu chúng ta nằm xem phim hay tin tức ngoài phòng khách, kẻ gian cại cửa sổ phòng ngủ chúng ta có nghe tiếng động không? Dĩ nhiên là không hay khó nghe tiếng động bởi tiếng ồn của TV. Ngược lại cũng thế, nếu chúng ta ở trong phòng ngủ xem TV, tiếng ồn của TV sẽ át đi tiếng động khi kẻ gian cại cửa nhà hay cửa sổ các phòng khác.

Còn nhiều thứ cần phải cẩn thận trong đời sống hằng ngày thiết nghĩ mọi người cần bận tâm. Đừng để “mất trâu rồi mới làm chuồng”. Có người ngại tốn kém vài chục đô la mỗi tháng cho hệ thống báo động, nên khi vắng nhà, kẻ gian cại cửa vào lấy trộm nữ trang và vật dụng quan trọng khác. Có vụ lên đến vài chục ngàn Mỹ kim. Sau khi những thứ quý báu bị mất sạch, họ mới băt đầu gắn hệ thống báo động.

Có những gia đình con cái của họ bị bắt cóc, bởi tối ngủ mở cửa sổ thay vì mở máy lạnh khi thời tiết nóng bức. Cũng có nhiều trường hợp người ta đã mất cả mạng sống vì tay bọn cướp và kẻ thù nào đó chỉ vì họ quá xem thường vấn đề an ninh nhà cửa.

Nãy giờ tôi đề cập toàn chuyện căng thẳng “thần kinh” cho nên tôi xin phép kể một câu truyện vui trước khi tôi kết luận thật ngắn cho bài viết này.

Chị kia chẳng may có ông chồng ù lì, biếng nhác, đã có vợ con rồi mà không biết lo lắng cho gia đình. Chuyện lớn nhỏ gì ông cũng bỏ mặc cho vợ lo. Vợ nhờ tới đâu thì ông miễn cưỡng làm tới đó. Một hôm chị than thở rằng “người ta có phước nên chồng người ta biết lo xa, còn chồng mình tối ngày chỉ lo la cà hết chỗ này đến nơi họ mà không biết lo xa…”

Một buổi chiều, chị thấy chồng chị sau khi ăn tối xong, anh ta ra trước cửa ngồi hút thuốc, mắt dõi nhìn về một phương trời xa xăm nào đó và ra vẻ đăm chiêu lắm. Thấy chồng như thế nên chị mới hỏi “Ông đang làm gì đó”.

Ông chồng trả lời “tôi đang lo xa”.

Chị vợ mừng thầm và vội hỏi “ông lo xa chuyện gì vậy?”.

Ông chồng lười biếng của chị đã nghiêm nghị trả lời “Tôi đang lo xa…. Không biết giờ này, bên Tàu đèn cháy chưa?”

Kết luận: Khi con người được sống trong một đất nước thanh bình, tự do, không chiến tranh… Dễ dàng làm cho người ta không có sự cảnh giác hay mất dần sự đề phòng những bất trắc trong đời sống. Ai có tánh phập phòng lo sợ đủ mọi thứ thì không nên, nhưng biết lo xa là một đức tính tốt cần phải có ở mỗi người trong chúng ta.

Không cần đợi khi có tin đồn về những biến động sắp xảy ra thì chúng tôi mới lúng ta lúng túng mua thứ này, quơ lấy thứ kia… Nhưng gia đình tôi luôn dự trữ vật dụng hay thức ăn để có thể “sống cầm hơi” vài tháng. Chúng tôi không chủ trương tranh giành, hay đầu cơ tích trữ bất cứ thứ gì trước sự thiếu thốn hay sự đau khổ của người khác.

Huỳnh Quốc Bình

Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Gia Đình & Xã Hội, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Từ Truyền Thống Đến Thói Quen!

Bài giảng 25 phút
Đề tài: Từ Truyền Thống Đến Thói Quen!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Những Món Quà Vô Giá Dành Cho Ông Bà Cha Mẹ!

Huỳnh Quốc Bình

… Con cháu nào biết dành thì giờ hỏi han cha mẹ, ông bà, và chịu khó lắng nghe những “tâm sự” của các cao niên thì mới thật sự là những món quà vô giá mà mình muốn dành cho các vị ấy trong những mùa lễ lớn…

Đề cập đến việc quà cáp, người ta dễ dàng chú ý đến những gì có tính cách vật chất hơn là tinh thần, nhưng thực chất cho thấy, các món quà tinh thần thường mang nhiều ý nghĩa sâu đậm hơn vật chất. Nói như vậy không có nghĩa là người đang đói rét có thể no lòng hay ấm áp bởi những lời hỏi thăm theo kiểu lấy lệ hay chúc lành theo kiểu thiêng liêng như Thánh Kinh đã khuyến cáo trong sách Gia Cơ 2:16b “Hãy đi cho bình an, hãy sưởi cho ấm và ăn cho no, nhưng không cho họ đồ cần dùng về phần xác, thì có ích gì chăng?”

Vào những ngày lễ lớn người ta thường “đau đầu” vì không biết là mua quà gì tặng cho người thân hay bằng hữu mà có ý nghĩa nhất. Cho nên ở trên mạng lưới toàn cầu (Internet) có nhiều bài viết liên quan đến việc tặng quà. Nào là: Tặng quà cho bố mẹ bạn gái như thế nào? Chọn quà Tết cho bố mẹ vợ như thế nào để thể hiện thành ý của con rể? Quà biếu bố mẹ chồng nên chọn như thế nào cho ý nghĩa? Đau đầu chọn quà Tết cho bố mẹ vợ? Mua quà gì biếu Tết bố mẹ chồng và bên nội, bên ngoại xa gần của nhà chồng?… Nhưng tôi lại ít thấy hay không thấy người ta đề cập đến việc tặng quà cho cha mẹ ruột hay ông bà của mình.

Người Việt mình có câu “của cho không bằng cách cho”, cho nên việc tặng quà cho người trên trước mà không đủ khéo léo, có khi đã tốn kém về vật chất nhưng còn bị tổn thương về tình cảm, chứ không phải chuyện tầm thường. Tôi đã từng học những bài học để đời chỉ vì mình nghĩ ai cũng dễ tính hay đơn giãn giống như mình. Nghĩ theo nghĩa tích cực thì dù sao đó cũng là cơ hội để tôi “học khôn”. Dù vậy, khổ nỗi “không có cái dại nào giống cái dại nào” như các cụ đã nói.

Vợ chồng tôi có một bà bạn Mỹ “than phiền” rằng, ngày lễ Giáng Sinh đã gần kề rồi mà không biết mua quà gì cho mẹ của bà. Bà hỏi chúng tôi là có ý kiến gì không? Tôi mách với bà là hãy tặng cho mẹ bà “một cuộc thăm viếng”. Bà cười khi nghe tôi nói “khôi hài” như thế và bà cho biết rằng mẹ của bà ở tận bên miền Đông Hoa Kỳ còn bà đang ở miền Tây nên việc thăm viếng rất tốn kém. Mà bà ngại tốn kém cũng phải. Bởi với cái nhà gần mười phòng ở vùng Lake Oswego của Tiểu Bang Oregon thì nội trả tiền hằng tháng cho nhà băng cũng đủ để “tắt thở”. Theo lời tâm tình của bà thì một hay hai năm bà mới thăm viếng mẹ được một lần. Tôi nói “Nếu không thăm viếng được thì bà nên thường xuyên gọi hỏi thăm, trò truyện cũng là đáng quý”. Bà đã nói lời cảm ơn về sự khích lệ đó của chúng tôi.

Sở dĩ tôi mách cho bà bạn Mỹ như thế là vì tôi cũng thường nhắc những người bạn thân hay quen thân của tôi, gồm những người có phước mà ông bà hay cha mẹ còn sống, là hãy thường xuyên thăm viếng các vị ấy nếu mình không may phải sống xa cách các đấng sinh thành. Chứ đừng chờ sau khi họ qua đời hay không còn biết gì nữa rồi đến thăm hay tham dự tang lễ với những lời than khóc, thì đã muộn.

Tôi tin rằng những ai đang ở vị trí ông bà, cha mẹ, rất cần con cháu thăm viếng hay hỏi han hơn là chờ những món quà về mặt vật chất. Tâm lý cho thấy người cao niên có ai hỏi han, thăm viếng và chịu khó ngồi nghe họ nhắc chuyện dĩ vãng là họ vui lắm. Thông thường thì các con cháu hay người trẻ tỏ ra bực dọc vì ông bà cha mẹ của họ cứ thích nhắc chuyện quá khứ. Nghĩ cho cùng thì người trẻ còn có hiện tại và tương lai, riêng các cao niên với một quá khứ dù u ám hay vàng son đã qua, nhưng hiện tại thì “mịt mù” còn tương lai thì “đen tối”… Thì làm sao mà họ không tiếc nuối hay thích nhắc chuyện đã qua.

Dù tôi không phải là thành phần “ăn không ngồi rồi” nhưng nếu có cao niên nào muốn kể cho tôi nghe chuyện quá khứ của họ, tôi sẵn sàng nghiêm chỉnh ngồi nghe. Tôi từng ngồi hằng giờ để trực tiếp nghe hay nghe qua điện thoại về quá khứ của những cao niên mà tôi quen biết. Tôi thích nghe để học hỏi và tôi cũng muốn nhân cơ hội đó tặng cho họ một món quà tinh thần mà tôi cho là “vô giá”, đó là lắng nghe người cao niên tâm sự chuyện đời của họ.

Cao niên nào còn đủ đôi, đủ cặp, cho dù không có con cháu ở gần hay ở cùng thì cũng còn đỡ khổ, bởi “bên em đã có anh” hay “bên anh cũng còn có em”; chứ đối với ông bà cụ nào mà người bạn đời đã lìa trần, thì còn nỗi cô đơn nào khủng khiếp hơn? Cho nên con cái mà biết dành thì giờ thăm viếng ông bà, cha mẹ tức là họ đã “tiêm thuốc bổ” cho các vị ấy chứ không chỉ là những cuộc thăm viếng tầm thường.

Con cháu nào biết nhớ đến ông bà cha mẹ mà mang quà đến tặng trong những lần thăm viếng là chuyện đáng khen, nhưng đáng khen hơn nữa nếu họ biết dành thì giờ hỏi han cha mẹ, ông bà, và chịu khó lắng nghe những “tâm sự” của người già, thì mới thật sự là những người con hay cháu có lòng hiếu thảo.

