Audio: Đạo và Đời!

Bài giảng luận 24 phút
Đề tài: Đạo và Đời!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Theo Một Tôn Giáo

Bài giảng luận: 25 phút
Đề tài: Theo Một Tôn Giáo
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | 1 Comment

Nói Xấu Thiên Hạ!

Huỳnh Quốc Bình

… với khoa thẩm mỹ ngày na, người ta có thể chữa miệng xấu thành miệng đẹp nhưng khó mà chữa xấu miệng thành tốt miệng…

Kinh Phật Giáo có chép về hành động nói xấu người khác như sau, “Những kẻ đặt điều nói xấu người khác chẳng khác nào hành động của những kẻ nằm ngửa phun nước miếng lên trời!” Ví dụ này của Đức Phật ám chỉ kẻ ác dựng chuyện xấu để mong hạ uy tín người tốt, tử tế, lương thiện, nhưng người vô cớ bị sỉ nhục chẳng hề hấn gì. Điều này giống như hành động của kẻ dại ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới đâu cả mà rơi xuống ngay mặt kẻ phun nó ra.

Nói xấu thiên hạ không chỉ là tánh xấu mà còn là một chứng bệnh, đó là bệnh tâm thần. Loại tâm thần này không đến nỗi bốc đồ dơ bỏ vào miệng, nhưng lại có lời nói dối trá, khiến người tử tế phải lợm giọng. Các nhà tâm lý học khẳng định rằng, những kẻ thích nói xấu người khác, đa số đến từ trạng thái bất thường về não bộ. Bệnh nhân thuộc loại tự ti, mặc cảm, nên luôn tìm cách dàn dựng những câu chuyện sai sự thật để gán ép vào những ai mà chúng không ưa thích, hoặc chỉ vì ganh ghét, với hy vọng làm nhục hay tầm thường hóa người ta.

Ít ai muốn giao du với những kẻ có tánh thích nói xấu người khác một cách vô tội vạ, nhưng người ta còn “kinh hoàng” hơn đối với loại người mà trước mặt một ai đó, nói lời ngon ngọt, ca tụng người ta tới mây xanh, nhưng sau khi vừa quay lưng, lại nói xấu người ta đủ điều. Bọn này đáng ghét mà cũng đáng tội nữa. Tôi nói đáng tội là vì theo tôi, thà người ta bị kẻ khác nói xấu, hơn là chính mình trở thành kẻ đi nói xấu thiên hạ.

Trong Nho học có câu, “Hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu.” (Ngậm máu phun người, trước hết tự dơ miệng mình), dù vậy số người thích ngậm máu phun người không phải là hiếm. Có kẻ luôn thích ngậm máu phun bừa bãi vào người khác mà cứ luôn tự đắc là mình “có đạo”, hay thường tự hào về thành tích “tu nhân tích đức”, hoặc “làm công quả” của mình.

Lời nói xấu hay tốt đều từ cái miệng mà ra. Cái miệng nói, nhưng do cái đầu điều khiển. Nói một cách khác, bộ óc điều khiển tứ chi của con người, nếu bộ óc bệnh hoạn sẽ sản sanh ra hành động hay lời nói tồi tệ từ một con người bất luận phái tính hay thành phần nào trong xã hội. Hôm nay nếu mình thấy kẻ gian đặt điều nói xấu người này và cho dù người đó là người mình không ưa thích, mình cứ chuẩn bị tinh thần, bởi ngày mai nó sẽ tiếp tục làm điều tồi tệ đó với người khác, hoặc với chính mình. Chắc chắn điều tồi tệ  này không thể sai được.

Khi thấy những đứa chuyên dựng chuyện nói xấu người khác, thiên hạ thường ám chỉ đứa đó thuộc loại “giống như miệng đàn bà”. Sự kết tội này hết sức xúc phạm phái nữ, bởi không phải đàn bà nào cũng thích nói xấu người khác. Tánh quen thói nói xấu người khác không phân biệt phái tính. Trong sinh hoạt hằng ngày, người ta thấy, có những tên trước mặt những ai mà chúng muốn nhờ cậy hay lợi dụng, cái lưng chúng không bao giờ thẳng, hai tay cứ để trước ngực xoa xoa, còn miệng thì xưng em ngọt lịm;  nhưng sau lưng người ta, chúng đâm người ta “lút cáng”. Loại người này thường tưởng tượng ra những câu chuyện không hề có, hay không thể tưởng tượng nổi từ những bộ óc lành mạnh, để nhét vào họng người khác. Mục đích chúng nói xấu người này để làm quà chiêu dụ hay tìm đồng minh từ kẻ khác mà thôi. Nói xấu người khác riết rồi cũng hết người, chúng nó lôi cả người phối ngẫu hay người thân của chúng ra “mần thịt”.

Có người đưa ra nhận xét khôi hài nhưng chí lý rằng, với khoa thẩm mỹ ngày nay, người ta có thể chữa miệng xấu thành miệng đẹp nhưng khó mà chữa xấu miệng thành tốt miệng. Cái miệng chỉ làm công việc đưa thức ăn vào dạ dày và mở ra khi nói. Và đôi lúc cái miệng “nổ” như pháo Tết hay nổ như tiếng súng ngoài các mặt trận, nhưng điều đó chỉ làm vui tai hay bẩn tai thiên hạ, tùy người khó tánh hay dễ tánh, chứ cái lưỡi mới là đáng “cắt bỏ” hay “diệt” nó. Người Việt có câu, “cái lưỡi không xương, nhiều đường lắc léo”. Thật vậy, chuyện tốt thành xấu cũng từ cái lưỡi, chuyện xấu thành tốt cũng do nó mà ra.

Ngoài “cái lưỡi không xương”, nhân gian còn nhận dạng thêm một thứ lưỡi khác, đó là “lưỡi gỗ”. Nhà văn Huy Phương qua bài tạp ghi có tiêu đề, “Cái lưỡi gỗ của nhà ngoại giao” và ông cho đây là từ ngữ của Trần Ðộ, tướng của Việt cộng (Vc). Trần Độ dùng từ này để ám chỉ chế độ Vc. Trong tập “Nhật Ký Rồng Rắn”, trang 58, Trần Độ viết, Nổi bật lên là một bộ máy độc đoán, độc tài toàn trị, đàn áp thẳng tay các ý kiến khác. Có một đội ngũ “lưỡi gỗ” rất đông đảo, chuyên “ngụy biện”, “nói lấy được”, “nói bừa bãi” “nói trắng trợn” bất chấp lẽ phải, đạo lý và cả luật pháp, và có lúc dùng thủ đoạn như “lưu manh”.

Thì ra “lưỡi gỗ” là thế. Nếu đúng như vậy thì loại lưỡi này chiếm nhiều hơn các loại lưỡi heo hoặc lưỡi bò được bày bán ngoài chợ ở Việt Nam ngày nay, mà dân nhậu rất thích.

Trở lại bệnh nói xấu người khác, ai có thói quen hay bệnh nói xấu người khác, trước tiên tự đánh mất nhân cách của mình. Kẻ nào thích nói xấu người khác, dần dần bị bạn hữu và người thân xa lánh. Có những trường hợp người ta dễ dàng trở thành nạn nhân kẻ xấu, chỉ vì nhẹ dạ, hoặc thích nghe những lời lẽ ngon ngọt của chúng hơn những gì chân thành từ người tử tế. Người chung quanh biết điều đó nhưng đành phải phải im lặng, chờ dịp tiện mới hy vọng giúp nạn nhân “sáng mắt”, bởi vì nếu lên tiếng không khéo, họ sẽ bị chính nạn nhân của phường đểu cáng “ném đá” chứ đừng nói là thức tỉnh ai?

Trong sinh hoạt cộng đồng và đấu tranh chống kẻ thù Vc, người chống cộng dễ dàng bị kẻ gian vu khống, chụp mũ bằng cách “đẻ ra” những điều sai sự thật để gán ép cho họ. Dĩ nhiên với lối “đánh dưới thắt lưng” đó, không đủ sức làm cho những người “đứng thẳng lưng” như thế ngã gục, nhưng chỉ tội nghiệp cho những người tuy cũng thù ghét Vc, nay chỉ vì nhẹ dạ mà dễ dàng bị kẻ gian “xỏ mũi” dẫn đi. Thật là tội nghiệp.

Trong lãnh vực chính trị, nhất là loại chính trị tồi bại, chiêu thức nói xấu là thứ vũ khí tàn độc nhất mà những đứa gian manh dùng để hạ đối thủ của chúng. Thời chiến tranh trước 30-4-75, bọn Vc xâm lược với bản chất tàn ác, cướp của, giết người, nhưng để có được “chính nghĩa” chúng có cả một bộ máy tuyên truyền, chuyên tâng bốc cấp lãnh đạo của chúng. Chúng hạ đối phương bằng những điều hoàn toàn sai sự thật, qua lối “tuyên truyền xám” theo kiểu “phân nửa sự thật”, hầu có thể ly gián những ai không nằm trong đảng của chúng, nhất là đổ tội (nói xấu) cho chính quyền Quốc Gia, như ăn cơm bữa.

Trước khi miền Nam Việt Nam lọt vào tay Vc, không nói làm chi, nhưng mãi sau này và cho đến ngày nay, số người dù miệng cứ khuyến cáo người khác về hiện tượng nói dối như vẹm của Vc, nhưng số người trúng kế nói dối như thiệt của Vc và đám Việt gian, không phải là ít.

Bàn bạc trên một số bài viết, người viết từng nhắc đi nhắc lại chiêu thức kẻ gian sử dụng để tấn công những người tử tế, hay có uy tín trong cộng đồng. Để người nhẹ dạ tin tưởng lời nói của chúng, kẻ gian phải nguỵ tạo những câu chuyện như thiệt, bằng cách dựa vào những dữ kiện có thật và tốt lành của đối phương, rồi kèm song song với những dữ kiện “xấu xa” được chúng ngụy tạo, để lừa gạt người dễ tin. Có khi những dữ kiện mà chúng tròng vào cổ người khác, cũng chính là những điều xấu xí của chính chúng nó. Mục tiêu của chúng nó là chỉa mũi dùi vào đối phương, làm cho người ta quên đi điều xấu chúng nó đang mắc phải.

Trong phạm vi niềm tin tôn giáo, kẻ nào nhận mình là người “có đạo” mà có thái độ đê tiện nêu trên thì xin nhớ câu Thánh Kinh sau đây, “Kìa, kẻ dữ đang đẻ gian ác; thật nó đã hoài thai sự khuấy khỏa, và sanh điều dối trá. Nó đào một hố sâu, nhưng lại té vào hố nó đã đào. Sự khuấy khỏa nó đã làm sẽ đổ lại trên đầu nó. Và sự hung hăng nó giáng trên trán nó.” (Thi-thiên 7:14-16)

Người viết cũng từng là nạn nhân của các vụ nói xấu hay vu khống, chụp mũ một cách vô tội vạ từ Vc và bọn tay sai, hay những thành phần bất hảo trong các sinh hoạt cộng đồng và luôn cả những nơi được gọi là “hội thánh”. Dù vậy, tôi không bao giờ nao núng, bởi những lời nói xấu đó không thể thay đổi được bản chất thật của tôi hay những người tử tế khác, từng là nạn nhân của những vụ nói xấu.

Uy tín của một người không phải tự nhiên mà có, nhưng bằng cả một quá trình do người ta tạo ra và người chung quanh công nhận. Cho nên kẻ gian muốn dùng các thủ đoạn đê tiện để hạ uy tín người khác không phải chuyện khó làm, nhưng giữ được lâu ngày cũng không phải dễ. Hãy nhìn trong sinh hoạt cộng đồng thì biết, kẻ gian, kẻ nói dối, lần lượt không còn đất sống, cho dù kẻ đó có báo hay có đài phát thanh hay có vây cánh hoặc bọn tay sai, giống như đảng cướp Vc trong nước.

Đây là những điều tôi từng chia sẻ với vợ con, anh chị em và bạn hữu của tôi; nay tôi mượn những điều đó để thay lời kết. Nếu chúng ta là người tốt, cho dù có năm bảy tờ báo hay vài cái đài phát thanh “lăng nhục” chúng ta, bản chất thật của chúng ta vẫn là tốt. Và nếu chúng ta thuộc thành phần xấu, cho dù có năm bảy cái đài phát thanh, vài chục tờ báo ca tụng chúng ta đi nữa, bản chất thật xấu của chúng ta không thể trở thành tốt. Điều này có thể chứng minh được, Hồ Chí Minh và đảng cướp Vc gian ác, chúng có cả bộ máy tuyên truyền khổng lồ trong nửa thế kỷ qua và hiện nay, tất cả các cơ quan truyền thông nằm trong tay của chúng, nhưng cũng không phải vì thế mà làm cho các tội ác tày trời và bản chất côn đồ của chúng được giấu kín mãi mãi.

Kẻ nào có bản chất thích nói xấu thiên hạ, hãy nhớ nằm lòng câu, “Ngậm máu phun người, trước hết tự dơ miệng mình”. Ai nhận mình là Cơ Đốc Nhân xin đừng quên lời khuyến cáo sau đây của Thánh Kinh, “Chớ có một lời dữ nào ra từ miệng anh em; nhưng khi đáng nói, hãy nói một lời lành giúp ơn cho người nghe đến.” (Ê-phê-sô 4:29)

Huỳnh Quốc Bình

Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Người, Nghề và Hành Động Hạ Cấp!

Huỳnh Quốc Bình

… chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự, đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, gồm những người làm ăn lương thiện, cần cù…

Mỗi vị trí trong xã hội đều có giá trị riêng của nó. Trong sinh hoạt xã hội, mọi người thường tôn trọng những người trí thức (tôi nói trí thức chứ không phải có nhiều bằng cấp) và tôi cho điều này là hợp lý. Người ta tôn trọng giới trí thức là vì trong xã hội phải có đẳng cấp. Đẳng cấp để nêu cao tinh thần thăng tiến của con người, chứ không phải để khinh thường người bình dân. Dù vậy, người thất học hay ít học cũng không thể vì mặc cảm mà vỗ ngực xưng là “bần cố nông” là “vô sản” rồi chạy theo cái đám gian ác, sử dụng chiêu bài “cách mạng” để san bằng các giai cấp, hầu che đậy hành động cướp của giết người của chúng, giống như bọn Việt cộng tại Việt Nam hay các nước độc tài trên thế giới.