Trong bài viết “Thái độ tạ ơn” tôi có đề cập rằng: Không ít người trong chúng ta cũng nhân thời điểm “Lễ Tạ Ơn” để tổ chức những bữa tiệc linh đình hầu “tạ ơn Chúa” hay “nhớ ơn Người” nhưng thực chất thì tinh thần biết ơn không mấy đúng nghĩa. Cũng có thể trong thời điểm chúng ta đang ăn uống no say thì ông bà, cha mẹ của của chúng ta đang ở một xó nào đó mà chúng ta không còn nhớ tới, hay họ đang nằm liệt giường trong bệnh viện, hoặc đang ngồi gục gặc, ngoẻo đầu trên chiếc xe lăn trong các việc dưỡng lão, mà con cháu vì bận tố chức “tạ ơn Trời” hay “cảm ơn Người” nên không còn thì giờ để ghé tạt vào thăm. Hoặc những người mà chúng ta từng thọ ơn họ một cách trực tiếp hay gián tiếp đã không còn trong trí nhớ của chúng ta, chỉ vì chúng ta đang bận tổ chức những buổi “tạ ơn Trời” hay “nhớ ơn người”.

Khi tôi đề cập đến điều này rất dễ cho những ai không làm được điều đó có nhiều lý cớ để biện minh, nào là ở hải ngoại này ai cũng bận rộn đủ mọi thứ chuyện, chứ đâu phải giống bên Việt Nam. Ai có thì giờ đâu mà thăm viếng thường xuyên hay ngồi đó mà nghe chuyện “vô bổ” của đời xưa?

Nếu độc giả nào mà được phước có ông bà cha mẹ còn sống như tôi đã nói, mà đọc đến đây nhưng lại không tin điều tôi nói thì hãy chịu khó cắt bài báo này rất giữ. Quý vị chờ sau khi ông bà hay cha mẹ của mình qua đời thì quý vị sẽ cảm được những gì tôi đề cập hôm nay.

Trở lại chuyện quà cáp, một ông bạn thân của tôi cho biết là năm nào vào ngày Tết Nguyên Đán vợ chồng ông cũng nhắc các con mua quà tặng cho bên chồng hay bên vợ. Một ông bạn khác có hai cô con gái, vợ chồng ông cũng thường nhắc con mình thường xuyên thăm viếng nhà chồng và nhớ mua quà Tết cho nhà chồng, bởi đó là lễ nghĩa hay văn hóa của người Á đông hay của người Việt chúng ta. Vợ chồng ông giải thích rằng, quà cáp không chỉ mang ý nghĩa vật chất mà còn mang nặng về mặt tinh thần, lễ nghĩa, yêu thương trong đó.

Trước khi chấm dứt bài viết này tôi muốn kể quý độc giả nghe một câu chuyện thật 100%. Có lần tôi vào thăm một người bạn đang ở trong “Nursing home” tại miền Nam California. Nhìn Cụ Bà Việt Nam tuổi ngoài bảy mươi hay tám mươi, đang ngồi trên xe lăn, nên tôi đến gần chào hỏi. Sau đây là mẫu đối thoại giữa tôi và cụ:

“Cụ ở trong này được bao lâu rồi?” Tôi hỏi.

“Tôi ở đây khoảng ba bốn năm rồi”. Cụ trả lời.

“Trông cụ còn minh mẫn quá mà tại sao phải vào đây? Chắc là cụ không có con cháu ở gần phải không?” Tôi dồn dập hỏi thêm.

“Các gia đình con cháu tôi ở trong thành phố này. Gần lắm, chỉ cần năm mười phút lái xe thôi. Tôi bị tai biến, nên bị liệt nửa thân người, tôi không còn khả năng tự lo vấn đề vệ sinh cá nhân nên các con tôi phải đưa tôi vào đây”.

Vì thấy cụ thân thiện, cởi mở, nên tôi nói tiếp những lời khích lệ: “Cụ còn có phước hơn nhiều người lắm, bởi các con của cụ ở gần, các anh chị ấy vào thăm viếng cụ dễ dàng hơn.”

Nói xong câu nói đó tôi mới thấy mình bị hố, bởi tôi đã vô tình gây xúc động cho vị cao niên này. Bằng gương mặt buồn thảm và nước mắt lưng tròng, cụ đã nói với tôi trong nghẹn ngào: “Vâng, tôi biết mình có phước hơn những người không có con cái ở gần. Dù sao thì các con tôi mỗi năm chúng nó cũng vào thăm tôi vài lần trong những ngày lễ lớn…”.

Tôi từng đọc một bài báo nói về một phụ nữ khoảng 65 tuổi, bị tai biến mạch máu não nên không còn đi đứng và nói năng gì cả. Được biết cách đó 26 năm, hai vợ chồng bà cùng sáu đứa con di cư sang Mỹ. Cũng giống như mọi người, họ bắt đầu lại từ đầu, làm đủ thứ nghề để mong sao con cái được ăn học nên người. Thời gian qua mau, các con của họ đã thành đạt, có nhà cao cửa rộng. Thời điểm đó, chồng bà phát hiện bị ung thư gan, nên quyết định về hưu sớm, bán hết nhà cửa, xe cộ, gom hết tiền bạc dọn về ở gần với sáu đứa con, tiền bạc chia cho các con giữ hết. Chồng đã qua đời vì bệnh ung thư ở thời kỳ cuối. Bà cũng bị tai biến mạch máu não và được đưa vào nhà dưỡng lão từ đó tới bây giờ. Sau đó vài tháng, bà bị nhà dưỡng lão từ chối không nhận bà nữa nên đề nghị các con bà đem bà về nhà chăm sóc. Các con bà đều từ chối với lý do bận đi làm, không có thời gian chăm sóc mẹ. Điều “thê thảm” nhất khi bà bị Medical từ chối bởi cơ quan chính phủ có bằng chứng là bà từng có tài sản do chồng bà để lại dưới tên của bà ấy, nhưng thực chất thì tài sản đó đang nằm trong tay các con của bà. Đây là câu chuyện thật trớ trêu. Một người làm việc vất vả cả đời, nuôi đàn con khôn lớn nên người, mong về già để được thảnh thơi; vậy mà giờ đây, nhà của các con cháu không về ở được, mang tiếng có tiền mà không xài được, uất ức trong lòng nói cũng không xong.

Không biết người đàn bà đáng thương này nằm trong viện dưỡng lão có được con cháu vào thăm viếng không, hay là vì quá bận nên con cháu của bà không thể vào thăm bà được, như đã nói?

Tôi xin quý độc giả giúp cho tôi phần kết luận chứ tôi không còn ý gì để viết tiếp.

Huỳnh Quốc Bình
http://www.huynhquocbinh.net

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Chuẩn Bị Tham Dự Lễ Giáng Sinh

Bài giảng 25 phút
Đề tài: Chuẩn bị tham dự lễ giáng sinh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Related image

Ngày Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh là biểu tượng của yêu thương. Thế nhưng số người thật sự mừng ngày Chúa Cứu Thế giáng trần và bày tỏ tình yêu thương với nhau một cách chân thành, vẫn là con số đáng cho chúng ta bận tâm.

Tôi căn cứ vào cung cách đối xử  với tha nhân từ một số người nhận mình là “con dân Chúa” để có nhận xét này.  Họ có thể tổ chức lễ Giáng Sinh một cách rầm rộ, tốn kém và nói về tình yêu thương thì rất tích cực, nhưng thể hiện tình yêu thương bằng hành động cụ thể thì rất là tiêu cực vì họ rất ngại. Họ ngại là vì nếu không khéo thì người ta nói mình “làm chính trị”, hoặc họ sợ bọn cướp VC nó buồn, ma quỷ nó không vui. Thôi thì mình cứ lo thủ thân, còn đứa nào chết thì kệ… cha nó.

 

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Tạ Ơn Chúa Cho Đời Này!

Bài giảng 27 phút
Đề tài: Tạ Ơn Chúa Cho Đời Này!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

cartoon cooked turkey wishes happy thanksgiving clipart - Front Range Event  Rental

Nội dung chính:
Chúng ta cần cảm tạ Chúa một cách hết lòng, không cảm tạ Chúa theo xác thịt, không cảm tạ Chúa theo kiểu chứng minh là mình hay nhà thờ của mình cũng biết ơn Chúa, hoặc mời người tham dự cho đông để báo cáo với giáo hội…

Một người né tránh chuyện đáng làm nhưng thích tranh dành chức vụ thì không thể là một người biết kính sợ Chúa.

Hãy cảm tạ và cầu xin Chúa những gì thiêng liêng hơn: “Lord, you have given so much to me. Give me one thing more—a grateful heart.” (George Herbert ) Chúa ơi! Ngài ban cho con nhiều thứ lắm, nhưng xin ban cho con thêm một điều nữa. Điều đó là: Tấm lòng biết ơn.

Đừng cảm tạ hay cầu xin Chúa chỉ duy nhất cho những gì thuộc về đời nầy, mà hãy tỏ lòng biết ơn Chúa, nhớ ơn người để chúng ta không trở thành những kẻ khốn nạn, như Kinh Thánh đã khuyến cáo: 1 Cô-rinh-tô 15:19 Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Ðấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết.

Kính chúc quý thính giả, độc giả một mùa lễ tạ ơn thật hạnh phúc và ý nghĩa.

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Tạ Ơn Trời Cảm Ơn Người

Bài giảng 30 phút
Đề tài: Tạ Ơn Trời Cảm Ơn Người
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Image result for thank god

Nội dung chính:
Chúng ta không thể biết ơn đời hay ơn Người, hoặc ơn Trời bằng sáo ngữ, mà phải thật sự trân trọng những người ơn của mình. Rất nhiều trường hợp người ta thấy không ít người vì sợ mang tiếng là “kẻ vô ơn” nên thường tìm cách trả ơn có tính cách bề ngoài hơn là thật lòng biết ơn. Chúng ta phải biết ơn Người và Ơn Trời. Có biết rõ ý niệm của ơn nghĩa thì mới có thể tạ ơn đúng cách.

Một bà Mẹ cần mấy cô con gái biết ơn Mẹ bằng cách rửa chén bát hoặc lau chùi nhà bếp hơn là mấy câu “I love you Mom” hoặc tặng tấm thiệp với mấy chữ in sẵn, hay mấy cành hoa hồng… Một ông Bố cần mấy cậu con trai cắt cỏ trước và sau nhà giùm ông, kéo cái thùng rác ra sân trước cho xe rác mang đi, hơn là tặng cho ông chiếc cà-vạt “on sale” trong ngày Lễ Cha mà ông không cần đến.