Ngay những quốc gia dân chủ, tự do, nếu ai cũng là bác sĩ thì ai chữa bệnh cho ai? Nếu không có người làm nghề chân tay, cực khổ đóng thuế cho chính phủ, làm sao những bạn trẻ có điều kiện học ra trường thành bác sĩ, kỹ sư? Ai cũng làm thầy ký hay cô ký, ai lo đổ rác và lau chùi, dọn dẹp phòng ốc hay những nơi công cộng được ngăn nắp, sạch sẽ? Nếu không có những người nông phu hay người đánh cá và thợ thuyền, dân khoa bảng, trí thức, nhà giàu, hay quan quyền cạp đất mà ăn, hay trần truồng mà sống hay sao? Trong gia đình, nếu không có những bậc cha mẹ, anh chị, chấp nhận lao khổ để hy sinh cho con mình, em mình, làm sao con em của họ có thể trở thành người học cao, hiểu rộng, có nhà cửa cao sang? Người ta cũng thấy một số điều nghịch lý hay phũ phàng xảy ra, đó là trong những buổi tiệc tùng của ga đình và họ hàng, những người “thất học” hay “mù chữ” từng là ân nhân của những người khoa bảng, lại bị bỏ quên hay bị lu mờ trước những người có học.

Xã hội Việt Nam trước và sau 30-4-75, có lẽ nghề chạy xe lôi hay xích lô, khuân vác, hốt rác, nói chung là nghề lao động chân tay, thường bị người đời cho là “nghề hạ cấp”. Xét cho kỹ, ở đâu cũng vậy, một người tuy sống nghề lao động chân tay, nhưng có tư cách, tử tế, lương thiện, vẫn đáng trọng hơn những kẻ làm nghề trông rất cao trọng, mở miệng nói toàn chuyện thiêng liêng, nhưng luôn gian dối trong lời nói và việc làm.

Dù những nghề bị cho là “hạ cấp” đã và đang đóng nhiều tiền thuế cho chính phủ, từng cung cấp, nuôi dưỡng trực tiếp hay gián tiếp nhiều người “cao sang” trong xã hội vào thuở họ còn hàn vi. Tuy nhiên họ vẫn bị những người từng được họ cưu mang, tỏ ra khinh thường.

Nghề thu lượm đồ phế thải

“Recycle man” là nhóm chữ người Mỹ sử dụng để gọi những ai chuyên làm công việc thu lượm các loại thùng giấy, báo cũ và các loại ve chai hay lon nhôm… Không ít người thuộc thành phần “Recycle man” đã nhờ nghề lương thiện và khiêm tốn này mà nuôi cả bầy con ăn học đến nơi đến chốn. Các bạn trẻ của các gia đình đó đã tốt nghiệp kỹ sư, bác sĩ bằng tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ mình.

Nghề cắt cỏ

Tôi có ông bạn vong niên từng là sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, sau khi ra khỏi tù cộng sản, vượt biên, đến Hoa Kỳ ông chọn làm nghề cắt cỏ. Có lần ông tâm sự với tôi rằng, người anh vợ và bà chị dâu của vợ ông đã nói lời xách mé, “bộ hết nghề làm rồi sao mà cô lại để cho chồng cô chọn cái nghề hạ cấp ấy?” Ông bạn tôi làm nghề lương thiện nuôi vợ con mà gọi là nghề hạ cấp là thế nào?

Cựu Giáo Sư Đại Học

Một cựu giáo sư toán, ngoài kinh nghiệm giảng dạy tại Việt Nam, sau khi sang Hoa Kỳ, ông tốt nghịệp cao học. Sau khi ra trường làm việc một thời gian, vì hoàn cảnh, vì nhu cầu tài chánh gia đình thế nào đó, ông và vợ cũng là cựu giáo chức Việt Nam Cộng Hòa, cùng hai người con trai lớn đi học thêm nghề nails và ra mở tiệm nails. Ông bà làm thường trực, hai người con trai lớn chỉ làm cuối tuần. Kết quả, bốn bạn trẻ trong gia đình này đã ăn học thành tài, tất cả đều là kỹ sư, luật sư và dược sĩ.

Một phụ nữ có trình độ đại học

Hồi còn ở Việt Nam, chị có trình độ đại học, nhưng sang Hoa Kỳ phải sống nghề tính tiền và làm việc lặt vặt cho một tiệm bán thức ăn nhanh do ba mẹ chị và người trong họ hàng làm chủ. Sau đó chị chuyển sang nghề nails để có thể phụ giúp ba mẹ chị nuôi đàn em gần mười người còn cắp sách đến trường. Chị cùng ba của chị tạo nhà và các tiện nghi cho các em chị sinh sống, học hành. Sau hơn mười năm, các em của chị đều trở thành người khoa bảng. Người học thấp nhất cũng có bằng cử nhân, người học cao nhất là bác sĩ y khoa, chỉ có chị là “mù chữ” tại Hoa Kỳ. Ba của chị đã ngã bệnh ngay thời điểm các em của chị hầu hết đều chưa ra trường. Chị là cánh tay đắc lực của gia đình chị. Dù đã có chồng con, nhưng chồng chị vẫn thoải mái để chị phụ giúp gia đình chị. Tại Hoa Kỳ, chị không có bằng gì cả ngoài bằng lái xe và bằng giũa móng tay. Chị bị “mù chữ” là để cho các em của chị trở thành người khoa bảng, nhà cao cửa rộng như ngày nay.

Một bà mẹ goá

Một đoạn trong bài viết “Tâm Sự Bảy Năm Định Cư” của tác giả Tuyết Bùi, là tâm sự bà mẹ goá, một mình làm nghề nails nuôi con, “Thiên hạ thường đưa ra lời bóng gió chê bai nghề nails hạ cấp, dân không có học không biết tiếng Mỹ rành mới làm Nails. Tôi thì thấy nghề nào cũng là nghề, cũng mồ hôi nước mắt đổ ra mới kiếm được đồng tiền… Đây cũng là nghề làm dâu trăm họ, phải khéo chìu chuộng những bà khách khó tính như chìu bà mẹ chồng, đến khi khách hàng mỉm cười hài lòng, nói thank you, lúc đó mới nhẹ cả người…” Bà mẹ góa này có phải là thành phần hạ cấp không? Chắc chắn là không.

Ai làm nhục hay làm xấu cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ?

Thập Niên 80 tại Hoa Kỳ, đã có hằng trăm bác sĩ người Việt tại Tiểu Bang California bị sở y tế và an sinh xã hội phối hợp với cảnh sát Liên Bang bố ráp, bắt về tội gian lận thẻ y tế. Các văn phòng bác sĩ này đã cấu kết với bệnh nhân, hoặc chính họ lạm dụng thẻ y tế của bệnh nhân để trục lợi. Họ không chỉ gian lận một lần, mà có thể nói là họ làm giàu bằng sự gian lận này lâu ngày, cho đến khi bị phạt tù và bị rút bằng hành nghề. Cũng thời điểm đó, có những bạn trẻ sang Hoa Kỳ không có phụ huynh đi cùng, học hành dở dang, phạm pháp qua các hành động lấy cassette, trộm xe, ăn cắp vặt tại các siệu thị, cướp của người khác. So với hành động ăn cắp vặt của mấy người thất học và hành động gian lận quy mô, có tính toán của những người có học, tôi nghĩ chúng ta đã thấy ai hạ cấp hơn ai? Dù vậy, thói đời thường lên án những kẻ ăn cắp vặt và cho rằng những thanh niên Việt Nam trộm cướp đã làm xấu hay làm nhục người Việt tại Mỹ. Tôi nghĩ khác, chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự, đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, gồm những người làm ăn lương thiện, cần cù.

Nghề cao cấp và nghề hạ cấp

Nói đến nghề sang trọng hay “hạ cấp” tôi bổng nhớ đến bài báo nào đó mà tác giả có nhắc đến lời một ông thủ tướng của một đất nước thật sự phát triển về kinh tế, và biết tôn trọng quyền làm người, khi ông nhắc đến những câu chuyện về mấy thường dân đặc biệt của đất nước ông. Một trong những người được ông đề cao, là bà cựu thư ký 63 tuổi, người đàn bà này vì hoàn cảnh, đã phải đổi nghề nhiều lần. Cuối cùng, bà nhận một công việc lau chùi cầu tiêu để kiếm thêm tiền cho các con đi học. Con cái của bà không muốn bà làm nghề đó, vì chúng thẹn với bạn bè. Chúng hỏi bà, sao mẹ lại hạ mình quá thấp như vậy? Bà trả lời với con bà rằng, chùi cầu tiêu không làm mất nhân phẩm con người. Làm nghề lương thiện để sống, đâu có trộm cắp ai…” Kết thúc câu chuyện, ông thủ tướng ấy muốn mọi người phải biết và tin rằng phục vụ là việc làm danh dự, không phải là những việc thấp hèn. Chỉ có hành động làm ăn lươn lẹo, gian lận và trộm cướp, mới thấp hèn mà thôi.

Kết luận

Nghề cao cấp hay “hạ cấp”, hành động cao cấp hay hạ cấp, hoặc người cao trọng và “hạ cấp” cần phải được đánh giá một cách nghiêm chỉnh. Có những nghề tuy cao cấp nhưng người hành nghề đã có những hành động vô cùng hạ cấp. Trái lại, không ít người làm nghề bị cho là “hạ cấp” nhưng tư cách và đạo đức cũng như nhân cách của họ rất cao cấp.

Trong xã hội, vị trí trong sạch nào cũng đáng quý, nghề lương thiện nào cũng đều đáng trân trọng. Làm nghề gì hay việc cũng được, miễn đừng làm bậy hay luôn làm phiền người khác, là tốt. Những kẻ làm phách, làm tàng, làm sang, làm bộ trí thức, làm dáng đạo đức, làm ăn gian dối, làm thinh trước điều quấy; nhất là những kẻ làm nhục tổ quốc và dân tộc mình, mới đáng bị lên án là hạ cấp mà thôi.

Huỳnh Quốc Bình

e-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Chúa Phục Sinh và Sự Ăn Năn!

Bài giảng 24 phút
Đề tài: Chúa Phục Sinh và Sự Ăn Năn!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Những điểm tiêu biểu trong bài giảng:

Trong thời điểm mừng Chúa phục sinh, hầu hết các bài viết, bài giảng đều lên án Giu-đa, kẻ phản Chúa. Có người lên án Giu-đa còn dài dòng hơn những chi tiết về sự sống lại của Chúa.

Trong bài giảng này, tôi không bàn về sự phản bội của Giu-đa, nhưng tôi muốn nói đến những gì Chúa phán với các môn đệ của Chúa, nhất là với Sứ Đồ Phi-e-rơ.

Trước sự kiện Chúa Cứu Thế phục sinh, tôi không thấy Kinh Thánh chép về sự cầu nguyện, chữa bệnh, mà nổi bật nhất là việc Chúa Cứu Thế căn dặn các môn đệ phải giảng tin mừng về sự cứu rỗi của Thiên Chúa, kêu gọi con người chịu ăn năn. Đặc biệt nhất là sự khuyến cáo về vấn đề “chăn chiên” của Chúa. Tức là các môn đệ Chúa Cứu Thế Jusus phải chăn chiên của Ngài. Đó là Hội Thánh Chúa ngày xưa và nay.

Nói đến hai chữ Hội Thánh, có lẽ chúng ta cũng cần phải thận trọng, không nên lạm dụng hai chữ thiêng liêng này khi gọi tập hợp nào cũng là “hội thánh”. Tại sao? Bởi vì hễ nói là hội thánh thì hội đó phải thật sự thánh hay ít nhất có chút nào “chất thánh” trong đó.

Một hội chia năm, xẻ bảy, hành xử theo bản năng xác thịt, dứt khoát không thể là hội thánh của Đức Chúa Trời. Nếu không phải là hội thánh đích thực, hội đó không thể có quyền năng từ Trời để cầu nguyện, chữa bệnh cho bất cứ ai. Có nghĩa là Chúa không bao giờ nhậm lời những kẻ bất xứng, những kẻ không bao giờ muốn ăn năn, thích tiếp tục ngụp lặn trong tội lỗi qua vỏ bọc thiêng liêng, mà chỉ thích làm “cha”, “sư” hay “thầy” của thiên hạ.

Đọc đến đây, nếu có ai cho rằng tôi xét đoán, xin đừng thèm đọc tiếp, bởi chẳng ích lợi gì, có khi còn mất phước và khó ngủ.

Nếu tôi là người chỉ giỏi lên mình kiêu ngạo về khả năng thần học và thành tích đạo đức ruổng nát của tôi, dứt khoát tôi không thể nào có đủ tư cách hay sự thiêng liêng để cầu nguyện chữa bệnh cho người khác.

Trong sách Phúc Âm Giăng 15, Chúa Cứu Thế Jesus có nói rõ rằng, Ngài là gốc nho thật và Chúa Cha là người trồng nho. Con người chúng ta là nhánh nho, hễ nhánh nào không kết quả thì Ngài chặt hết; và Ngài tỉa sửa những nhánh nào kết quả, để được sai trái hơn.

Đây là lời phán của Chúa Cứu Thế Jesus rõ ràng nhất, “Nếu ai chẳng cứ trong ta thì phải ném ra ngoài, cũng như nhánh nho; nhánh khô đi, người ta lượm lấy, quăng vào lửa, thì nó cháy. Ví bằng các ngươi cứ ở trong ta, và những lời ta ở trong các ngươi, hãy cầu xin mọi điều mình muốn, thì sẽ được điều đó.” (Giăng 15:6-7)

Nếu một người không biết “ông Jesus” là ai, sự cứu rỗi của Thiên Chúa là gì, con người trần gian phải kêu cầu đấng nào để được cứu về phần linh hồn… Cho dù chúng ta có cầu nguyện, xô ngã, nói tiếng lạ, chữa bệnh cho người đó, chắc chắn sự chữa lành trong nhất thời đó không thể đến từ quyền năng của Đức Chúa Trời.

Ngày nay, bất cứ ai nói rằng “tôi yêu Chúa” mà xem việc giảng về sự cứu rỗi của Thiên Chúa chỉ là phụ, còn những thứ khác như tranh giành chức vụ trong những nơi gọi là “hội thánh”, miệt mài trong các trường thần học để bằng mọi cách phải lấy cho được bằng tiến sĩ thần học để hảnh diện với đời, hoặc để “sâu nhiệm” về lời Chúa nhưng không sống theo lời Chúa. Tệ hại hơn nữa khi  cứ luồn lách, chạy chọt để được loại giáo quyền “rờ đầu” phong chức cho mình.

Mừng Chúa Phục Sinh phải giảng về Nước Trời. Phải quyết tâm sửa mình. Phải loại bỏ những tánh hư, tật xấu và những suy nghĩ thấp hèn thuộc về xác thịt, trước khi giảng về những điều thiêng liêng.