Về cuộc sống, chúng ta phải quan tâm đến lời Chúa dạy và đừng để những vật chất đời nầy khiến chúng ta thành nô lệ của chúng. Chúng ta phải biết sống trong hạnh phúc Chúa ban và luôn tạ ơn Ngài. Cần vứt bỏ mọi lo âu để ngày Lễ Tạ Ơn Trời có ý nghĩa, vì Kinh Thánh có chép:

Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn và trình các sự cầu xin của mình cho Ðức Chúa Trời. (Phi-lip 4:6)

Đối với những ai chưa có niềm tin nơi Thiên Chúa thì: Cách thức “Tạ Ơn Trời” ý nghĩa nhất là hãy ăn năn tội lỗi của mình, quay về với Thiên Chúa, đầu phục Ngài bằng cách tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus làm cứu Chúa của mình, đối xử với mọi người bằng tình yêu thương chân thật mà Kinh Thánh khuyến cáo “Kính Chúa yêu người”.

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Kẻ Gian Có Thể Ghét Chứ Không Được Phép Khinh!

Huỳnh Quốc Bình

… bọn bất lương có quyền thù ghét Tổng Thống Trump, nhưng chắc chắn chúng không được phép khinh thường ông và những người bênh vực ông bằng những lý luận vững chắc và lời lẽ tử tế…

Nếu lòng căm thù của bạn dành cho người mang tên Donald J. Trump lớn hơn tình yêu của bạn với đất nước này, thì bạn mới chính là vấn đề!

Ngày nay nếu chúng ta thử hỏi những người bạn trẻ về Tổng Thống Donald J. Trump (TT Trump), thì đa phần, đây là những gì chúng ta có thể nghe: Ông Trump kỳ thị dân đa màu, trục xuất dân thiểu số. Ông Trump sử dụng bừa bãi tiền thuế của dân Mỹ để xây tường biên giới, để ngăn chận những di dân đáng thương cần tự do. Ông Trump ác độc khi chia cắt gia đình của những người nhập cư. Ông Trump giao du với lãnh tụ các nước cộng sản muốn biến nước Mỹ thành nước cộng sản. Ông Trump được làm Tổng Thống là nhờ Nga. Ông Trump làm giàu cho gia đình ông là nhờ Tàu chứ ông không chống Tàu gì cả… Những bạn trẻ này là nạn nhân của kẻ thù nước Mỹ, một thế lực ngầm đang lèo lái đảng Dân Chủ xưa nay để tẩy não giới trẻ tại Hoa Kỳ này.

Nếu chúng ta hỏi những cao niên người Mỹ hay Việt, thì ngoài những người ca ngợi TT Trump hết lời qua những thành tích mà họ thấy được, thì không ít người thuộc một thành phần khác cho rằng: Ông Trump ngu xuẩn, ăn nói như thằng điên. Ông Trump xúc phạm hết mọi người. Ông Trump không đứng đắn với phụ nữ. Ông Trump ăn nói hồ đồ, ông chửi luôn cả các cơ quan truyền thông… Thành phần này là nạn nhân của bọn truyền thông bất lương, loại truyền thông bị kẻ thù nước Mỹ mua chuộc.

Nếu chúng ta thử hỏi giới trí thức, khoa bảng Mỹ hay Việt Nam, ngoài những người ủng hộ TT Trump hết lòng thì có thành phần khá đông thường xuyên xem tin tức từ CNN, Fox News và Washington Post… Họ lên án và chê TT Trump một cách thậm tệ. Nào là ông Trump chia rẽ nước Mỹ. Ông Trump không có kế hoạch ngăn chận dịch COVID-19 làm thiệt mạng trên hai trăm ngàn người. Ông Trump chỉ nghĩ đến kinh tế mà lại xem thường mạng sống người dân. Ông Trump cao ngạo vì nghĩ mình trên thiên hạ… Thành phần này là nạn nhân của chính họ, của chính cái tánh kiêu ngạo của họ. Họ đang “mù” mà tưởng người khác đui.

Nếu chúng ta xem đài truyền hình hay nghe radio hoặc đọc báo tiếng Việt thuộc loại bất lương hay có ăn lương của kẻ gian, thì sẽ thấy bọn này chuyên dịch lại những tin tức giả tạo và một chiều từ CNN, Washington Post, New York Times, ABC, CBS, NBC, MSNBC và luôn cả Fox News… Thì toàn là chuyện “xấu xa” về ông TT Trump. Đây là những tin thất thiệt từ các thế lực ngầm muốn triệt hạ TT Trump tung ra. Báo Washington Post còn quá trớn đến nổi xem thường trí óc của mọi người, khi cho rằng TT Trump đã nói dối trên 20 ngàn lần trong vòng 1267 ngày.

https://www.washingtonpost.com/politics/2020/07/13/president-trump-has-made-more-than-20000-false-or-misleading-claims/

Có không ít tên phía Việt Nam, nhai đi nhai lại tin này một cách “hồ hởi và phấn khởi”. Bọn này không ngu nhưng hèn và tham tiền, hoặc do sợ mất hay “mê microphone” nên đã bán rẻ lương tâm.

Có người gởi email nặng nhẹ tôi là người giảng lời Chúa mà lại đi ủng hộ một một “tên thiếu đạo đức”. Họ nói Tổng Thống Trump là “racist” là “phân biệt chủng tộc là… Tôi đã chứng minh là có ít nhất 13 cơ quan truyền thông tại Hoa Kỳ, đặc biệt là CNN và Washington Post, đã gọi đích danh đại dịch Covid 19 là “China Virus!” , “Chinese coronavirus”, “Wuhan virus…” Nhưng khi Tổng Thống Trump gọi là “China Virus” để phản bác bọn Trung cộng đổ thừa dịch bệnh đến từ Hoa Kỳ, thì họ cho rằng ông kỳ thị… Và khi tôi chứng minh những điều dối trá đó thì họ không tiếc lời xúc phạm tôi và gọi tôi là “cuồng Trump”. Quý độc giả có thể xem những gì tôi chứng minh tại link này: https://newhopemedianetwork.net/2020/04/18/china-virus/

Nhiều người dân Mỹ bắt đầu khốn khổ sau khi TT Trump đắc cử năm 2016. Không phải họ khổ vì ông mà vì những kẻ chống ông. Chỉ vì một cảnh sát Mỹ da trắng dính vào cái chết của một người da đen có tiền án và bất tuân lệnh nhân viên công lực, đã làm tốn hao bao nhiêu tiền bạc của chính phủ, tài sản của người dân, kể cả sinh mạng của những người vô tội.

Hình ảnh bà Nancy Pelosi và Kamala Harris cùng những tai to mặt lớn của đảng Dân Chủ quỳ gối, để tưởng niệm một kẻ bất xứng, để lấy lòng người Mỹ da màu, tôi cho là tận cùng của vô liêm sỉ và là vết nhơ trong chính trường Hoa Kỳ do những chính trị gia gian ác của cái đảng này tạo ra.

Những ai cuồng chống Trump và hết lòng bênh vực cái đảng quái đản này, nên xem tận mắt thì may ra mới thấy nhục. Kamala Harris đã quỳ rồi nhưng sợ cử tri da đen không thấy mặt, nên phải gỡ bỏ khẩu trang ra, còn bà Nancy Peloci quỳ gối xong tám phút “tưởng niệm”, đứng lên không nổi, phải nhờ người giúp. https://youtu.be/pZgVBFYM2qk

Sau lần quỳ gối tập thể đó của đảng Dân Chủ, người ta thấy ông Joe Biden đi đâu cũng quỳ. Đây là cái đảng mà theo một trí thức Việt Nam tại Goergia, giáo sư dạy đại học Mỹ cho là “có những hành động khùng điên, một con thuyền gãy cột buồm, bể bánh lái mà vẫn cứ ra khơi, dù không biết mình sẽ đi đâu…”

Vì để chống TT Trump, đảng Dân Chủ đã làm ngơ trước những hành động côn đồ, hôi của, giết người, phá hoại tài sản người dân… Đảng này còn quá trớn khi đen nói thành trắng và ngược lại. Đảng này mâu thuẫn trong lời nói, trong cách chống dịch bệnh. Thay vì hiệp tác với tổng thống để lo an nguy cho dân, thì đảng này lại tạo ra bao nhiêu bất trắc cho người dân. Đảng này đem sinh mạng của dân ra để đổi lấy chức vụ và quyền lợi cá nhân. Tàn tệ hơn nữa khi có kẻ trong đảng này ủng hộ bọn người đòi dẹp bỏ lực lượng cách sát, là những người thi hành luật pháp, bảo vệ an ninh cho người dân… Vậy mà những người cho rằng mình khôn ngoan, trí thức, am tường thời cuộc, đi bênh vực hay ủng hộ bọn bất lương này là sao? Chuyện đơn giản như thế mà còn không thấy thì trí thức cái gì, sâu sắc cái gì?

Bọn truyền thông bất lương, lãnh lương từ thế lực ngầm có bao giờ đi tin trung thực hay tin gì có liên quan đến an nguy cho nước Mỹ. Chúng bao che cho những khiếm khuyết, những tội tày trời của gia đình Obama, Clinton, hay gia đình Biden, Pelosi và những gì Harris đã và đang làm. Chúng tạo ra đủ mọi loại tin tức giả tạo để bêu xấu, để bôi đen, để triệt hạ TT Trump, hầu có thể làm lu mờ tội lỗi của những kẻ phản quốc mà công luận đang lên án.

Chuyện đảng Dân Chủ có kế hoạch gian lận bầu cử một cách quy mô mà những ai còn ánh sáng và còn sự liêm sỉ tối thiếu sẽ không thể phủ nhận. Lời chứng của nhân viên bưu điện về vụ gian lận bầu cử tại Pennsylvania:

https://m.trithucvn.org/the-gioi/tin-tuc-tg/loi-khai-cua-nhan-vien-buu-dien-ve-vu-gian-lan-bau-cu-tai-pennsylvania.html

Người ta đã có bằng chứng là kẻ gian đã sử nhu liệu gọi là HAMMER và SCORECARD để thay đổi số phiếu bầu. https://www.youtube.com/watch?v=eqqFSTVpXo4&feature=emb_logo

Nhân chứng cũng xác định là có 450.000 lá phiếu quái lạ chỉ để bầu cho riêng ông Joe Biden. https://youtu.be/BJwTvHfVoL8

Tôi muốn mời mấy ông bà “trí thức” Việt Nam nào từng trịch thượng gọi những người ủng hộ TT Trump là ngu dốt, không biết tiếng Anh, không nghe được CNN hay đọc Washington Post… Vào đây nghe thử cho biết những lời tố cáo của những nhân chứng.

Và dĩ nhiên, kết quả bầu cử sẽ còn trải qua những vụ kiện tụng với những bằng cớ, chứ đây không thể là “thắng làm vua, thua làm giặc” mà một vài tên “trí thức” bất lương đã ám chỉ như thể là TT Trump muốn làm loạn, không chấp nhận thất cử.