Đối với những chưa có niềm tin về Thiên Chúa, đang đọc hay nghe những lời này và đang đau buồn, tuyệt vọng, chán chường… Xin đừng tiếp tục tuyệt vọng, hãy mở miệng mình ra kêu cầu danh Chúa, tiếp nhận sự cứu rỗi của Chúa để tội mình được tha, linh hồn mình được cứu rỗi. Bởi vì Chúa Cứu Thế Jusus đã có lời kêu gọi, “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ.” (Ma-thi-ơ 11:28)

Cầu xin Chúa cho chúng ta ý thức về những gì Kinh Thánh đã khuyến cáo, những gì Chúa đã căn dặn và những gì Ngài kêu gọi những người yếu đuối trên trần gian này. A-men!

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

“Sụp Đổ” Niềm Tin!

Huỳnh Quốc Bình

LTG: Bài viết này được gởi đến quý độc giả có thể trước và sau, hoặc ngay cao điểm của ngày lễ Phục Sinh. Đây ngày lễ quan trọng của những ai có niềm tin vào Thiên Chúa. Dù vậy, ngày này sẽ không có  ý nghĩa gì, nếu con người chỉ buồn năm phút trong cao điểm “Đêm Thương Khó” của Chúa; rồi sau đó con người trở lại các sinh hoạt như thể không có gì xảy ra và chờ năm sau tiếp tục buồn, hay tiếp tục vui… Thì những buổi tổ chức đó chỉ tốn thì giờ của nhau, phí tiền ga, điện nước của các ngôi thánh đường hay nhà thờ, chứ chẳng ích lợi gì. (HQB)

Easter is right around the corner, and what better way to celebrate the resurrection of our Lord than with Scripture. Whether you're looking for important verses to add to your Easter cards or you simply want to learn more about the significance of Christ's death and resurrection, you can find it all in the Bible.

Tôi tin tưởng tuyệt đối vào quyển Thánh Kinh mà tôi có trong tay. Dù vậy, tôi vẫn thử tự đặt mình vào vị trí của những người tìm cách bài bát đạo Chúa, hoặc xách mé niềm tin của những ai tin vào sự cứu rỗi của Chúa, để có một câu hỏi theo kiểu “thách đố” rằng, nếu nhân vật Jesus trong Thánh Kinh không sống lại thì sao?

Câu trả lời rằng, nếu Chúa Cứu Thế Jesus không sống lại, đức tin của những người Thiên Chúa Giáo sẽ hoàn toàn bị sụp đổ. Thật ra, trong Thánh Kinh Tân Ước đã có câu trả lời cho điều này. Đây là lời khẳng định của Sứ-đồ Phao-lô: “Nếu Ðấng Christ đã chẳng sống lại, thì đức tin anh em cũng vô ích…” (1 Cô-rinh-tô 15:17a)

Lễ Phục Sinh cũng như Lễ Giáng Sinh, Thánh Kinh Tân Ước không đề cập đến hai lễ này và bắt buộc con dân Chúa phải tổ chức ăn mừng gì cả. Dù vậy con người bày tỏ lòng biết ơn đối với Đức Chúa Trời là hành động đáng khen. Sự kiện Con Trời giáng trần, hoặc khi Con Trời từ “kẻ chết sống lại” có ý nghĩa gì với chúng ta hay không, cũng còn tùy thuộc vào tấm lòng của từng người nữa.

Trong bài viết và bài giảng, “Ăn năn hay lên án”, tôi có một số nhận xét về mùa “Lễ Phục Sinh”. Thời điểm này, nhiều con dân Chúa kiêng ăn, cầu nguyện. Kiêng ăn và cầu nguyện là một truyền thống tốt đẹp của những ai có niềm tin vào Thiên Chúa. Kiêng ăn như một hình thức hãm mình, bày tỏ lòng ăn năn sám hối về tội lỗi của mình qua lời cầu nguyện với Thiên Chúa, chứ không phải để khoe khoang đạo đức. Đây là truyền thống tốt đẹp mà Chúa Cứu Thế Jesus và các môn đệ của Ngài từng thể hiện. Kiêng ăn không phải là đạo đức mà biết ăn năn tội lỗi mới là hành động thể hiện sự đạo đức.

Ngày nay con người tổ chức “Lễ Phục Sinh” để kỷ niệm và mừng về thời điểm Chúa Cứu Thế Jesus đã sống lại sau khi chết. Dù vậy, không phải ai cũng tin điều này. Bằng chứng là gần hai ngàn năm qua, vẫn có những người cố tạo ra những “bằng cớ” và cố gắng thuyết phục người khác tin rằng, nhân vật mang tên Jesus xứ Do Thái, chẳng chết gì cả. Có người hết sức năng nổ trong việc tán phát những tài liệu, bài viết cho rằng Chúa Jesus không chết lúc bị đóng đinh trên thập tự giá, mà “từng qua Ấn Độ và sống những năm còn lại ở Kashmir”. Họ còn buông những lời lộng ngôn với Thiên Chúa hay Con Trời một cách vô tội vạ nữa kìa. Dù con người có tin về sự giáng trần của Chúa Cứu Thế Jesus, sự chết của Con Trời và sự sống lại của Chúa Ngôi Hai hay không, chương trình cứu rỗi nhân loại mà Đức Chúa Trời đặt trên vai của Chúa Jesus Christ vẫn phải được thực hiện, theo lời Thánh Kinh.

Tạ ơn Đức Chúa Trời vì Chúa Cứu Thế Jesus đã sống lại. Sự kiện Chúa chết và sống lại đã được chính Ngài cho biết trước. Phúc Âm Ma-thi-ơ đã chép điều này, “Ðang khi Ðức Chúa Jêsus và môn đồ trải qua trong xứ Ga-li-lê, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Con người sẽ bị nộp trong tay người ta. Họ sẽ giết Ngài, nhưng đến ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại. Các môn đồ bèn lo buồn lắm. (Ma-thi-ơ 17: 22-23)

Mùa Lễ Phục Sinh chúng ta thường nghe thấy điều gì?

Những điểm chính thường được nhắc đến trong Mùa Phục Sinh gồm có: Sự phản bội của Giu-đa (Judas Iscariot) môn đệ của Ngài. Sự chịu đựng và nỗi thương khó mà Chúa Jesus phải gánh chịu. Các môn đồ bỏ chạy. Thiên Chúa quay lưng với tội lỗi mà Chúa Jesus đã gánh cho con người. Chúa bị giết, và đã sống lại. Và, nhiều bài giảng tại các ngôi thánh đường, nhà thờ, trên báo chí, truyền thanh, truyền hình để lên án Giu-đa một cách hùng hồn. Tội của Giu-đa đã bán Chúa chỉ vì 30 nén bạc. Giu đa đã chỉ điểm cho binh lính La-mã bắt Chúa bằng cái hôn giả dối… Nhưng sau đó Giu-đa đã ăn năn, ném bạc trả lại, và đi thắc cổ tự tử.

Theo tôi, thay vì để thì giờ lên án Giu-đa, chúng ta cần ăn ở tử tế, sống theo những lời dạy của Chúa thì sự rao truyền, làm chứng hay giảng dạy của chúng ta mới có kết quả. Nếu chúng ta chỉ biết lên án Giu đa mà có đời sống theo kiểu Giu-đa thời đại, thì chúng ta cũng nên coi chừng. Có ngày chúng ta cũng sẽ thắc cổ như Giu-đa.

Có bao giờ chúng ta tự hỏi?

Ngày xưa Giu đa phản Chúa, còn ngày nay chúng ta thì sao? Giu đa chỉ điểm Chúa bằng cái hôn giả dối, chúng ta có ám hại anh em mình bằng những lời “đạo đức ngoài môi” hay không? Giu đa phản Chúa chỉ vì 30 nén bạc, chúng ta có phản Chúa vì chạy theo quyền lực, vật chất đời này không? Nếu chưa có, chúng ta nên A-men và tạ ơn Chúa. Nếu có, chúng ta cần ăn năn và lìa bỏ những thứ nghịch lại Thánh Kinh, để chúng ta không phạm tội cùng Chúa.

Chúng ta không thể nhận mình là con dân Chúa mà có cách sống như con cái ma quỷ. Chúng ta không thể lặn hụp trong tội lỗi mà nhận mình là con dân Ngài. Chúng ta không thể ra vẻ thánh thiện nhưng lại không muốn gần gũi những điều thánh thiện, giống như mấy câu Thơ của Thi Sĩ Tường Lưu:

Ngoài đời tôi sống đua tranh

“Mánh mung” có hạng, lòng tham có thừa.

Vậy mà, đi nhóm nhà thờ

Thì tôi ra vẻ… “thánh đồ” hơn ai.

Cần rao giảng hay làm chứng về sự chết và sống lại của Chúa

Chúng ta không cần phải là linh mục, mục sư, giáo sĩ, hoặc phải có tiền lương cao, thì mới làm điều đó, mà phải sử dụng mọi cơ hội, phương tiện, dịp tiện trong sáng, để trở thành môn đồ xứng đáng của Ngài. Chúng ta không cần phải có “chiếc áo” nhà dòng hay luôn có “quyển Thánh Kinh” trên tay, bằng cấp treo đầy tường, để chứng minh mình là người hầu việc Chúa, đầy tớ Chúa, hoặc con dân Chúa có học và khả năng thần học vượt bực, rồi mới rao giảng về sự cứu rỗi của Chúa.

Người đời thường nói, “chiếc áo không làm nên nhà tu”. Nhưng quyển Thánh Kinh thì khác, bởi Kinh Thánh từng thay đổi nhiều người từ xấu trở nên tốt qua nhiều thời đại, với điều kiện những người đó phải biết làm theo lời Kinh Thánh, chứ không cần phải cầm Kinh Thánh kè kè bên mình mỗi khi bước ra ngoài đường, mới thiêng liêng. Chúng ta thử đọc lại lời phán của Chúa Cứu Thế Jesus, sẽ rõ, “Quả thật, ta nói cùng các người, những kẻ thâu thuế và phường dĩ điếm sẽ được vào nước Ðức Chúa Trời trước các ngươi.” (Ma-thi-ơ 21: 31b)

Chúng ta vui mừng vì Chúa Cứu Thế đã sống lại và tin tưởng vào lời hứa của Ngài. Vì hễ Chúa Jesus đã “từ kẻ chết sống lại”, những người tin Ngài sẽ sống lại, dù đã chết rồi. “Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi.” (Giăng 11:25)

Trong  thư gửi cho người Ga-la-ti, Phao-lô đã khẳng định vị trí của mình như sau, “Phao-lô, làm sứ đồ, chẳng phải bởi loài người, cũng không nhờ một người nào, bèn là bởi Ðức Chúa Jêsus Christ và Ðức Chúa Trời, tức là Cha, Ðấng đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại,” (Ga-la-ti 1: 1)

Chúng ta cũng cần mạnh dạn như Phao-lô, đừng để bằng cấp thần học, chức tước trong Giáo Hội làm cho chúng ta chỉ loay hoay tìm kiếm nó mà lại lơ đễnh công việc chứng đạo; tức là giảng về sự chết và sự sống lại của Chúa chúng ta. Chính môn đệ của Chúa Cứu Thế Jesus từng hỏi nhau rằng, “lòng chúng ta há chẳng nóng nảy sao” (Lu-ca 24:32b). Không phải “nóng nảy” vì không được người khác gọi mình là “cha”, “sư” hay “thầy” mà nóng nảy để rao truyền về sự chết và sự sống lại của Ngài.

Huỳnh Quốc Bình

Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Mùa Chay Ăn Năn Hay Lên Án?

Bài giảng luận 25 phút

Đề tài: Mùa Chay Ăn Năn Hay Lên Án?
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Bài giảng này có thể sẽ làm cho một vài cá nhân thích bám trụ, say mê quyền lực trong vỏ bọc “thiêng liêng” của giáo quyền; và những ai tự hào rằng, “Tôi không thích chuyện chính trị”, sẽ phiền lòng.

Những điểm tiêu biểu trong bài giảng:

Hằng năm tại các Nhà Thờ, Thánh Đường, qua các phương tiện truyền thông, chúng ta được nghe nhiều bài giảng, bài viết với những lời bình phẩm hoặc lên án Giu-đa một cách gắt gao, hùng hồn.

Mọi người lên án Giu-đa là vì ông đã bán thầy của mình chỉ vì ba mươi nén bạc.

Giu-đa đã chỉ điểm cho binh lính La-mã bắt thầy của mình bằng cái hôn giả dối, nhưng sau đó Giu-đa đã ăn năn, ném bạc trả lại, và đi thắc cổ tự tử.

Dù hành động tự tử không phải là giải pháp để Giu-đa đền sạch tội, nhưng theo tiêu chuẩn của con người bình thường, đối với tôi, Giu-đa vẫn còn khá hơn những ai đang giỏi đóng kịch trong vỏ bọc “đạo đức” mà Chúa Cứu Thế Jesus từng lên án là thành phần đạo đức giả của xứ Do Thái ngày xưa cũng như ngày nay.

Nếu chúng ta nhận mình là con dân Chúa hay “con cái của sự sáng”, có bao giờ chúng ta tự hỏi:

– Ngày xưa Giu-đa phản Chúa, còn ngày nay chúng ta thì sao?

– Giu-đa chỉ điểm để binh lính La-mã bắt thầy của ông bằng cái hôn giả dối. Ngày nay chúng ta có hãm hại anh em mình bằng những lời đạo đức ngoài môi hay không?

– Giu-đa phản Chúa chỉ vì ba mươi nén bạc, chúng ta có phản chúa vì say mê chạy theo vật chất hay quyền lực của đời này hay không?

Những câu hỏi trên tôi không loại trừ một vài cá nhân trong hàng ngũ giáo quyền, đó là những thành phần thích bám trụ, say mê quyền lực trong vỏ bọc “thiêng liêng”

– Giu-đa ăn năn, ném bạc trả lại, sau khi nhận ra: “Tôi đã phạm tội vì nộp huyết vô tội…” Còn chúng ta có dám từ bỏ những gì không thuộc về mình hay không?

– Chúng ta có ăn năn, sám hối, và tự xử khi nhận ra tội lỗi của mình, hay tìm cách che đậy?

– Chúng ta có dám cho rằng mình xứng đáng là “con trời” hay người lương thiện, đạo đức, để lên án Giu-đa phản Chúa hay không?

Kinh Thánh đã bày tỏ rằng, trước khi Chúa Cứu Thế Jesus bị bắt đi, trong cơn sầu não Ngài đã cầu xin với Đức Chúa Cha rằng, “Cha ơi! nếu có thể được, xin cho chén này lìa khỏi con! Song không theo ý muốn con, mà theo ý muốn Cha” (Mat 26:39).