Những người bản xứ và các sắc dân, trong đó có người Việt Nam tỵ nạn Vc, gồm những người tử tế, có lương tri, lên tiếng ủng hộ TT Trump là vì họ nhận thấy tổng thống của họ đã phải ngày đêm đối đầu với thù trong giặc ngoài và với những kẻ phản bội ông… Nhưng ông vẫn lãnh đạo đất nước một cách tốt đẹp. Dĩ nhiên sự tốt đẹp này là dưới sự nhận xét của những người tử tế và có hiểu biết mà thôi.

Kể từ năm 2016 và kéo dài đến nay, bọn truyền thông bất lương Mỹ Việt thuộc loại chuyên tung những tin thất thiệt (fake news) và những kẻ điên cuồng chống TT Trump, tìm đủ cách để bôi đen ông, triệt hạ ông nhưng chưa thành công. Theo nhận xét của người viết thì bọn bất lương có quyền thù ghét Tổng Thống Trump, nhưng chắc chắn chúng không được phép khinh thường ông và những người bênh vực ông bằng những lý luận vững chắc và lời lẽ tử tế.

Tôi có quen với một số người Mỹ rất nhiều năm. Tôi có thể gọi họ là bạn thân cũng đúng, bởi chúng tôi rất thân tình và tin tưởng nhau trong vòng mấy chục năm qua. Họ là những người luôn ủng hộ đảng Dân Chủ và rất ghét Tổng Thống Trump và từng thuyết phục tôi ủng hộ đảng Dân Chủ hay tẩy chay ông. Dĩ nhiên lần này họ cũng không bầu cho ông Trump nhưng họ cho rằng cuộc bầu cử năm nay đã làm xấu nước Mỹ, chứ không phải làm xấu TT Trump. Có người tuy trước đây không thích ông Trump nhưng lần này lại bầu cho ông Trump. Làm sao tôi biết? Chính họ nói với tôi. Vì là bạn thân, vì họ biết lập trường của tôi nên họ mới thố lộ với tôi. Dù vậy, cả hai nhóm đều cho rằng đây là cuộc bầu cử gian lận một cách trắng trợn nên họ không thích, bởi nó làm xấu nền dân chủ của nước Mỹ mà họ từng tự hào. Tôi nghĩ đây là những người có lòng tự trọng và liêm sỉ. Tôi có thể không đồng ý với lập trường chính trị của họ, hay sự chọn lựa của họ, nhưng tôi không thể ghét hay khinh họ được.

Theo dõi cuộc vận động bầu cử  tổng thống Mỹ năm 2016 và 2020, tôi tin rằng người mang tên Donald J. Trump có chiến thuật và chiến lược hẳn hoi chứ không phải một kẻ mơ hồ về những gì mình nói hay làm. Tôi trân trọng mời những ai đang ủng hộ TT Trump, nên bỏ chút thì giờ xem những gì ông tuyên bố mấy mươi năm trước, chứ không phải ông mới “trồi lên yêu nước” từ năm 2016. Hãy xem để mình có thể an tâm và tự hào về nhân vật hết sức đặc biệt mà mình hết lòng ủng hộ.

https://youtu.be/305-erOr3jk

Năm 2016 ông Trump đã thắng bà Hillary Clinton. Thắng bà Hillary tức thắng những cơ quan truyền thông dòng chính mà suốt 4 năm qua bị mang tiếng là truyền thông thổ tả hay bất lương.

Ông Trump muốn “tát đầm lầy” thì chuyện cóc nhái ồn ào và rắn rít hay cá sấu bu cắn ông là chuyện đương nhiên, mà tôi có nói rõ trong bài “Quyết tâm tát cạn đầm lầy” hôm mấy tuần trước. https://huynhquocbinh.net/2020/10/29/quyet-tam-tat-can-dam-lay/

Người Mỹ có thể chưa biết cộng sản là gì, chưa kinh nghiệm sự tàn bạo của cộng sản ra làm sao, cho nên họ mơ hồ về cộng sản thì chúng ta có thể hiểu được. Còn phía người Việt Nam, tôi nghĩ chỉ có bọn Vc hay đám tay sai của Vc và đám ăn tiền kẻ gian, mới điên cuồng và mẫn cán chống TT Trump, người đang gây khó khăn cho bọn Tàu cộng.

Vụ bầu cử Tổng Thống Mỹ năm 2020 là cuộc bầu cử đầy gian lận. Gian lận có kế hoạch, có hệ thống chứ không phải đến từ một vài cá nhân nào đó. Ai còn thấy đường, đương nhiên phải thấy cho dù người đó không ưa TT Trump và ủng hộ đảng Dân Chủ. Vậy mà cái đám “trí thức” và truyền thông bất lương cho rằng TT Trump “thắng làm vua, thua làm giặc”. Đúng là miệng lưỡi của bọn bất lương, như đã nói.

Huỳnh Quốc Bình

email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Quyết Tâm Tát Cạn Đầm Lầy!

Huỳnh Quốc Bình

… Hãy dồn phiếu cho Tổng Thống Trump và các ứng cử viên của đảng Cộng Hòa để cùng nhau “tát cạn đầm lầy” tại Washington DC. Đây là trận chiến giữa thiện và ác…

Bốn chữ “tát cạn đầm lầy” chỉ là nghĩa bóng trong môi trường chính trị, để nói đến việc làm khó khăn  dành cho những ai có ý định dấn thân vào chốn “gió tanh, mưa máu”. Một nhà văn Việt Nam đã diễn tả cụm từ này như sau: “Mưa máu, gió tanh trong tiểu thuyết Kim Dung là những âm mưu và những trận tàn sát nhau để chiếm ngôi minh chủ võ lâm của những bang phái, là những trận kịch đấu kinh hồn…”

Nghĩa đen của “đầm lầy” là nói đến vùng đất nguy hiểm. Đầm lầy không chỉ là nơi trú ẩn của loài cóc nhái tầm thường mà có cả rắn rít, những loài động vật khác, cùng các loại thực vật nguy hiểm. Đầm lầy còn là nơi đầy chướng khí, với loại thời tiết độc hại và thay đổi bất ngờ khiến cho con người khó lường trước được. Khi có ai tìm cách khuấy động đầm lầy thì lập tức cóc nhái, rắn rít, cá sấu độc hại bị động hang ổ và chúng bắt đầu lao nhao, vùng vẫy để thoát thân. Trong lúc thoát, chúng nó cắn càn bất cứ con vật nào hay người nào cản đường, bít lối thoát thân của chúng nó.

Những kẻ thù nước Mỹ đang mai phục tại Washington DC và tại các hạ tầng cơ sở để làm hại nước Mỹ, và những kẻ đang làm tay sai cho kẻ thù nước Mỹ, không phải chỉ vài đứa mà chúng có cả một tập đoàn. Chúng nhân danh phục vụ nhân dân Mỹ, “tranh đấu quyền lợi cho người nghèo” nhưng thực chất nhân dân Mỹ hay người nghèo chỉ là nạn nhân trong ván bài chính trị của những kẻ sử dụng chính trị để chúng làm giàu, để “vinh thân phì gia”. Bởi vậy, có người đã nói: Người ta tin tưởng những triệu phú trở thành chính trị gia, chứ không thể tin tưởng những kẻ làm chính trị mà trở thành triệu phú.

Người viết xin mời mọi người nên nghe những gì người mang tên Donald J Trump tuyên bố khi được phỏng vấn cách đây vài chục năm, thì mới hiểu rõ về cá tính và những gì ông bận tâm về nước Mỹ. https://youtu.be/305-erOr3jk

Hơn ba mươi năm trước, triệu phú trẻ Donald J. Trump cho biết là ông đã chán ngán các chính trị gia của Hoa Kỳ, vì đã để cho nước Mỹ bị suy yếu dần trước bọn Tàu cộng. Ông khẳng định rằng nước Mỹ đang bị Tàu cộng lấn át trên mặt trận kinh tế và chính trị. Thời điểm đó, nhiều người mong ông ra tranh tổng thống, ông đã từ chối, nhưng sau này khi ông ra tranh cử thật, thì họ lại xuyên tạc ông đủ mọi thứ.

Nếu Tổng Thống Donald J. Trump chỉ tuyên bố những khẩu hiệu nào đó cho oai trong mùa bầu cử và sau khi thắng cử rồi thì cứ thủ cái ghế cho vững và chờ 4 năm sau tuyên bố câu khác, thì ông không khổ thân như những người tử tế đã thấy.

Cụm từ “Drain the swamp”, hiểu theo tiếng Việt tức là thoát  nước đầm lầy, hay tát cạn đầm lầy. Những từ ngữ này đã được một số chính trị gia áp dụng như một ẩn dụ là “bài trừ hay diệt trừ tận gốc nạn tham nhũng”. Tại Hoa Kỳ ý niệm này muốn ám chỉ những tệ nạn tại Washington DC. Một trong những người sử dụng câu này sớm nhất như một chiêu bài, là Victor L. Berger, một thành viên sáng lập của Đảng Dân chủ Xã hội Hoa Kỳ. Trong một cuốn sách có tên Capital Opinion, xuất bản năm 1912, Berger đã viết, “Chúng ta nên thoát nước đầm lầy – thay đổi hệ thống tư bản…”

Trong nửa thế kỷ qua, khẩu hiệu “tát cạn đầm lầy” từng được nhiều thành viên của các đảng chính trị tại Hoa Kỳ sử dụng. Tổng thống Đảng Cộng hòa Ronald Reagan đã sử dụng cụm từ này trong chiến dịch tranh cử tổng thống năm 1976 của mình. Riêng bà Nancy Pelosi, thành viên đảng Dân Chủ, ngay sau khi được bầu làm Chủ tịch Hạ viện vào năm 1996, bà cũng sử dụng câu “tát cạn đầm lầy” trong quốc hội mà theo bà, đó là nơi bị GOP, tức là đảng Cộng Hòa kiểm soát.

https://www.dictionary.com/e/politics/drain-the-swamp/

Gần đây nhất, cụm từ “tát cạn đầm lầy” cũng đã được Tổng thống Donald J. Trump sử dụng trong cuộc chạy đua chức vụ tổng thống năm 2016. “Drain the swamp” bắt đầu là một trong những khẩu hiệu tranh cử của ứng cử viên tổng thống Donald J. Trump sử dụng. Khẩu hiệu này đã được chính quyền Trump từ Tòa Bạch Ốc liên tục gởi ra trong các tweet và các tuyên bố chính thức khác, kể từ khi ông nhậm chức tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ vào tháng 1 năm 2017.

Điều khác biệt giữa Tổng Thống Donald J. Trump và những người từng tuyên bố câu này, kể cả cựu Tổng Ronald Reagan. Tổng Thống Trump là vị tổng thống duy nhất khi tuyên bố tát đầm lầy và ông đã tát thật.

Ông không tát cho có lệ mà đã tát một cách quyết liệt. Bằng chứng là sau khi trở thành tổng thống, ông tiếp tục nhắc đi nhắc lại điều đó song song với các việc làm ích nước lợi dân mà ông và các cộng sự viên của ông đã thể hiện. Xin xem những gì ông tuyên bố và theo đuổi những điều đó, tức là “tát cạn đầm lầy trong Tòa Bạch Ốc”.

https://youtu.be/Gg9ypxT9V3g

Hình vẻ “Vượt qua đầm lầy” của Họa Sĩ Jon McNaughton: Không bao giờ bỏ cuộc. Không bao giờ giảm ánh sáng của bạn. Không bao giờ dừng lại cho đến khi đầm lầy khô cạn

Bọn phản quốc và kẻ thù nước Mỹ có nhu cầu tồn tại, cho nên chúng đã đâu lưng để chống đở những thế đánh của Tổng Thống Trump trong gần bốn năm qua. Tổng Thống Trump không thể đánh trận đơn độc mà ông cần những người yêu nước Mỹ đang nằm trong lưỡng viện quốc hội, ở tối cao pháp viện và nhân dân tại các địa phương cùng đánh trận với ông.

Lá phiếu bầu trong mùa bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ vào ngày 3 tháng 11 năm nay cho nhiệm kỳ 2020-2024 và những chức vụ từ trung ương xuống địa phương vô cùng quan trọng. Cho dù Tổng Thống Trump có tái đắc cử nhiệm kỳ hai nhưng không có lưỡng viện quốc hội hay ít ra có thượng viện đồng tình, thì ông cũng bị trói tay và dễ dàng bị bọn phản quốc truất phế bằng những loại luật lệ do chúng đẻ ra và thêm vào.

Theo dõi tình hình chính trị tại Hoa Kỳ trong thời gian qua, đã cho phép mọi người tin rằng ông Tổng Thống Trump và những cộng sự viên của ông đã tát đầm lầy thật kết quả. Điều này người dân Mỹ đã thấy và những chính trị gia Hoa Kỳ của đảng Cộng Hòa và Dân Chủ gồm những kẻ vô tình hay cố ý làm lợi cho kẻ thù của nước Mỹ, cũng phải dè chừng hay ớn ông. Vì ớn ông, nên kẻ thù của nhân dân Mỹ, những kẻ phản quốc phải triệt hạ ông bằng mọi cách.

Bằng chứng, gần bốn năm trước, khi ông vừa thắng cử, kẻ gian đã xách động biểu tình với khẩu hiệu “He is not my President”, kế đến là những trò luận tội ông thông đồng với Nga Sô để thắng cử để tìm cách truất phế ông. Truất phế không xong, đổ thừa không được, bịt miệng ông cũng không kết quả nên kẻ gian đã đổi nhiều chiêu thức khác nhau. Các cơ quan truyền thông Mỹ và Việt thuộc loại bất lương đã vào cuộc đánh hội đồng. Riêng những cơ quan truyền thông nói tiếng Việt và một số người nói tiếng Việt đã liên tục tấn công ông như thể bọn Vc từng hô hào “chống Mỹ cứu nước”.

Trong bài viết “Khi Những Kẻ Cuồng Chống Trump Nói Lấy Được!” mà người viết là tác giả, tôi đã từng nói rõ về hiện tượng này. Kính mời quý độc giả đọc tại đây:

https://huynhquocbinh.net/2020/09/17/khi-nhung-ke-cuong-chong-trump-noi-lay-duoc/

Tại sao có hiện tượng này? Vì bằng mọi cách kẻ gian phải hạ ông, bởi vì ông còn thì chúng phải “chết”. Điều này y như cóc nhái và rắn rít sẽ bị tận diệt khi đầm lầy bị tát cạn.

Thiết nghĩ, người viết không cần chứng minh những gì tốt đẹp mà Tổng Thống Trump đã và đang làm cho nhân dân Mỹ và nước Mỹ trong gần bốn năm qua, bởi có nhiều nhà báo tử tế, cơ quan truyền thông trung thực đã từng chứng minh thật hùng hồn và thuyết phục trong những ngày tháng qua.

Người viết xin tha thiết kêu gọi những người tử tế, những ai yêu nước Mỹ là quê hương thứ hai của mình và tương lai cho con cháu mình… Hãy dồn phiếu cho Tổng Thống Trump và các ứng cử viên của đảng Cộng Hòa để cùng nhau “tát cạn đầm lầy” tại Washington DC. Đây là trận chiến giữa thiện và ác.

Con cái Chúa và những người có lòng hướng thượng không thể bỏ phiếu ủng hộ con cái ma quỷ, tức là bọn sát nhân, giết thai nhi và làm hại nước Mỹ.

Huỳnh Quốc Bình

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Coi Chừng Không Còn Đường Nào Để Chạy

Huỳnh Quốc Bình

Quý độc giả có thể xem bài nói chuyện về tiêu đề của bài viết này qua Video Youtube Channel TV21-HQB:

“Nếu có ai muốn từ bỏ quốc tịch Hoa Kỳ một cách chính thức để có thể gia nhập quốc tịch các nước độc tài cộng sản hay những nơi quá khích về tôn giáo… Thì tôi sẵn sàng giúp điền đơn hay giúp đóng tiền lệ phí nộp đơn, một cách hợp pháp…”

Người viết thường tự nhắc nhở chính mình và dạy con cái trong nhà phải ý thức rằng, chúng ta không thể xem đất nước Hoa Kỳ như chỗ để mình lợi dụng sống qua ngày, để chỉ ăn bám mà không đóng góp, hoặc chỉ để hưởng thụ vật chất mà lại không góp phần bảo vệ, vun bồi cho tốt hơn, giống như căn nhà của riêng mình.

Continue reading
Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

TẠI SAO TÔI BẦU CHO TT DONALD TRUMP NHIỆM KỲ 2020

LGT: Giáo sư Đỗ Ngọc Hiển từng học tại University of Wisconsin, WI, và Georgetown University, Washington DC, có Cao học về Kinh tế, là giáo sư dạy môn Kinh tế học tại Văn Hóa Vụ trường Võ Bị Quốc Gia VN tại Đà Lạt. Anh cũng dạy tại các trường Chính trị Kinh doanh (Viện Đại học Đà Lạt), trường Kinh thương (Đại học Minh Đức), và Đại học Cửu Long (Mekong University) ở Gia Định.

Trong một bài viết công phu, anh nêu những lý do về Kinh tế, Chính trị, Hành chánh, An ninh, Quân sự, Ngoại giao … khiến chúng ta nên bầu cho Tổng thống Donald Trump trong nhiệm kỳ 2021-2024 sắp tới.

Tôi hân hoan chuyển tới các anh, các chị bài viết rất nghiêm túc và công phu của anh Hiển.

Trần Huy Bích

TẠI SAO TÔI BẦU CHO TT DONALD TRUMP NHIỆM KỲ 2020

(Đỗ Ngọc Hiển)

LỜI MỞ ĐẦU

Người viết bài này với tư cách là công dân của một quốc gia, với một chút kiến thức về kinh tế học qua trường sở, những trải nghiệm sống và giảng dạy môn kinh tế học tại nhiều đại học thời Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa. Người viết cũng từng phục vụ trong Bộ Kinh tế với nhiều chức vụ khác nhau từ năm 1965 sau khi trở về từ Hoa Kỳ sau 6 năm như một du sinh học bỏng “Chương trình lãnh đạo” (Leadership program) do cơ quan viện trợ Hoa Kỳ USOM, bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đài thọ. Người viết đã theo học tại hai đại học University of Wisconsin 1959 và đại học Georgetown University, Washington D.C, 1962, trở về nước 1965, phục vụ tại Bộ Kinh tế và giảng dạy môn Kinh tế học tại các trường đại học : Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, trường Chính trị kinh doanh – Viện Đại học Đà Lạt, trường Kinh Thương – Viện Đại học Minh Đức và Đại học Cửu Long (Mekong University) Gia Định cho tới ngày mất nước.

  Như đã nói ở trên, người viết bây giờ là một công dân của quốc gia Hoa Kỳ, nên có trách nhiệm đóng góp một số kiến thức chuyên môn trong việc chọn lựa một nhà lãnh đạo tài đức ngày càng đưa quốc gia và dân tộc phú cường và hạnh phúc.

  Quan điễm của người viết trong bài nầy phần lớn dựa trên các dữ kiện dược trích ra trong một số cuốn sách dưới đây do một số các sử gia nổi tiếng về các đời tổng thống Hoa Kỳ, cố vấn tổng thống, chính trị gia, nhà báo, nghiên cứu sinh tại các trung tâm nghiên cứu như Hoover Institute tại đại học Stanford, Brookings Institute và Rand Corporation v..v…

  1. Inside Trump’s White house by Doug Weade
  2. Death by China – Peter Navarro and Greg Autry
  3. The Clintons’ war on women – Roger Stone
  4. The Case for Trump – Victor Davis Hanso
  5. Suicide of a Superpower – Patrick J. Buchaman
  6. The Deep State – Jason Chaffetz
  7. Live free or Die – Sean Hannity
  8. Year of the Rat – Edward Timperlake and William C.Tripplett ÌI
  9. Red Dragon Rising – Edward Timperlake and William C. Tripplett ÌI
  10. Infiltration – Dr. Taylor Marshall

Quý vị người đọc cũng thừa biết rằng các tin tức và dử kiện viết trong một cuốn sách phải chính xác và có chứng nhân xác quyết, nếu không sẽ bị nạn nhân liên hệ kiện ra tòa án, nếu thua kiện sẽ phải bồi thường rất lớn vì tội xuyên tạc hay mạ lỵ một cá nhân.

  1. Tại sao tôi đã bầu cho Tổng thống Donald Trump

 Nhiệm kỳ tổng thống 2017 – 2020

  Người viết đã nghe và trông thấy ông Donald Trump trên truyền hình và một vài lần qua chương trình “Apprentice” của ông trước đây. Thực tình , theo cảm tính cá nhân, người viết cũng không có cảm tình với Tổng thống Donald Trump lúc đầu, khi xem chương trình “Apprentice” của ông. Cung cách ăn nói, đối đáp bộc trực với ngoại hình, vẽ mặt và mái tóc vàng chải không giống ai khó gây được cảm tình ban đầu của nhiều người.