Trong thân xác của con người trần gian, Chúa Cứu Thế Jesus chịu tra tấn vô cùng dã man, nên Ngài không chỉ đau đớn về thể xác, nhưng cũng cô đơn về tinh thần, vì các môn đồ bỏ chạy, Đức Chúa Trời đã quay lưng, bởi bao nhiêu tội lỗi của nhân loại đổ lên Ngài. Trong cơn đau đớn tột cùng, Chúa Jesus đã kêu lên rằng, “Đức Chúa Trời tôi ơi, sao Ngài lìa bỏ tôi…”

Căn cứ vào bốn sách Phúc Âm trong Kinh Thánh Tân Ước và những điều được viết bàn bạc nhiều chỗ trong Thánh Kinh, chúng ta phải hiểu rằng, nếu Đức Chúa Trời không muốn, thì Giu-đa không thể gián tiếp hay trực tiếp giết Chúa bằng cách nộp Chúa cho kẻ gian. Người Do Thái không giết được Chúa, vì Chúa Cứu Thế Jesus là Con Trời, là Thiên Chúa Ngôi Hai.

Vậy thì câu hỏi được đặt ra là, ai đã giết Chúa Jesus? Câu trả lời trong phần kết luận của bài giảng.

Nghe xong, nếu quý vị và các bạn thấy thích, xin vui lòng giúp chuyển cho nhiều người khác.

Nhiều bài giảng khác trong chương trình “Đời Sống An Bình” được lưu trữ tại đây:
https://huynhquocbinh.net/category/doi-song-an-binh/page/2/

Huỳnh Quốc Bình
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Hãy Coi Chừng Bọn Buôn Thần Bán Thánh!

Huỳnh Quốc Bình

… hễ thấy tu sĩ các tôn giáo, bất luận tư cách và đạo đức ra sao, mình cũng xem như Thiên Chúa hay Phật Trời hoặc Ngọc Hoàng Thượng Đế, thì thử hỏi, làm sao mà những kẻ bất bất xứng hay những tên ma đầu đội lốt các tu sĩ chân chính, không lộng hành?…

Ai cũng biết, khi tình nguyện làm bất cứ công việc gì gọi là “bất vụ lợi” có nghĩa là cá nhân đó hay tập thể đó không tìm cho mình một thứ lợi lộc riêng tư, mà cho chuyện chung, chuyện đại sự của đời, hay chuyện thiêng liêng trong niềm tin tôn giáo. Thế nhưng những tên lợi dụng ý niệm “bất vụ lợi” để thủ lợi hoặc lấy của công làm của riêng, không phải là hiếm trên trần gian này.  Nhưng đó cũng chỉ là cá nhân, chứ nếu nói đến tập thể, hoặc tầm vóc quốc gia thì các chế độ độc tài đã trắng trợn cướp giật tài sản của dân lành để làm của riêng, trong cái vỏ bọc “phục vụ nhân nhân”, hoặc “đầy tớ của dân” thì nhan nhản ra đó; mà có bao nhiêu người dám lên tiếng phản đối đâu? Số người cam đảm lên tiếng phản đối điều quấy, vẫn còn là thiểu số, vì có chế độ độc tài nào mà không tàn ác? Chúng sẵn sàng tiêu diệt những ai chống lại chúng. Cho nên người ta có thể thông cảm cho sự sợ hãi của các nạn nhân chế độ độc tài. Tuy nhiên, người ta không thể chấp nhận cho hành động của những thành phần thích người khác gọi mình là “cha” là “sư” là “thầy”, đang được luật pháp các quôc gia tự do bảo vệ, nhưng lại thích về Việt Nam cong lưng bợ đỡ những kẻ vô thần, gian ác, để thủ lợi trong cái vỏ bọc “không làm chính trị”, hay “không thích dính dấp đến chính trị”.

Không ít những thành phần lãnh đạo các tôn giáo đã quên rằng, người ta đến các nơi thờ tự của tôn giáo mà họ tin tưởng, là để thờ lạy Đấng mà họ tin và cũng để học những điều hay, điều sáng láng của các Đấng đó, chứ không phải người ta đến thánh đường, nhà thờ, chùa chiền, hoặc thánh thất để trở nên “u mê” bởi những lời “giảng” hay “thuyết pháp” của những kẻ có cách sống ngược lại những điều mà mình dạy người khác. Thành phần “mượn danh đạo, tạo danh đời” bị thế gian gọi là những kẻ “buôn thần bán thánh”. Đây là những thành phần lợi dụng niềm tin người khác để trục lợi, để sống an nhàn, để được thiên hạ gọi là “cha” là “sư” là “thầy”. Dĩ nhiên, điều đáng mừng là bên cạnh những tên “buôn thần, bán thánh”, không thiếu những bậc chân tu.

Không cần nói đâu xa, ngay vùng Tây Bắc Hoa Kỳ này, đặc biệt là tại Oregon, tôi biết có vài cá nhân, căn cứ vào các hành động họ làm, họ chỉ xứng đáng được người đời gọi là “thằng” nhưng họ đã và đang đội lốt tu sĩ chân chính để mong được “lãnh đạo” người khác. Đám người này thích nói và làm những điều có lợi cho cá nhân họ, cho bọn Vc gian ác và đám Việt gian “ăn cơm Quốc Gia, thờ ma cộng sản”.

Không ít người tỏ ra khó chịu vì cảm thấy “bị xúc phạm” khi người ta quên gọi mình là “cha”, “thầy” hay “sư”. Thành phần này không chuyên tâm làm công việc tôn giáo, mà chỉ thích vui chơi, hưởng thụ, thích đi nghỉ hè trên du thuyền để “thuyết pháp” hay “giảng đạo”, thích ra vào Việt Nam như người ta đi chợ, trong cái vỏ bọc “từ thiện” hay “truyền giáo”. Thực chất thì thành phần này chỉ lợi dụng tiền của người khác để hưởng thụ và ra vào Việt Nam du lịch, hơn là làm công việc thật sự thiêng liêng. Đây là thành phần mà Kinh Thánh gọi là “hầu việc cái bụng họ”. Tôi cũng biết chắc là Đức Phật dạy chúng sanh phải biết bố thí, có nghĩa là đem những gì của mình, chia sẻ cho những ai cần đến, và đó cũng là phương cách diệt tham. Vậy, nếu Phật tử nào thấy ai làm ngược lại, tức là thay vì dùng tiền của, của chính họ, đem bố thí cho người khác, họ lại lấy của bố thí làm của riêng… Mình biết kẻ đó là ai rồi, phải không?

Tôi luôn chủ trương “thêm bạn, bớt thù”, nhưng tôi không ngại nhắc nhở, khuyến cáo trong phạm vi Tin Lành. Những ai nhân danh người Tin Lành, miệng luôn nói Chúa, Chúa, nói toàn chuyện “đạo đức, thiêng liêng”, chuyên sử dụng bục giảng để “buôn thần, bán thánh” để bào chữa cho những hành động gian dối của mình; mượn danh Chúa để hòng che đậy những điều dối trá mà mình không bao giờ muốn từ bỏ, cần phải chấm dứt.