  Cách đây cả thập niên, nghe phong phanh ông lăm le ra tranh cử tổng thống, người viết cũng nghĩ rằng ông có rất ít hy vọng trúng cử. Từ ngày sang định cư tại Hoa Kỳ, tháng 5, 1980 tới cuối nhiệm kỳ 2 của Barack Obama người viết rất chú ý theo dỏi tình hình kinh tế và chính trị Hoa Kỳ.

  Trên bình diện chính trị, người viết cảm thấy thất vọng với các chính trị gia trong chính quyền Dân chủ cũng như Cộng hòa. Các tổng thống, thượng nghị sĩ, dân biểu liên bang phần lớn là các chính trị gia mị dân, khi ra tranh cử hứa thật nhiều, nhưng khi đắc cử, chẵng thực hiện được bao nhiêu và đặt quyền lợi cá nhân và đảng phái lên trên quyền lợi quốc gia và dân tộc. Không mấy người có tinh thần yêu nước thương dân và tài đức để lãnh đạo một đại cường quốc về kinh tế và quân sự từng thế kỷ qua.

  Từ nửa thế kỷ qua, theo người viết, chỉ có Tổng thống Ronald Reagan trong hai nhiệm kỳ của ông đã điều hành nền kinh tế phát triển khả quan với tăng trưởng kinh tế cao và bền vững. Với chánh sách quân sự và ngoại giao cương quyết và mạnh mẻ đã giúp đưa tới sữ sụp đổ toàn diện khối Cộng sản Liên sô và Đông Âu. Tổng thống Ronald Reagan cũng chủ trương ngăn cản không để Trung quốc gia nhập tổ chức Thương mai Quốc tế (World Trade Organization – WTO) và chống lại chủ thuyết Kinh tế Toàn cầu (Economic Globalization) lúc đó đang manh nha xuất hiện. Cũng vì chính sách kinh tế quốc tế này của ông Ronald Reagan mà nền kinh tế Trung quốc chưa phát triển mạnh được hồi đó, khoảng thập niên 1980.

  Sinh sống tại Hoa Kỳ trong nhiều thập niên, trải qua nhiều nhiệm kỳ tổng thống, người viết nhận ra nền chính trị Hoa Kỳ, ngày càng trở nên tồi tệ, tham nhũng, móc nối (lobbying) xẩy ra một cách bí mật và tinh vi. Chính trị trở thành một nghề để kiếm sống, làm giàu và tìm kiếm quyền lực và danh vọng. Hầu hết các chính trị gia ngày nay Dân chủ cũng như Cộng hòa xuất thân từ giới trung lưu, đăc biệt là giới luật sư. Họ là những con buôn chính trị, mị dân, ít người trong bọn này là những công dân yêu nước thương dân.

  Vì chán ngán và hết tin tưởng vào các chính trị gia chuyên nghiệp Dân chủ cũng như Cộng hòa, người viết mới chủ tâm quan sát một người ngoại cuộc (An Outsider) Donald Trump nhảy vào chính trường Hoa Kỳ.

  Tổng thống Donald Trump là một người Bảo thủ (Conservative) luôn luôn bảo vệ những giá trị truyền thống chính trị xã hội và Thiên Chúa giáo mà các nhà lập quốc đã viết trong Hiến pháp. Ông thực sự không phải là đảng viên Cộng hòa nhưng vì có cùng một quan điểm chính trị truyền thống Cộng hòa nên liên kết với đảng Cộng Hòa ra tranh cử dưới danh nghĩa Cộng hòa.

 Ông đã dùng tài trí, khả năng thuyết phục và thương lượng trong thương trường để được đại đa số các chính trị gia Cộng hòa chấp nhận ông là ứng viên tranh cử. Ông đã dánh bại 16 ứng viên (đọc The Case for Trump – Victor Davis Hanson) Cộng hòa khác vì thực tình trong 16 ứng viên này, không ai sáng giá và có cân nặng có thể đương đầu với Hillary Clinton.

  Phần đông các chính trị gia Cộng hòa bất đắc dỉ chọn ông ra tranh cử, và sau 3 năm cầm quyền Donald Trump đã chứng tỏ là một nhà lảnh đạo chính trị xuất sắc với những thành quả kinh tế, quân sự và ngoại giao vượt bực, lúc đó ông mới được đảng Cộng hòa tích cực ủng hộ, ngoại trừ Mitt Romny và John Mc Caines.

  Trong lịch sử Hoa Kỳ trải dài 244 năm, theo người viết biết, chưa có nột người đứng ngoài cuộc nào mà lại là tỷ phú nữa, tiền bạc dư thừa và danh vọng cũng không thiếu ra ứng cử tổng thống, đó là Donald Trump. Ông ra tranh cử với mục đích gì ? Quý vị đã rõ “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại” (Make America Great Again – MAGA) Đây là chiêu bài tranh cử ông đề ra là lý do chính yếu khiến người viết đã quyết định bỏ phiếu ủng hộ ông nhiệm kỳ đầu.

  Vậy kiểm điểm lại nhiệm kỳ đầu Tổng thống Donald Trump đã đạt được những thành quả gì và thực hiện những lời hứa tranh cử được bao nhiêu phần trăm ? Câu trả lời là ít nhất cũng đạt được tới 95%. Gần đây, lời hứa giảm giá thuốc ngang bằng với giá thuốc trên thị trường quốc tế cũng đã được thực hiện. Bức tường chận đứng nạn di dân bất hợp pháp từ Mễ Tây Cơ đã được hoàn thành hơn một nửa và đã giúp giảm 80% dòng người di dân lậu vào Hoa Kỳ trong 4 năm qua. Riêng chỉ còn lời hứa sữa chữa và nâng cấp hệ thống hạ tầng cơ sở như đường sá, cầu cống, sân bay và thương cảng v..v.. là chưa thực hiện được, và đây là mục tiêu trong nhiệm kỳ hai sẽ được hoàn thành.

      a/ Trên bình diện kinh tế.

  Trước hết một số người thiếu kiến thức về tiến trình tăng trưởng kinh tế và ngay cả một số kinh tế gia lý thuyết suông, sặc mùi sách vở (bookish) cho rằng thành quả kinh tế trong nhiệm kỳ đầu của Tổng thống Donald Trump là sự tiếp nối thành quả của chính sách kinh tế của Barack Obama. Thật là một quan điểm ngây ngô, thiếu hiểu biết, không muốn nói là ngu xuẩn và cố chấp.

  Trong 8 năm cầm quyền của Barack Obama, nền kinh tế của Hoa Kỳ ngoi ngóp trong tình trạng trì  trệ. Tăng trưởng kinh tế hằng năm ở khoảng từ 0.5% tới 1.2%. Sắc luật “phục hồi kinh tế” (Economic Recovery Act) với khối kích cầu (Demand booster) 760 tỷ đô la mới giúp giảm nạn thất nghiệp 8% lúc mới nhận chức xuống còn 4.8% ở cuối nhiệm kỳ hai.

  Trong 18 năm của ba đời Tổng thống Bill Clinton, Bush con và Barack Obama, nhiều ngàn công ty lớn Hoa Kỳ chuyển sang Trung quốc kinh doanh, làm mất cả trăm ngàn việc làm. Nền kỷ nghệ sản xuất tại Hoa kỳ sụp đổ gần như toàn diện, lấy ai tạo ra việc làm và thuê mướn nhân công. Khối kích cầu 760 tỷ đô la chỉ tạo ra một số việc làm bán thời gian, phần lớn số tiền còn lại chi cho các chương trình phúc lợi làm tăng số người lười biếng, ỷ lại, có sức khoẻ nhưng không chịu đi tìm việc làm mà nằm nhà chờ sung rụng qua các chương trình phiếu thực phẩm, trợ giúp thất nghiệp, nhà cửa và y tế ..v..v…

  Chính nhờ khối kích cầu này mà nạn thất nghiệp giảm xuống mức 4.8% ở cuối nhiệm kỳ hai của Barack Obama. Cũng ở thời kỳ này phần lớn các kinh tế gia nổi tiếng tại Hoa Kỳ cũng như ở ngoại quốc, có cả một kinh tế gia Hoa Kỳ đạt giải Nobel kinh tế năm 2016 đã quyết đoán nền kinh tế sẽ rơi vào đại khủng hoảng khi Tổng thống Donald Trump nắm chính quyền.

  Nhưng thục tế đã chứng minh nhận xét trên đã hoàn toàn sai vì nó dựa trên sách vở nhà trường  thiếu khách quan và trải nghiệm thực tế. Những kinh tế gia này không sống trong môi trường kinh doanh thực sự nên không hiểu tâm tư và ước muốn của các doanh gia ngày đêm đối diện nhũng khó khăn và trở ngại trong một thương trường cạnh tranh khốc liệt đê sống còn.

  Chỉ có những người cùng hoàn cảnh mới thông cảm với giới doanh nhân, những đầu tàu tạo ra việc làm, ở trong chăn mới biết chăn có rận. Tổng thống Donald Trump sống trong hoàn cảnh đó trong mấy chục năm qua nên ông hiểu tại sao phải ưu đải và nâng đỡ giới doanh nhân để đưa laị tăng trưởng kinh tế cao và bền vững.

  Tổng thống Trump đã thất bại, ba lần vở nợ nhưng không bỏ cuộc, với sự kiên trì vô song và một ý chí sắt đá ông đã đứng dậy dựng lại cơ đồ huy hoàng như ngày nay. Với thành quả kinh tế xuất sắc như được trình bày dưới đây Tổng thống Dobald Trump đã làm bẽ mặt cả một giới trí thức kinh tế khoa bảng tại Hoa Kỳ cũng như ngoại quốc.

  Trong ba năm đầu, trước khi bệnh dịch Corona-virus xảy ra đầu năm 2020, chính sách kinh tế thuế khóa và tiền tệ của chính quyền Tổng thống Donald Trump đã gặt hái được thành quả kinh tế như sau :

  a 1  Trước hết, để khôi phục lại nền kinh tế đang trong giai đoạn trì trệ (Economic stagnancy) Tổng thống Donald Trump đã bỏ đánh thuế trên tiền lời (capital gains tax)  do bán cơ sở, máy móc và dụng cụ sản xuất phế thải của giới sản xuất năm 2017 và ngay sau năm đó 2018, ông hạ thuế suất  lợi tức doanh nghiệp từ 35% xuống 21% một mức giảm lớn nhất trong lịch sử. Ông cũng hạ thuế suất lợi tức cá nhân cho toàn dân để kích cầu.

  a 2. Việc tăng thuế quan trên hàng hóa nhập cảng từ Trung quốc đã làm giảm siêu nhập đưa về hàng ngàn tỷ đô la. Hãy làm một phép tính. Giả thử nhập siêu trung bình hàng năm của Hoa Kỳ từ Trung quốc là 200 tỷ đô la từ năm 2000 đến 2020, thì tổng số nhập siêu là 8.000 tỷ đô la (200 tỷ x 40 năm). Và nếu tính thêm nhập siêu từ Mể Tây Cơ và Gia Nả Đại vì thương ước bất lợi NAPTA, thì còn tiết kiệm được hàng ngàn tỷ đô la nữa.

  a 3. Việc đánh thuế quan trên hàng nhập cảng từ Trung quốc, và ký lại hiệp ước thương mại với Gia Nả Đại và Mễ Tây Cơ đã đưa về Hoa Kỳ hàng ngàn công ty từ Trung quốc, tạo ra 7 triệu việc làm mới tại Hoa Kỳ.

  a 4. Nhờ các chính sách kinh tế giảm thuế doanh nghiệp, tăng thuế quan trên hàng hoá nhập cảng từ Trung quốc giúp tăng trưởng kinh tế đạt mức tăng trưởng từ 3.5% đến 4% tổng sản lượng quốc gia (GDP). Mức thất nghiệp giảm xuống 3.5% lực lượng lao động, mức thất nghiệp thấp nhất trong 5 thập niên qua.

  a 5. Các sắc dân da đen, Mẽ và Á châu được Tổng thống Donald Trump chú tâm và nâng đỡ với rất nhiều chương trình khác nhau. Kết quả là các sắc dân này có tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất trong 5 thập niên qua. Lợi tức gia đình trung bình hàng năm tăng 4% trong 3 năm đầu của nhiệm kỳ một. Số người rời bỏ chương trình trợ cấp xã hội (welfare) để đi làm lên tới nhiều triệu người.

  Nhằm nâng đỡ phát triển giới trí thức da đen, Tổng thống Donald Trump đã tăng hàng trăm triệu đô la trong suốt 10 năm để phát triển thêm các đại học dành cho người da đen, thay vì mỗi năm phải yêu cầu chính phủ yểm trợ.

 a 6. Giá cả tổng quát ổn định ở mức 2% trong suốt 3 năm đầu. Chỉ số Down Jones tăng 10.000 điểm. Nasdag và S&P cũng tăng đáng kể

  a 7. Đòi hỏi khối đồng minh NATO, Nam hàn, Nhật bản và Đài loan đóng góp thêm chi phí quân sự phòng thủ tại các quốc gia này dã tiết kiệm cho Hoa Kỳ nhiều ngàn tỷ đô la mỗi năm.

  a 8. Yêu cầu các thành viên trong Liên Hiệp Quốc, đặc biệt là các quốc gia Âu châu như Ý, Pháp, Đức  v..v…hàng năm đóng đủ 2% tổng sản lượng quốc gia cho quỷ điều hành của Liên Hiệp Quốc và Ngân hàng Thế giới để bớt gánh nặng cho Hoa Kỳ, vì hàng năm Hoa Kỳ phải đóng 25% tổng số chi tiêu của Liên Hiệp Quốc và Ngân hàng Thế giới.

  a 9. Việc rút khỏi hiệp ước Paris về thay đổi khí hậu toàn cầu giúp Hoa Kỳ tiết kiệm hàng năm nhiều tỷ đô la chiếm 20% tổng chi phí chương trình, trong khi Trung quốc thải khí độc nhiều nhất, chỉ đóng khoàng 10% tổng chi phí chương trình.

     b/ Trên bình diện chính trị, Hành chánh Công quyền và An ninh nội địa

   b 1. Bình diện chính trị.

Như quý vị người đọc biết.Tổng thống Donald Trump là một người ngoại cuộc (lonely outsider) đơn độc khi bước chân vào tòa Bạch Ốc. Trường hợp này giống y hệt trường hợp của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm năm 1954, khi ông về nước như một Thủ tướng rồi Tổng thống đơn dộc, không có quân đội và lực lượng cảnh sát hổ trợ ông. Chung quanh ông không có mấy ngưới cùng chí hướng yêu nước thương nòi, toàn là một lũ chính trị gia xa lông.

  Trong nước thì có đầy dẩy những đảng phái chia rẻ xâu xé nhau lại thêm hai lực lượng giáo phái Bình xuyên và Hòa hảo lộng hành. Tổng thống Donald Trump thuần túy là một doanh nhân, không kênh qua bất cứ một chức vụ nào trong chính quyền trước đây., nên ông có rất ít liên hệ với các chính trị gia trong đảng Cộng hòa đang là những thượng nghị sĩ, dân biểu liên bang và tiểu bang, vì vậy ông gặp rất nhiều khó khăn trong việc thành lập chính phủ.

  Tổng thống Donald Trump phải tựa vào sự giới thiệu của một số bạn bè và những người quen biết để mời một số chính trị gia trong đảng và ngoài đảng có tài đức nhưng phải có cùng quan điểm chính trị như Tổng thống. Điều kiện “cùng quan điểm chính trị” là chủ yếu trong việc lựa chọn các yếu nhân trong nội các.

  Cũng vì yếu tố này, Tổng thống Donald Trump trong năm đầu phải thay đổi nhân sự thường xuyên và đã bị đả kích và chỉ trích bởi đối phương. Nhưng cuối cùng ông đã thành lập được một chính phủ gồm những nhân vật tài đức và có cùng quan điểm chính trị, theo đuổi cùng một mục tiêu “làm cho Hoa Kỳ vĩ đại trở lại” (Make America Great Again – MAGA).

  b 2. Trên bình diện hành chánh công quyền

Barack Obama rời khỏi chính quyền và để lại một bộ máy công quyền gồm toàn những nhân sự chân tay thân tín trong khắp các bộ ngành và cơ quan tối quan trọng núp dưới bóng cái gọi là “nhà nước ngầm” (Deep States) xin đọc The Deep States – Jason Chaffetz.

  Mỗi bộ ngành và cơ quan công quyền đều do một nhóm người có quyền lực thuộc đảng Dân chủ cấu kết với nhau như một chính phủ ngầm tha hồ lạm quyền, tham nhũng bao che cho nhau như ở bộ Ngoại giao, Thương mại, Nội vụ, Nội an v..v…và các cơ quan như Bưu diện, Tổng nha Thuế vụ (Internal Revenue Services – IRS) Tất cả các chức vụ quan trọng trong các bộ và cơ quan này đều do đảng viên Dân chủ nắm giữ. Đây là điều dỉ nhiên xảy ra, cũng như khi đảng Cộng hòa nắm quyền. Vấn đề là có những chính phủ ngầm cấu kết và lộng hành hay không.

   b 3  Trên bình diện an ninh nội địa

Theo luật pháp, các cơ quan an ninh nội địa như Cơ quan tình báo Trung ương  (Central Intelligence Agency), Cơ quan Điều tra Trung ương (Federal Bureau of Investigation – FBI) , Cơ quan Kiểm soat Di dân (ICE) v..v… phải hoạt động hoàn toàn đọc lập, không đảng phái. Tuy nhiên , trong thời Barack Obama, các cơ quan này bị thao túng và mua chuộc bởi cặp bài trùng Barack – Hillary để che dấu mưu đồ lật đổ Tổng thống Donald Trump.

  Nói tóm lại, Tổng thống Donald Trump phải mất rất nhiều công sức và thời giờ để tìm người tài đức và đồng chí hướng để điều hành các bộ ngành và các cơ quan này.

     c/ Trên bình diện quân sự

  Tổng thống Donald Trump quyết định rút khỏi thỏa ước nguyên tử với Nga và Iran làm suy yếu khả năng phòng vệ và an ninh quốc gia. Ông đã diệt trừ bọn khủng bố Isis ở Trung đông và loại bỏ 3 trùm khủng bố khét tiếng khát máu và tàn ác, một ở Seria, một ở Iraq và một ở Iran, một địch thủ không đội trời chung với Hoa Kỳ.

  Ông tăng chi phí quốc phòng để duy trì một quân đội hùng mạnh với những vũ khí ngày càng tối tân hơn, đặc biệt là trong không quân và hải quân như quý vị đã thấy những cuộc thị uy sức mạnh không quân và hải quân ở biển Đông trong năm qua, trước sức mạnh quân sự của Trung quốc. Tổng thống Donald Trump đã thiết lập đạo quân thứ 4 “dạo quân không gian” gần đây để đương đầu một cuộc chiến tranh không gian có thể xẩy ra trong tương lai.

  Ông tái phát triển chương trình khám phá không gian qua việc tài trợ lại cơ quan không gian NASA, mà Barack Obama cắt giảm chi phí điều hành và các chương trình thám hiểm. Ông khuyến khích và yểm trợ cơ quan khám phá không gian tư nhân SPACEX phát triển phi thuyền không gian đưa các phi hành gia lên trạm không gian quốc tế. SPACEX dã thành công gần đây đưa một phi hành gia Hoa Kỳ lên trạm không gian quốc tế, tiết kiệm được cả 100 triệu đô la mỗi lần phóng khi phải nhờ Nga giúp

     d/ Trên bình diện Ngoại giao.

Hoa Kỳ đã thực sự vĩ đại trở lại, không còn bị khinh miệt và bắt nạt. Tập Cận Bình của Trung quốc và Kim Chung Ủn của Bắc hàn phải nể nang và kính phục và có phần khiếp sợ trước một lãnh đạo cương quyết, cứng rắn và mưu lược như Tổng thống Donald Trump.

  Đất nước và dân tộc Hoa Kỳ có quyền ngẩng cao đầu hãnh diện và kiêu hãnh vì có một nhà lãnh đạo tài ba và một nền kinh tế thịnh vượng số một trên thế giới. Tổng thống Donald Trump là một tổng thống của Hòa bình . Ông đã giúp thực hiện được các thỏa ước hòa bình giữa Do thái và ba quóc gia hồi giáo ở Trung đông và giữa Serbia và Cosovo.

     e/ Nạn Corona Virus Vũ Hán, Trung quốc.

  Nạn dịch Corona Virus, một âm mưu thâm độc của đảng Cộng sản Trung quốc nhằm hạ bệ Tổng thống Donald Trump và Hoa Kỳ, địch thủ số một của chế độ Xã hội chủ nghĩa Trung quốc.

  Đảng Dân chủ với Joe Biden và giới truyền thông dân chủ thiên tả đả kích Tỗng thống Donald Trump không ngớt về việc điều hành khuất phục nạn dịch này.

  Theo người viết, Tổng thống Donald Trump đã làm tất cả những gì có thể làm để chận đúng tệ dịch này. Ông là người đầu tiên và sớm nhất cấm các chuyến bay du lịch từ Trung quốc và sau đó từ Âu châu vào Hoa Kỳ để rồi bị chỉ trích là kỳ thị chủng tộc. Ông đã nhìn thấy tầm quan trọng của nạn dịch này, trong khi giới bác sĩ chuyên môn về dịch hạch chưa nhận ra, cũng vì vậy ông không thèm tham khảo ý kiến của giới bác sĩ chuyên môn. Đó chính là thái độ ưu việt của một nhà lãnh đạo tài giỏi biết nhìn xa

  Tổng thống Donald Trump lập tức ký các sắc lệnh hành pháp trong thời chiến để huy động các công ty tư nhân chuyển hướng để sản xuất các dụng cụ và phương tiện cho giới tuyến đầu gồm bác sĩ, y tá và các nhân viên y tế trực diện với bệnh dịch. Những dụng cụ máy móc và các phương tiện bảo vệ như khẩu trang, máy trợ thở, găng tay, aó khoác v..v…thỏa mản nhu cầu của các bệnh viện trên toàn quốc. 

  Theo yêu cầu của một vài Thống đốc tiểu bang, Tổng thống Donald Trump đã điều động hai tàu nhà thương cung cấp hàng ngàn giường bệnh, nhưng cuối cùng không có mấy bệnh nhân Corona Virus được gửi đến chữa trị. Thống đốc Cuomo, bang Nữu Uớc, kêu gào sự yểm trợ giường bệnh từ chính quyền liên bang, và chỉ gửi đến khỏang hai chục bệnh nhân.

  Tổng thống Donald Trump đã đầu tư và tài trợ nhiều tỷ đô la cho các trung tâm nghiên cứu thuốc chủng và thúc đẩy họ gấp rút tìm ra thuốc chủng trước ngày bầu cử 2020. Kết quả chưa đạt được, nhưng có nhiều hy vọng.

  Nền kinh tế hiện nay cũng đang hồi phục. Có hàng chục triệu việc làm được hồi phục. Tháng 3, 2019, mức thất nghiệp khoảng 15% lực lương lao động với chừng 5 triệu người thất nghiệp. Trong giữa tháng 10 này tỷ lệ thất nghiệp giảm xuống 7.8% lực lượng lao động. Chỉ số chứng khoán Down Jones vẫn ở mức cao, khoảng 29.000 điểm. Nasdag và S&P vẫn ở mức khả quan.

  Tóm lại, trên đây là thành quả về mọi lãnh vực mà Tổng thống Donald Trump đã đạt được trong nhiệm kỳ đầu của ông.

  Người viết thiết nghĩ không có một vị tổng thống nào trước đây trong lịch sử tổng thống có thể thực hiện được những thành quả như đã nêu trên trong một nhiệm kỳ như Tổng thống Donald Trump trong một hoàn cảnh tứ bề thọ địch.

  1. Tại sao tôi sẽ bầu cho Tổng thống Donal Trump, nhiệm kỳ 2021 – 2024

  Nhìn vào thành quả ưu việt trong mọi lãnh vực của Tổng thống Donald Trump trong nhiệm kỳ đầu, người viết thực sự tự mãn và tự hào vì đã chọn đúng người vào chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ đầu 2017 – 2020

  Người viết cũng sẽ bầu cho Tổng thống Donald Trump trong nhiệm kỳ hai 2021 – 2024 với khẩu hiệu tiếp tục “Làm cho Hoa Kỳ vĩ đại trở lại” (Make America Great Again – MAGA).

Khẩu hiệu này bao hàm cương lỉnh chính trị gồm 4 mục tiêu chính yếu sau đây :”An toàn và Việc làm, Luật pháp và Trật tự” (Security and Jobs, Laws and Orders)

  Bất cứ người dân nào trong một quốc gia cũng muốn có việc làm khi tới tuổi trưởng thành để nuôi sống chính mình và gia đình nếu có, với mức lương tương xứng với khả năng tương ứng và trong một môi trường lao động thoải mái. Nhiệm vụ của chính quyền là tạo ra nhiều việc làm cho người dân và tạo ra nhiều cơ hội việc làm trong mọi lãnh vực kinh tế.

  Người dân nào cũng muốn được sống an toàn trong lãnh thổ quốc gia. mà không bị đe dọa bởi bất cứ ai hay thế lực nào. Họ có thể tự do di chuyển và sinh sống đến bất cứ nơi nào, và ngày đêm được bảo vệ bởi các cơ quan thực thi pháp luật và duy trì trật tự.

  Mọi người phải thượng tôn luật pháp quốc gia. Mọi người dân đều bình đẳng trước pháp luật, không ai có quyền đứng trên pháp luật để áp đảo người khác, ngay cả những người thực thi luật pháp. Ai phạm luật phải bị trừng trị thích đáng và sự công chính phải được tuyệt đối thực thi theo pháp luật.

  Người dân nào cũng muốn sống trong một môi trường có trật tự, không có bạo loạn hay vô chính phủ. Trật tự phải được duy trì tuyệt đối để không làm rối loạn cuộc sống của người dân. Ai làm mật trật tự gây ra bạo loạn phải được trừng trị thích đáng bởi pháp luật để tránh chết chóc và hủy diệt tài sản tư nhân cũng như cộng đồng và cản trở sự phát triển quóc gia trong mọi lãnh vực.

  Theo người viết, bốn chỉ tiêu trên đây được gói gọn trong khẩu hiệu “Làm cho Hoa Kỳ vĩ đại trở lại” của Tổng thống Donald Trump trong nhiệm kỳ hai của ông..

                                                                LỜI CUỐI

  Kính thưa quý vị đồng hương tỵ nạn Cộng sản Việt Nam thân mến.

  Thưa quý vị đồng hương, đặc biệt quý vị trí thức khoa bảng hãy bình tỉnh và sáng suốt trong việc bỏ phiếu bầu tổng thống trong nhiệm kỳ hai của Tổng thống Donald Trump. Xin quý vị đừng bỏ phiếu theo cảm tính, theo ngoại hình, mỹ ngôn, những hứa hẹn viển vông, cách thức phát ngôn mị dân mát tai hay bộc trực khó nghe, nhưng phải dựa trên các thành quả đạt được qua những hứa hẹn của ứng cử viên khi ra tranh cử. Người viết sẽ bầu cho Tổng thống Donald Trump trong nhiệm kỳ hai dựa vào thành quả mà ông đã đạt được trong nhiều lãnh vực mà người viết đã trình bày trên đây. Tổng thống Donald Trump, theo người viết, đã thực hiện được 95%j lời hứa, còn lại 5% lời hứa chưa hoàn thành, là bức tường chưa xây xong và hạ tầng cơ sở như đường sá, cầu cống, sân bay và thương cảng chưa được tu bổ và sửa chữa, và chắc chắn sẽ được thực hiện xong trong nhiệm kỳ hai của ông.

  Tại sao người viết không bầu cho ông Joe Biden ?

Trước hết người viết không bao giờ quên được việc từ chối sự có mặt của người viết trên đất nước Hoa Kỳ qua câu phát biểu của ông tháng 4 năm 1975 “Hoa Kỳ không có trách nhiệm di tản một người chứ đừng nói 100.001 người Nam Việt Nam (The United States has no obligation to  evacuate one – or 100.001 South Vietnamese).

  Ông Joe Biden và đảng Dân chủ cấp tiến thiên tả đang đua đất nước Hoa Kỳ, một quốc gia có nền chính trị Cộng hòa ưu việt và một nền kinh tế tư bản thịnh vượng số một trên thế giới hàng thế kỷ qua trở thành một chế độ xã hội chủ nghĩa mà quý vị đã liều mạng một sống mười chết chạy trốn. Không lẽ quý vị lại muốn trở lại sống trong chế độ đó sao ?

  Hãy nhìn vào ông gíà Joe Biden 78 tuổi, với ngoại hình không mấy năng động, tinh thần thiếu linh hoạt với bệnh quên lảng thường xuyên xảy ra khi nói chuyện và tranh luận. Ông thiếu cái dáng vẽ của một nhà lãnh đạo cứng rắn và cương quyết, nhìn rộng trông xa so với Tổng thống Donald Trump. Một nhà lãnh đạo trong tương lai phải có khí phách, có tài thuyết phục quần chúng chứ không quỳ gối trước một tên tội phạm để xin phiếu.

  Ông Joe Biden đưa ra một cương lỉnh và các chính sách với những lời hứa hấp dẩn của một chế độ xã hội chủ nghĩa dài hàng hai chục trang giấy như một hệ thống y tế miển phí cho toàn dân, miển học phí cho sinh viên đại học, mở rộng các chương trình phúc lợi xã hội, tái phân phối lợi tức để nâng đỡ người nghèo bằng cách đánh thuế cao trên giới giàu v..v…

  Nhưng ông Joe Biden quên một điều là lấy tiền ở đâu ra để trang trải các chi phí trên, ước tính mấy trăm ngàn tỷ đô la. Chỉ có cách ra lệnh in tiền xả láng đưa đến lạm phát phi mã như trong xã hội chủ nghĩa độc tài Venezuela để rồi cả nước nghèo mạt, con nít phải moi móc thùng rác để kiếm ăn.

  Với 47 năm trong quốc hội, ông Joe Biden chỉ là ông nghị gật, ba phải, đã chẵng làm được gì ra trò, thì hy vọng gì ông làm ra cơm cháo để nhân dân được nhờ nếu đắc cử tổng thống.

  Người viết xin có đôi lời với quý vị trí thức khoa bảng và truyền thông.

  Thưa quý vị, người viết năm nay đã 85 tuổi, cũng như quý vị trong 45 năm qua đã được sống tự do, an toàn và sung túc trong một nền chính trị Cộng hòa tương đối ưu việt và một nền kinh tế tư bàn thịnh vượng số một trên thế giới. Một số quý vị và phần đông các con cháu của quý vị đã thực hiện được “Giấc mơ Hoa Kỳ” (American Dream), là bác sĩ, luật sư, kỷ sư, khoa học gia, tướng tá, triệu và tỷ phú v..v…Quý vị là những người có kiến thức, có suy luận, là ánh đuốc dẫn dắt quần chúng phân biệt được đâu là sự thật hay giả dối. thiện và ác.

  Tóm lại, người viết chỉ muốn nhắc nhở quý vị Ai là người đã từ chối sự có mặt của quý vị trên đất nước Hoa Kỳ này năm 1975 ? Ai và đảng phái chính trị nào đang đưa chúng ta trở lại sống trong một thể chế chính trị mà chúng ta đã trốn thoát nó 45 năm trước đây.

  Xin quý vị hành xử theo lương tâm và lý trí, đừng mắc bả “Tiền và Hư danh”

  Mong lắm thay !

                                                                   Kính chào

Posted in Bài vở của nhiều tác giả, Những Chuyện Khó Nói | 1 Comment