Tôi không dám cho rằng tôi đạo đức hơn người khác, nhưng tôi chủ trương sống tử tế và ngay thẳng với mọi người, sẵn sàng xổng lưng để tố cáo các loại tội ác và góp phần ngăn chận những điều bất công chung quanh tôi. Hằng ngày tôi cầu xin Chúa cho tôi biết lắng nghe lời nhắc nhở, cáo trách của Chúa Thánh Linh để tôi sống đúng với những gì tôi giảng hay tôi nói hoặc viết ra. Trong một số trường hợp, tôi chỉ lên tiếng nhắc khéo, nhưng đúng thời điểm, tôi sẽ nêu đích danh từng người, hoặc chỉ thẳng từng tên, vạch mặt từng đứa để mọi người xa lánh họ; bởi vì họ đã nhẫn tâm lợi dụng lòng tốt của người khác, hoặc lòng tin của người hiền lương để trục lợi. Tôi không ngại làm điều này vì Chúa Cứu Thế Jesus cho phép tôi quở trách “anh em tôi”. (Lu-ca 17:3)

Nếu ai còn ngại nói lời cáo trách điều quấy vì sợ phạm tội “thấy cái rác trong mắt người khác, mà không thấy cây đà trong mắt mình” thì nên đọc lại phần Thánh Kinh chép lời quở trách của Chúa Cứu Thế Jesus, đối với mấy ông thầy thông giáo ngày xưa, mà Chúa gọi “thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình!”(Đọc sách Phúc Âm, Ma-thi-ơ, đoạn 23). Hoặc chỉ cần đọc câu 13, “Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! vì các ngươi đóng nước thiên đàng trước mặt người ta; các ngươi không vào đó bao giờ, mà có ai muốn vào, thì lại ngăn trở”

Hãy đọc cho kỹ để mình không còn tiếp tục là nạn nhân của những cấp lãnh đạo bất xứng, chuyên bẻ cong lời Chúa để bịt miệng người khác, khi người ta phê bình, hoặc cáo trách những trai trật của mình.

Sau cùng, tôi muốn trưng dẫn ra một đoạn Thánh Kinh cho phép chúng ta xa lánh thành phần “làm gương xấu” trong Hội Thánh và cũng để kết thúc bài viết ngắn của tôi, “Hỡi anh em, tôi khuyên anh em coi chừng những kẻ gây nên bè đảng và làm gương xấu, nghịch cùng sự dạy dỗ mà anh em đã nhận. Phải tránh xa họ đi, vì những kẻ đó chẳng hầu việc Ðấng Christ, Chúa chúng ta, song hầu việc cái bụng họ, và lấy những lời ngọt ngào dua nịnh dỗ dành lòng kẻ thật thà. (Rô-ma 16: 17-18)

Ngày nay người ta thấy trong các tôn giáo có khá nhiều những hình ảnh xấu nhan nhản xảy ra, khiến cho những người thuộc các tôn giáo khác có dịp hí hửng và tìm cách xuyên tạc, vì nghĩ rằng tôn giáo mình bảnh hơn. Còn những người thuộc các tôn giáo có những hình ảnh xấu đó, tỏ ra chán ngán. Theo nhận xét chủ quan của tôi, cả hai phía đều trúng kế những kẻ gian ác. Đừng quên là chế độ Vc tại Việt Nam, hay chủ nghĩa cộng sản, đều có chung chủ trương là bằng mọi cách phải tiêu diệt các tôn giáo.

Tôi dám cho rằng đa số những vụ phạm tội trong các tôn giáo, không đến từ thiểu số người tu hành phạm tội, mà do những tên gian tà đội lốt các tu sĩ, chúng mai phục trong các tôn giáo, để tạo ra những hình ảnh tàn tệ mà hiện nay người ta thấy xảy ra khắp nơi.

Tại sao người ta lại dễ dàng chán ngán mà vội bỏ chùa hay bỏ nhà thờ, hoặc rời khỏi thánh đường hay thánh thất, mà không tìm cách tống cổ những tên bất xứng, hoặc những tên đội lốt các tu sĩ để phá đạo, hại đời, ra khỏi những nơi thiêng liêng đó?

Có phải cũng tại vì mình hễ thấy tu sĩ các tôn giáo, bất luận tư cách và đạo đức ra sao, mình cũng xem như Thiên Chúa hay Phật Trời hoặc Ngọc Hoàng Thượng Đế? Nếu đúng như thế, thử hỏi, làm sao mà những kẻ bất bất xứng hay những tên ma đầu đội lốt các “tu sĩ chân chính”, không lộng hành?

Hãy mạnh dạn cùng nhau vạch mặt, chỉ tên và tống cổ bọn gián ác, bất lương đội lốt tu sĩ của các tôn giáo ra khỏi những nơi thiêng liêng đó. Mình hãy làm cho phần của mình, người khác sẽ làm phần của họ. Đừng trông chờ người khác làm thay cho mình. Nếu ai cũng ngại, đương nhiên kẻ gian sẽ tiếp tục lộng hành, người tử tế chán ngán, người hiền lương không còn nơi nương tựa về tinh thần. Cuối cùng mọi người đã trúng kế bọn bất lương, buôn thần, bán thánh.

Huỳnh Quốc Bình

Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Tiến Bộ Thuộc Linh!

Bài giảng 25 phút
Đề tài: Tiến Bộ Thuộc Linh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Một số điểm tiêu biểu trong bài giảng:

Người nào không tăng trưởng về thể chất là điều vô phước, nhưng nếu có con dân Chúa nào cứ èo ọt về phần thuộc linh, lại càng vô phước hơn, nếu không muốn nói là đại bất hạnh cho người đó.

Người có tiến bộ về phần thuộc linh sẽ sống theo lời Thánh Kinh, chứ không bởi lý luận riêng mình, hay dựa vào người khác, hoặc dựa hàng giáo phẩm, hoặc đi khoe với mọi người rằng, tôi mới là mục sư “thứ thiệt”, mục sư “thế giới”, hoặc mục sư “có học”, hoặc mục sư “tiến sĩ” để cho nó oai hay thiêng liêng hơn người.

“Học” là để “hành” chứ không phải để khoe, để mình ngồi chiếu trên, còn người khác phải ngồi chiếu dưới. Chúng ta có thể là người có đạo vài chục năm, nhưng phần thuộc linh yếu đuối như đứa bé mới sanh. Chúng ta có thể giữ chức vụ cao trọng trong hàng giáo phẩm, nhưng phần thuộc linh quá kém, không phù hợp với “vóc dáng” chức vụ của mình.

Để có đức tính tốt trong con người mới, phải biết dọn chỗ trống, tinh sạch trong lòng để Chúa Thánh Linh ngự vào. Bởi vì:

  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta rất ngại hay tránh né nói, hành động liên quan đến những điều gì thuộc về nhạy cảm, bởi rất dễ mất quyền lợi cá nhân và hại đến thân mình.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta rất hà tiện lời khen hay khích lệ người khác, nhưng lại vô cùng “rộng rãi” lời nói hành, vu khống, lên án, dèm chê người khác một cách vô tội vạ hay trách nhiệm.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta dễ bị ma quỷ đưa chúng ta vào bẫy rập bằng nhiều chiêu thức tinh vi.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta dễ sống theo xác thịt và không còn biết phân biệt giữa chính nghĩa và gian tà, để rồi cuối cùng chúng ta thỏa hiệp với kẻ gian, hãm hại ngươi lương thiện mà chúng ta không hay biết.

Và nhiều điểm quan trọng khác, để dành cho những ai muốn tìm nghe những gì cần nghe, chứ không chỉ chờ đợi nghe những gì mình thích nghe.

Mọi thắc mắc, tâm tình, xin vui lòng liên lạc Huỳnh Quốc Bình- Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Cứng Lòng!

Bài giảng 26 phút
Đề tài: Cứng Lòng!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment