Lời Giới Thiệu

Mọi thắc mắc về Trang Nhà này, quý thính giả và độc giả có thể liên lạc:e-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Continue reading

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Mẹ và con

Bài giảng 30 phút
Đề tài: Mẹ và con

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Chân thành cảm ơn quý thính giả đã bỏ thì giờ để theo dõi.
Xin quý thính giả vui lòng giúp chuyển đến nhiều người khác.

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Công Cha Nghĩa Mẹ!

Huỳnh Quốc Bình

… Đừng để cha mẹ mình lúc còn sống phải ở “nhà lá” nhưng sau khi các vị qua đời, mình lại tranh nhau xây “nhà lầu” cho họ ở…

Người Việt Nam có nhiều điển tích và chuyện dụ ngôn đề cập đến những người con có lòng hiếu thảo với cha mẹ, hoặc bất hiếu với cha mẹ. Người Trung Hoa có “Nhị Thập Tứ Hiếu” (24 tấm gương của những người con hiếu thảo). Điều đáng chú ý, ai cũng biết rằng, lòng hiếu thảo là đáng trọng và kẻ nào bất hiếu với cha mẹ luôn bị người đời khinh khi, xa lánh; tuy nhiên, hình ảnh những người con đối xử tệ bạc với bậc cha mẹ, không phải là hiếm thấy trong xã hội ngày nay.

Một người bất hiếu hay bạc bẽo với cha mẹ, không thể nào có lòng chung thủy với người phối ngẫu. Nếu họ nhẫn tâm ruồng bỏ cha mẹ, anh chị em họ được, có ngày họ cũng sẽ đối xử với mình như thế. Cho nên ai có chồng, hoặc ai có vợ mà tỏ ra hài lòng khi thấy chồng mình hay vợ mình tốt với mình hơn cha mẹ, anh chị em của họ, các bạn hãy cẩn thận, có ngày họ sẽ đối xử với mình một cách tương tự.

Nói đến vị trí con cái, cũng phải công bằng để không tránh né đề cập đến vị trí của bậc cha mẹ. Đối với tôi, cha mẹ nào vô cớ ruồng bỏ con cái của họ được, có ngày họ cũng sẽ cư xử với người khác một cách tương tự. Một người cư xử tệ bạc với cha mẹ hay con cái một cách triền miên, họ không thể nào là một người bạn tốt của chúng ta. Tôi nói điều này và tôi không bao giờ sợ mình nói sai. Vì sự giới hạn của bài viết, tôi không thể dài dòng ở điểm này, nhưng nếu quý độc giả nào, không câu nệ niềm tin tôn giáo và tạm gác một bên yếu tố “không muốn ai mô phạm mình” đều có thể nghe sáu bài giảng luận của tôi về các đề tài “hạnh phúc gia đình” tại Website www.huynhquocbinh.net trong mục Audio “Đời Sống An Bình”

Trong xã hội, thời nào cũng khá giống nhau ở điểm, cha mẹ nuôi con cả đời, không sao, nhưng con cái mới lo cho cha mẹ được vài năm vài tháng lúc tuổi già bóng xế, đã vội kể công. Có người còn nhẫn tâm dằn vặt cha mẹ một cách không nao núng. Người Việt mình có câu, “Một bà mẹ nuôi cả mười đứa con, nhưng mười người con không nuôi nỗi một bà mẹ.” là như vậy. Người đời có những câu vè vô cùng xứng đáng dành cho những ai có thái độ tính toán hay kể công với cha mẹ, có thể suy nghĩ, “Mẹ nuôi con như biển Hồ lay láng, con nuôi Mẹ tính tháng tính ngày.”

Tôi từng nghiêm chỉnh nói thẳng với các con tôi rằng, “Không ít người Việt Nam có chủ trương là họ nuôi con cái lớn khôn cho tròn bổn phận, chứ họ không mong con cái báo đền công ơn sinh dưỡng. Riêng Ba thì khác, ngày nay Ba Mẹ còn khoẻ, còn làm ra tiền, các con muốn cái gì hợp lý Ba Mẹ cũng cho; khi Ba Mẹ già yếu, Ba Mẹ cần các con giúp đỡ, các con nhớ giúp Ba Mẹ nhé…” Khi nói câu này, tôi không mong hay bắt buộc các con tôi phải trả ơn cho vợ chồng tôi, nhưng tôi muốn gieo vào đầu chúng một thông điệp, chúng phải nhớ đến công ơn sinh dưỡng của cha mẹ, bởi các con tôi cũng phải lo lắng và dạy dỗ các con của chúng nó sau này. Kẻ bất hiếu không thể dạy hay mong con cái của họ có lòng hiếu thảo được. Dĩ nhiên, người ta nói “nước mắt chảy xuôi” và tôi cũng ý thức điều đó lắm. Dù vậy, tôi vẫn nửa thật, nửa đùa với các con tôi rằng, “Ba đã nói rõ ý của Ba rồi đó. Mai mốt đứa nào bạc bẽo với Ba  Ba còn tha, chứ bạc bẽo với Mẹ, có guốc tao phang guốc, có gậy tao phang gậy đó nhé…”

Người ta có ghi lại lời nói của Khổng Phu Tử về lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ, “Bách Thiện Hiếu Vi Tiên”. Ý nghĩa của câu này là, một trăm điều thiện, “hiếu” là thứ nhất, là đi đầu. Một trăm không phải là số 100 mà là rất nhiều, vô lượng. Thiện là điều tốt. Điều tốt nghĩa là các việc làm với lòng chân thành, vì lợi ích của mọi người, của xã hội và tương lai.

Nói về công cha nghĩa mẹ, người Việt chúng ta có nhiều câu Ca Dao xứng đáng cho những người con tạc dạ.

Công cha như núi Thái Sơn.

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Một lòng thờ mẹ kính cha;

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Đây là sự hy sinh của những người mẹ dành cho con cái khi chúng còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành.

Ngày đêm mẹ ẵm, mẹ bồng.

Bên ướt mẹ nằm, bên ráo cho con.

Miếng ăn miếng mặc mẹ lo,

Làm sao con được ấm no mẹ mừng.

Hay:

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ,

Năm canh chày thức đủ năm canh.

Cũng vì con chính vì con,

Mỗi ngày mẹ một gầy mòn tấm thân.

Có những bà mẹ sanh con trong cảnh nghèo túng, bà phải vắt từng giọt sữa trong tấm thân khô gầy để mong cho con mình no bụng và chóng lớn khôn. Trên thế giới có nhiều hình ảnh hết sức cảm động và sống động về “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”, hoặc “Công cha như núi Thái Sơn”. Có nhiều bà mẹ tình nguyện chết để con mình được sống. Trong số đó có những bà mẹ từ chối chữa trị chứng bệnh nan y của mình, bởi các bà không muốn thai nhi trong bụng bị tác hại bởi thuốc gây ra trong thời gian bác sĩ chữa trị cho các bà. Tôi cũng từng chứng kiến những người cha đã chia thận, sang máu cho những người con cần kéo dài cuộc sống. “Công Cha, Nghĩa Mẹ” là như thế đó.

Hiếu kính cha mẹ, chăm sóc và lo lắng cho cha mẹ là bổn phận, là nghĩa vụ, là cái phước của những người con, chứ không phải là cục nợ để rồi thích thì làm, mà không thích thì thôi. Kinh Thánh đã khuyến cáo, “Hỡi kẻ làm con cái, hãy vâng phục cha mẹ mình trong Chúa, vì điều đó là phải lắm. Hãy tôn kính cha mẹ ngươi (ấy là điều răn thứ nhất, có một lời hứa nối theo),  hầu cho ngươi được phước và sống lâu trên đất. (Ê-phê-sô 6:1-3).

Làm con mà khinh khi cha mẹ chỉ vì ngày nay mình học cao hơn, giàu có hơn, văn minh hơn, lụy người phối ngẫu hơn tình của mình đối với cha mẹ, hoặc phải cưu mang cha mẹ ở cái tuổi gần đất xa trời, coi chừng người sẽ chê và Trời không dung. Thánh Kinh có quyết liệt về điều này, “Ðáng rủa sả thay người nào khinh bỉ cha mẹ mình!” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 27: 16)

Con cái lễ độ nhắc nhở cha mẹ ruột hay cha mẹ của người phối ngẫu, khi thấy các vị có những điều sai trật, đó không phải là con bất hiếu, mà chính là con có hiếu. Bất cứ ai a tòng với cha mẹ làm điều sai trật, hoặc thấy cha mẹ làm sai mà không dám cản ngăn, để người đời xem thường cha mẹ, đó mới chính là con bất hiếu. Con cái cần phải vâng phục cha mẹ chứ không ngu muội đắm chìm trong sự yếu đuối của cha mẹ để được tiếng “hiếu thảo”. Thánh Kinh dạy, “Hỡi kẻ làm con cái, hãy vâng phục cha mẹ mình trong Chúa, vì điều đó là phải lắm”. (Ê-phê-sô 6:1). Khi Thánh Kinh khuyến cáo những người con phải biết vâng lời cha mẹ trong mọi sự, có nghĩa là phải đúng ý Trời và không sai những gì thuộc về luân lý, đạo đức của con người; chứ không thể nghe lời cha giống như câu vè, “Con ơi học lấy nghề cha, một đêm ăn trộm bằng ba năm làm.”

Những ý tưởng xem thường, hay thái độ khinh khi cha mẹ, lợi dụng cha mẹ, lèo lái cha mẹ cho quyền lợi của mình, hay áp lực cha mẹ phải chia cắt tình nghĩa với anh chị em mình cho thoả dạ ganh ghét, đố kỵ, đó là hành động xem thường, khinh khi, rủa sả cha mẹ một cách gián tiếp chứ không phải là có hiếu với cha mẹ. Đây là điều Thánh Kinh cũng có đề cập trong sách Châm-Ngôn 20:20, “Ngọn đèn của kẻ rủa cha mẹ mình, sẽ tắt giữa vùng tăm tối mờ mịt.“ Hoặc “Khi một người nào chửi cha mắng mẹ mình, thì phải bị xử tử: nó đã chửi rủa cha mẹ; huyết nó sẽ đổ lại trên mình nó.” (Lê-vi Ký 20: 9)

Cho dù con cái có bị cha mẹ bạc đãi một cách vô cớ, và nếu vì lý do nào đó mình không thể tiếp tục im lặng, mình cần bày tỏ một lần cho cha mẹ biết và giao phó cho Thiên Chúa. Phải tuyệt đối tiếp tục giữ lòng hiếu thảo, vâng phục cha mẹ, cho dù mình phải đón nhận những điều phũ phàng cay đắng. Trời sẽ không phụ lòng những người con hiếu thảo, vì, “Hỡi kẻ làm con, mọi sự hãy vâng phục cha mẹ mình, vì điều đó đẹp lòng Chúa.” (Cô-lô-se 3: 20)

Có một bà cụ Việt Nam nói với Mục Sư Phan Thanh Bình, tác giả quyển “Tình Già” được ghi lại trong trang 137: “Mục Sư ạ, lúc tôi còn mạnh, tụi con tôi coi tôi như trái banh cà na. Tụi nó chơi Football, banh tới ai là ôm riết, giữ kỹ. Đã có lúc tôi là trái banh đó. Đứa nào cũng muốn tranh nhau giữ tôi để tôi trông con chúng nó. Bây giờ con chúng nó lớn cả rồi. Tôi trở thành trái banh tròn, và tuị nó chơi soccer. Banh tới chân đừa nào là đứa đó đá qua đứa khác. Bây giờ tôi là trái banh bị đá ra khỏi sân…”

Khoảng năm 2003, tôi có đọc một bài báo mà tôi quên tên tác giả, tôi chỉ nhớ tiêu đề ngộ nghĩnh “sống nhà lá chết nhà lầu” và nó đã thu hút tôi đọc trọn bài và nhớ đến ngày nay. Nội dung bài viết tác giả mô tả cảnh con cái bất hiếu với cha mẹ, lúc cha mẹ còn sống, không lo lắng, chăm sóc.

Có người còn nhẫn tâm ruồng bỏ cha mẹ một cách không thương xót. Vì muốn làm vui lòng người phối ngẫu nên họ đã để cho cha mẹ sống ở một xó nào đó, cả tháng nếu không muốn nói là cả năm, chưa đến thăm được một lần. Họ xem cha mẹ như thể là “cục nợ” vứt đi không tiện, mà để lại cũng không xong. Vậy mà khi cha mẹ qua đời, họ xây mồ lớn lắm.

Tranh nhau xây “nhà lầu” cho cha mẹ

Có người sau khi xây xong, nhưng vì thấy người cùng quê về Việt Nam xây mồ cho cha mẹ to lớn hơn nên họ cố “báo hiếu” bằng cách đập bỏ và xây lại cho trội hơn người khác.

Hình minh họa

Không phải chỉ có bài báo ấy nói về điều nghịch lý đó, nhưng ngày nay người ta có nhiều hình ảnh về việc những người con “hiếu thảo” đã không ngại tốn kém bạc tiền, để bằng mọi cách phải cho cha mẹ ở nhà lầu sau khi chết, mặc dù lúc còn sinh tiền, các đấng sinh thành của họ phải ở “nhà lá” và chịu cảnh “ăn mắm húp giòi” giống như câu ca dao, “Mẹ già hết gạo treo niêu, mà anh khăn đỏ khăn điều vắt vai.”

Kế luận

Bất cứ ai có cha mẹ ở cùng nhà, có dịp săn sóc cha mẹ, dù là cha mẹ chồng hay cha mẹ vợ, đó là đại phước cho các bạn, chứ không phải là cục nợ mà các bạn phải gánh. Chúng ta cần sống làm sao, đừng để người đời mỉa mai qua câu vè, “Còn sống thì không cho ăn, thác xuống âm phủ, làm văn tế ruồi.”

Hiếu kính cha mẹ, biết quý trọng “công cha nghĩa mẹ” là điều bắt buộc phải có, chứ không chỉ là nghĩa cử cao đẹp của người này đối với người kia. Thiên Chúa có một lời phán với con người như sau, “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi ban cho. (Xuất Ê-díp-tô Ký 20: 12)

Tôi không còn cha mẹ ruột hay cha mẹ vợ. Hồi cha mẹ vợ tôi còn sinh tiền tôi dặn lòng là cho dù cuộc đời có nhiều thay đổi, lòng người dễ dàng có những đổi thay nhưng tôi sẽ gắng nhớ là không bao giờ xem cha mẹ vợ khác hơn cha mẹ ruột của tôi, giống như Ba tôi từng cư xử tử tế với Ông Bà Ngoại của tôi và cả nhà vợ của Người hơn nửa Thế Kỷ trước. Và tôi cũng hy vọng những gì tôi viết ra hôm nay, không để “dạy đời” người khác, mà để nhắc nhau ý thức rằng, người tử tế cần phải biết cư xử hiếu thảo với cha mẹ mình, hay cha mẹ của người phối ngẫu.

Những ai có vợ có chồng, nên giúp nhau cư xử hiếu thảo và làm tròn bổn phận người con với các đấng sinh thành, bởi vì lòng hiêú thảo là đẹp lòng Trời, thuận lòng người. Các bạn, hay quý vị cần ôm trong vòng tay những con người có lòng hiếu thảo với cha mẹ thay vì “đê mê” với người phối ngẫu vì thấy họ chỉ tốt với mình. Họ mà bạc bẽo với cha mẹ của họ được, thái độ đó sẽ đến với mình không còn xa lắm đâu. Riêng bậc cha mẹ nào đang sung sướng với người con “hiếu thảo” này, cũng đừng cay đắng với người con “bất hiếu” kia, bởi vì người xưa đã nói, “Nhà nghèo, mới hay con thảo, nước loạn mới rõ tôi trung.”

Huỳnh Quốc Bình

email: huynhquocbinh@yahoo.com

www.huynhquocbinh.net

Tác giả viết bài này bên cạnh quyển Thánh Kinh và trước di ảnh của hai Đấng Sinh Thành.

Ghi chú quan trọng dành cho những ai có lòng giúp tác giả quảng bá bài viết này:

1. Bài viết này tác giả viết vào năm 2012, nay hiệu đính cho gọn để các tờ báo giấy giúp đăng tải sẽ dễ dàng hơn.

2. Nếu cơ quan truyền thông nào chọn sử dụng bài viết này, tác giả rất biết ơn, nhưng xin đừng sửa đổi nội dung của nó, vì sẽ làm cho ý của tác giả bị hiểu sai lạc.

3. Khi bài viết này gởi ra lần đầu và những năm kế tiếp, có một tờ báo của Tin Lành tại San Diego, California đã tùy tiện chỉnh sửa nội dung bài viết mà không có sự đồng ý của tôi, khiến nhiều người hiểu sai ý của tác giả và của Mục Sư Phan Thanh Bình. Xin khẳng định ngắn gọn, tác giả bài viết này và MS Phan Thanh Bình không hề công kích hay lên án những ai gởi cha mẹ già vào viện dưỡng lão, bởi các hoàn cảnh đều không giống nhau. Ai nghĩ rằng mình có thể viết về lãnh vực này hay hơn, xin tự viết riêng cho chính mình và cho tôi được hân hạnh học hỏi thêm. Xin đa tạ!

Posted in Gia Đình & Xã Hội, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | 1 Comment

Audio: Cần Nghiêm Khắc Với Chính Mình!

Bài giảng luận: 25 phút
Đề tài: Cần nghiêm khắc với chính mình
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Mỗi Năm Chống Cộng Một Lần!

Huỳnh Quốc Bình

… đừng nghe lời giảng dạy của thành phần “giáo quyền” bất xứng, gồm những tay sợ Vc hơn sợ Thiên Chúa, rồi muốn người khác cũng giống mình là tiếp tục cúi đầu tuân phục bọn côn đồ Vc…

Người Việt Nam chân chính không thể bày tỏ lòng yêu nước theo kiểu vung vít thề rằng, “chống cộng đến giọt máu cuối cùng” tại các bàn tiệc đầy ắp rượu thịt, nhưng khi cần đổ một vài giọt mồ hôi cho công việc chung hay chuyện chống cộng cũng không dám. Nếu tôi là người như thế, tôi không thật sự yêu nước hay chống cộng.

Nhân thời điểm người Việt tị nạn Vc tưởng niệm Quốc Hận 30-4, tôi hân hạnh nghe được bài phát biểu của Ông Võ Đại Tôn mà nhiều người chống cộng trân trọng gọi là Chiến Sĩ Võ Đại Tôn (VĐT). Lần phát biểu cho ngày Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4, năm thứ 46, Chiến Sĩ VĐT đã cho rằng, chúng ta không chỉ đợi đến ngày 30-4 hằng năm rồi mới tưởng niệm, mà chúng ta nhớ đến ngày quốc hận của dân tộc mỗi ngày, chúng ta nhớ đến cảnh tan thương của đất nước hiện nay.

Quý độc giả có thể xem hay nghe chính xác những gì Chiến Sĩ VĐT nói tại link này: https://youtu.be/xysjdHGTm6s Tuy giọng nói của ông thật trầm buồn, nhưng hết sức quyết liệt. Tôi nghĩ những ai quan tâm đến đất nước Việt Nam hay tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4, nên nghe cho biết.

Nhắc đến Chiến Sĩ VĐT, người ta nhớ ngay đến bài Thơ của ông với biệt danh Hoàng Phong Linh, “Mẹ Việt Nam ơi! Chúng Con Vẫn Còn Đây” đã được nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 phổ nhạc, và ca nhạc sĩ đấu tranh Nguyệt Ánh – Việt Dzũng trình bày. Dĩ nhiên đây là một trong những nhạc phẩm bọn Vc cấm phổ biến. Quý độc giả có thể nghe từ link này của Phong Trào Hưng Ca: https://youtu.be/EK2SxwQB7Ps

Nhắc đến Chiến Sĩ VĐT, người ta nhớ nhất về chi tiết ông trở về Việt Nam vào đầu Thập Niên 80, với hoài bão, “Giải trừ đế chế độ cộng sản và quang phục quê hương” và đã bị kẻ thù bắt giam và đày đọa hằng chục năm. Dù vậy chính ông đã xổng lưng “tát vào mặt” nhà cầm quyền Việt cộng (Vc) qua lời tuyên bố trong cuộc họp báo quốc tế do chính bọn Vc tổ chức tại Hà Nội ngày 13 tháng 7 năm 1982, “Tôi không phản bội bất cứ ai đã giúp đỡ, ủng hộ tôi. Tôi tiếp tục duy trì lập trường chính trị của tôi để tranh đấu cho tự do và giải phóng dân tộc. Tôi sẵn sàng nhận bất cứ một bản án nào mà chế độ cộng sản dành cho tôi…”

Người viết bài này nhắc đến lời khẳng khái của Chiến Sĩ VĐT chỉ để muốn nói rằng, lời nói ấy hay những hành động dấn thân của những ai dám rời bỏ nơi êm ấm để trở về quốc nội chiến đấu, hay những ai hết lòng vì công cuộc đấu tranh chống cộng, đã ít nhiều ảnh hưởng đến tinh thần tranh đấu của tôi và nhiều người trẻ khác trong thời điểm đó và suốt hơn ba Thập Niên qua.

Khi tôi đang viết bài này, đất nước Việt Nam “chưa mất” vì chưa bị bọn Tàu cộng trắng trợn nện những gót giầy xâm lược lên đó, nhưng đã mất theo kiểu chúng nắm đầu đám thủ lãnh đảng cướp Việt cộng. Thực chất thì đám cộng phỉ đã vâng lệnh quan thầy của chúng là Trung cộng, kẻ thù ngàn đời của dân tộc Việt Nam, cho tụi Tc thuê đất đai dài hạn đến 99 năm. Hành động bán nước cầu vinh của đám lãnh tụ đảng cướp Vc, không còn gì để chối cãi nữa.

Nhìn vào công hàm bán nước của Hồ Chí Minh và tập đoàn csVN đã được Vc Phạm Văn Đồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 đã cho phép những người còn liêm sỉ và tự trọng, phải nhìn nhận rằng đảng csVN đã bán quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa cho kẻ thù phương Bắc hơn nửa thế kỷ qua. Hiện nay chúng vẫn tiếp tục bán hay dâng thêm nhiều phần đất của ông cha chúng ta cho bọn Chệt cộng xâm lược, như đã nói.

Nhắc đến Quốc Hận 30-4, người Quốc Gia chân chính phải nghiêng mình kính phục những vị Tướng, Tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã tuẫn tiết vì không giữ được thành, những chiến sĩ chiến đấu anh dũng đến đến giờ chót để sa vào tay giặc và ngồi tù nhiều năm.

Nhắc đến Quốc Hận 30-4, người Việt có sự thủy chung, không thể quên ơn những ai đã chiến đấu cang trường cho sự tự do của người dân miền Nam. Trong số các vị đó, có người đã mất mạng, có người thân thể không còn nguyên vẹn, và nhiều người sau khi được tự do tại hải ngoại vẫn không quên đồng bào mình bên quê nhà, vẫn tiếp tục chống cộng, bảo vệ ngọn Cờ Vàng chính nghĩa cho đến nay.

Nhắc đến Quốc Hận 30-4, người viết tin rằng chỉ có bọn đón gió trở cờ, bọn ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản, bọn buôn thần bán thánh, bọn không có Tổ Quốc và đám người thường “đi trên mây” lúc nào cũng hài lòng với câu “tôi không thích chuyện chính trị” nhưng khi giặc cộng chiếm miền Nam, bọn này hối hả dẫn bầu đoàn, thê tử xuống tàu, lên phi cơ, chạy trước người ta; nhưng khi Vc mở cửa để chiêu dụ “áo gấm về làng” hầu thu tóm ngoại tệ, bọn này vội quay về Việt Nam “làm từ thiện”, “làm tôn giáo”, “làm văn hóa” với vỏ bọc “không làm chính trị”, mới không quan tâm đến tình trạng đồng bào mình sắp thành nô lệ cho bọn Chệt cộng. Người Việt Nam nào còn lương tri, còn chút tình với quê hương, dân tộc, đều phải cảm thấy xót xa trước vận nước điêu linh và phải ghi nhớ ngày 30-4-75 là ngày tang thương của cả dân tộc Việt Nam chúng ta.

Nhắc đến Quốc Hận 30-4, có những chuyện tôi muốn quên mà sao vẫn nhớ. Tôi kể lại những điều này không phải vì bực tức, nhưng để chúng ta thấy rằng, không phải ai cũng cho rằng ngày đó là ngày tang thương của dân tộc. Bằng chứng là có kẻ đã ngu xuẩn đến độ cho rằng, nhờ ngày 30-4-75 mà bây giờ bọn chúng mới được may mắn có mặt tại Mỹ hay các nước tư bản, tự do, để hượng thụ vật chất. Loại này cũng đông lắm, “đông như quân Nguyên” ngày xưa.

Chính vì cái ngày 30-4-75 nên ngày nay mới có cái đám con cháu bọn Vc trà trộn trong làn sóng tị nạn để hưởng thụ vật chất, để đạt các bằng cấp cao tại các đại học Mỹ, để trở về thay cha ông chúng nó tiếp tục đè đầu, cởi cổ dân lành, hoặc tìm đường ở lại Mỹ hưởng thụ vật chất. Điển hình khoảng tháng 11 năm 2019 mới có vụ vài đứa du học sinh đến từ Việt Nam của đại học OSU (Oregon State University) tìm cách treo cờ đỏ Vc trong phạm vi nhà trường. Bọn này không làm việc đó vì ngu dại mà chắc chắn chúng nó đang thi hành chỉ thị của Vc. Điều đáng nói là sau đó, có một cô Việt Nam tại Oregon, từng tốt nghiệp đại học tại Hoa Kỳ, đã có chồng, có con; thân phụ cô là một cựu sĩ quan cao cấp Việt Nam Cộng Hòa, từng bị tù cải tạo Vc trên dưới 13 năm tại miền Bắc, nhưng cô ta đã đã viết trên facebook với lời lẽ bênh vực hành động khiêu khích của đám du sinh và còn sử dụng những từ ngữ hổn xược hay trịch thượng đối những người chống cộng.

Trường hợp phũ phàng nêu trên xảy ra, có phải vì miền Nam Việt Nam lọt vào tay cộng sản hay không? Hỏi và trả lời, chính vì cái ngày đó, cho nên mới sản sanh ra những người trẻ, con của người Quốc Gia mà lại mơ hồ về cộng sản, mơ hồ đến độ bênh vực một chế độ độc ác, từng đày ải cha mình, tàn phá đất nước và dân tộc mình. Nhắc đến chuyện này, tôi xin nói thêm, tôi thách tụi này mang biểu tượng của Đức Quốc Xã vào cộng đồng người Do Thái. Tôi thách tụi này làm sống lại hình ảnh nô lệ ngay trong cộng đồng người Mỹ da màu. Đây là điều mà bọn tay sai Vc cần ý thức để không phải hối hận vì thái độ quá khích của mình.

Chưa hết, vào giữa Thập Niên 80, trong một cuộc biểu tình chống cộng tại miền Bắc California, chính tai tôi và một số người từng nghe những câu nói “cực kỳ” vô ý thức, nhẫn tâm và mất dạy rằng, “biểu tình chống cộng là làm chuyện ruồi bu”, chỉ vì những kẻ đó thấy người ta đứng ra tổ chức hoặc tham dự vào những đoàn biểu tình, trương Cờ Vàng và biểu ngữ để lên án tội ác cộng sản tại Việt Nam.

Tôi có thể nói, hầu hết các cuộc tập hợp ngoài trời hay trong các hội trường do người Quốc Gia tổ chức hằng năm vào ngày Quốc Hận 30-4 hay những lần bất định kỳ, đều với mục đích chung là lên án tội ác Vc, đồng thời kêu gọi thế giới, đặc biệt là chính quyền Hoa Kỳ áp lực nhà cầm quyền Vc, thả vô điều kiện những những người tù chính trị gồm Quân, Công, Cán, Chính của Việt Nam Cộng Hòa, bị chúng giam cầm trong các nhà tù khổ sai trên hai miền Nam Bắc, sau ngày chúng cưỡng chiếm Miền Nam, theo lệnh của khối cộng sản quốc tế.

Hơn bốn mươi năm qua, người Việt tị nạn cộng sản tiếp tục chống cộng, bởi mọi người ý thức rằng, chống Vc là chống tội ác, chống bất công, chống lại các hành động cướp của giết người mà bọn chúng tạo ra hằng ngày, và nhất là tội buôn dân bán nước của chúng. Chống cộng không phải là “làm chính trị” mà là ý thức chính trị;  hay nói một cách khác, đó là một nghĩa vụ của người Việt Nam lương thiện, tử tế và liêm sỉ. Chỉ có những kẻ mồm cứ oang oang tuyên bố, “tôi không thích chuyện chính trị” hoặc “tôi không muốn dính dấp đến chính trị”, nhưng khi muốn được yên thân hay đạt quyền lợi cá nhân, bọn này vô cùng “chính trị” nhưng mà là loại chính trị tồi tệ hay tồi bại, mới ngại nhắc đến Quốc Hận 30-4, hoặc tưởng niệm ngày đau buồn này của dân tộc.

Tôi vượt biển tìm tự do và được định cư tại Hoa Kỳ vào tháng 5 năm 1980. Dĩ nhiên, năm đầu tiên tôi không có dịp tham dự tưởng niệm Quốc Hận 30-4 cùng với quý đồng hương của mình, nhưng kể từ những năm kế tiếp cho đến nay, tôi chưa lần nào vắng mặt trong những buổi người Việt tị nạn cộng sản tổ chức ngày quốc hận, để đấu tranh cho đồng bào bên quê nhà sớm có được tự do dân chủ, bằng nhiều hình thức và nhiều nơi khác nhau. Tôi không kể ra điều này như thể là một thành tích, nhưng để nói rằng, nhớ đến ngày tang thương của dân tộc hay tưởng niệm Quốc Hận 30-4 là hành động của những người Việt Nam có lòng tự trọng và liêm sỉ.

Vì tôi là Cơ Đốc Nhân nên xin khép cho tôi được nói điều này với các Cơ Đốc Nhân khác. Chắc quý vị đã từng nghe những lời giảng dạy ra rả rằng, con dân Chúa phải biết tuân phục chính quyền như Kinh Thánh đã dạy. Thật sự Kinh Thánh có dạy con dân Chúa phải tuân phục một chính quyền lo cho dân và kính người đáng kính, phục người đáng phục. Không có chỗ nào trong Kinh Thánh dạy con dân Ngài đầu phục bọn côn đồ hay bọn cướp bao giờ. Hãy mở Kinh Thánh, sách Rô-ma 13 để biết rõ Sứ Đồ Phao-lô đã nói gì về điều đó. Hãy tuân phục Kinh Thánh, đừng nghe lời giảng dạy của thành phần “giáo quyền” bất xứng, gồm những tay sợ Vc hơn sợ Thiên Chúa, rồi muốn người khác cũng giống mình là tiếp tục cúi đầu tuân phục bọn côn đồ Vc đã và đang cướp của, giết người, bán nước hại dân tại Việt Nam ngày nay, như đã nói.

Anh chị em có thể đọc thêm bài viết mấy năm trước đây của tôi, “Thư Không Niêm Gởi Những Anh Chị Em Tin Lành và Công Giáo” https://huynhquocbinh.net/2018/06/15/thu-khong-niem-goi-nhung-anh-chi-em-tin-lanh-va-cong-giao/

Kết luận

Không một tên cướp hay đảng cướp nào muốn mọi người nhớ mãi những hình ảnh đau thương, tang tóc mà bọn chúng tạo ra cho những nạn nhân của chúng. Đảng cướp Vc cũng vậy, chúng rất muốn người dân miền Nam Việt Nam chóng quên ngày Quốc Hận 30-4 để chúng an tâm tiếp tục đè đầu, cởi cổ những người thấp cổ, bé miệng, đang nằm trong sự kiềm kẹp của chúng. Để làm được việc đó, chúng có cả khối đứa muối mặt ăn lương chế độ, để viết bài ru ngủ những người nhẹ dạ.

Với những bằng chứng hùng hồn về tội ác và tội bán nước cầu vinh của bọn cộng phỉ, thiết nghĩ con dân Việt Nam trong và ngoài nước cần ý thức một cách sâu sắc về quê cha, đất tổ và dân tộc mình đang bị đọa đày, hầu tránh những hành động hay lời nói có lợi cho Vc và Tc.

Nếu người Việt trong nước không can đảm đồng loạt vùng lên, còn người Việt tị nạn Vc ở hải ngoại, mỗi năm chống cộng một lần, rồi sau đó không làm gì cả; chắc chắn dân tộc Việt Nam sẽ trở thành nô lệ ngàn đời của quân xâm lược Tàu cộng.

Huỳnh Quốc Bình, Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | 2 Comments

Audio: Đạo và Đời!

Bài giảng luận 24 phút
Đề tài: Đạo và Đời!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Đứng Chàng Hảng!

Huỳnh Quốc Bình

…Tôi tố cáo những tên gian trá đội lốt “mục sư” nói và làm những điều gây tổn thương danh Chúa, hoặc có lợi cho Vc mà lên án rằng tôi “công kích mục sư” là sao?

Hiện nay tại Hoa Kỳ, mấy bạn trẻ có phong trào mặc quần lưng rộng xệ thấp khỏi rốn. Để giữ cho cái quần không bị tuột xuống, các cô cậu phải luôn dang hai chân ra dù lúc đứng hay đi. Đây là cách đi hay đứng theo kiểu “chàng hảng”, trông thật buồn cười.

Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó, tôi liên tưởng đến một số người trong xã hội chọn thái độ “đứng chàng hảng” với hy vọng được “vững” hoặc yên thân. Quý độc giả thử tưởng tượng, ngay ngày 30-4-75, một người thường tự hào không muốn “dính dấp đến chính trị”, nhưng khi giặc cộng tràn vào thành phố hay thủ đô, họ vội vả chạy xuống bến tàu; vì không có sự dứt khoát là nên rời Việt Nam tìm tự do hay ở lại với bọn Việt cộng (Vc) để “không làm chính trị”, nên đứng theo kiểu chàng hảng, một chân cột chặt trên bến tàu, một chân đóng đinh trên boong tàu và khi tàu rời bến, người ấy sẽ ra sao? Nhẹ thì nát bàn chân, nặng thì tét háng và… Xin quý độc giả tưởng tượng giùm?

Đồng nghĩa với thái độ đứng chàng hảng, người Mỹ có câu, “If you stand in the middle of the road, you will get hit from both sides”. Tạm dịch, “nếu mầy đứng giữa đường, mầy sẽ bị đụng bởi cả hai phía.” Mà thật vậy, người khôn ngoan phải chọn đứng bên nào một phía thôi. Người dại thường hài lòng với thái độ “đứng giữa” của họ.

Cách sống theo kiểu “gió chiều nào, che chiều đó” chẳng khác nào một người cha mẹ sanh ra, dù thân mình có xương sống nhưng chỉ thích cong lưng như thể không có xương sống; hoặc chọn cách đứng chàng hảng khiến cho diện mạo của mình bị thấp xuống, dù cái đám này hay xách mé người khác không cao bằng mình. (Thành phần này chúng ta có thể hiểu theo kiểu nghĩa bóng hay nghĩa đen, cũng trúng cả)

Đám người tự hào về thái độ “không làm chính trị” hay “trung dung”, hoặc “ở giữa”, đối với họ không có phải hay trái mà chỉ có quyền lợi thôi. Họ không có lập trường gì cả, không có quan điểm riêng gì hết, không có suy tư độc lập gì ráo, mà chỉ “đứng chàng hảng” để yên thân, hoặc hưởng lợi.

Như tôi từng đề cập trước đây, có những người từng bị Vc hành hạ, làm nhục, đày ải họ trong các nhà tù khổ sai sau ngày 30-4-75, nay được tự do rồi nhưng không làm gì cả. Họ không góp phần tố cáo tội ác Vc hay làm giảm thiểu tội ác, hoặc chấm dứt chế độ ác độc đó. Trái lại, họ cứ ra vào Việt Nam để hưởng thụ, để mong Vc nó ban bố cho chút “ơn mưa móc”, hoặc móc ngoặc làm ăn với Vc, dù trong lòng họ cũng căm thù Vc… Và tôi đã khẳng định rằng, nếu họ chỉ nuôi lòng “thù hận” kiểu đó, họ sẽ chết trước kẻ thù. Riêng những ai mang nhãn hiệu “Cơ Đốc Nhân”, nhưng luôn có lối suy nghĩ theo kiểu xác thịt và thường có những hành động giống như tay sai ma quỷ, cho dù đang sống cũng như chết, dù đang giữ những chức vụ quan trọng trong giáo hội như “linh mục”, “mục sư”, “giáo sĩ”, “giáo hạt trưởng”, “viện trưởng viện thần học, cũng “rất xa Thiên Đàng”.

Một vị Giáo Sư Việt Nam đang dạy trong Trường Thần Học tại Hoa Kỳ đã viết thư ủng hộ lập trường của tôi về bài viết có những điều nêu trên, bằng một đoạn văn Anh ngữ như sau: “You write not to please them but to express your observations and feelings which many thoughtful Christians are very concerned about. Elijah was not welcomed when he criticized the Israelites for “di hang hai” (1 Kings 18:21) and he himself was against 450 false prophets of Baal!” Tạm thoát dịch, “Ông viết không phải để làm hài lòng họ nhưng để bày tỏ sự nhận xét của ông mà nhiều con dân Chúa cũng rất bận tâm. Giống như trường hợp (Ê-li thời Cựu Ước, được ghi lại trong sách 1 Các-vua 18:21). Ông ấy không được hoan nghênh khi phê bình dân Do Thái “đi hàng hai”. Một mình ông ấy đã đánh bại 450 tiên tri của thần Ba Anh…”

Như vậy đâu có phải chỉ thời bây giờ, mà ngàn năm trước cũng có loại đứng chàng hảng hay đi hàng hai. Kinh Thánh Cựu Ước cho biết Ê-li thẳng thắn phê bình vua đã bỏ điều răn của Ðức Giê-hô-va, để  tin theo thần Ba-anh”. Kết quả Ê-li bị lên án là làm “rối loạn Y-sơ-ra-ên”.

Ê-li đã công khai khuyến cáo dân Y-sơ-ra-ên rằng, “Các ngươi đi giẹo hai bên cho đến chừng nào? Nếu Giê-hô-va là Ðức Chúa Trời, khá theo Ngài; nếu Ba-anh là Ðức Chúa Trời, hãy theo hắn. Song dân sự không đáp một lời.” Dân sự ngày xưa im lặng là vì họ đang đi hàng hai hoặc đứng chàng hảng. Đối với họ, Thiên Chúa hay thần nào cũng được, chân lý của Chúa hay đường lối ma quỷ cũng không sao. Điều này không khác chi ngày nay có quá nhiều người áo mũ xênh xang, tư cách vào đạo đức quá kém nhưng lại mong hay thích người ta gọi mình là “cha” hay “sư” hoặc “thầy” và lúc nào cũng “đi hàng hai” hoặc “đứng chàng hảng” bằng luận điệu “không làm chính trị” hay “không thích chuyện chính trị”, hoặc “không muốn dính dấp đến chính trị”. 

Cho dù mình “không làm chính trị”, hoặc không muốn “dính dấp đến chính trị” đi nữa, lằn ranh Quốc-cộng phải được đào cho sâu và vạch cho rõ để thế hệ con cháu chúng ta không còn nhầm lẫn. Thái độ gian manh và sự tử tế phải “hắc bạch phân minh”. Thiên Đàng và địa ngục không thể kết duyên. Không thể đồng hóa giữa tội ác tày trời của phường gian ác và khuyết điểm của người hiền lương, hầu mong làm lu mờ tội lỗi của chúng. Không thể có sự thoả hiệp (compromise) giữa ma quỷ và con cái của Đức Chúa Trời.

Trước thực trạng đất nước Việt Nam ngày nay quá nghèo đói, lạc hậu, đạo đức suy đồi, nhân tâm ly tán, những gì thuộc về nhân từ, đạo đức, tự trọng phải nhường chổ cho tàn bạo, ác độc, vô liêm sỉ lên ngôi. Người trong nước đã chua chát rằng “ở Việt Nam mọi thứ đều giả, chỉ có dối trá là có thật!” Nhà văn Nguyên Ngọc cho rằng, “Căn bệnh nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện nhất của xã hội ta hiện nay là bệnh giả dối. Chính cái giả dối tràn lan khiến người ta không còn thật sự tin vào bất cứ điều gì nữa….”

Cho tôi kể chuyện này, nghe chơi rồi bỏ. Có mấy ông bà “thiêng liêng nửa vời” thích nói sau lưng người khác bằng cách lên án vu vơ người viết bài này, “công kích mục sư”, hoặc “quậy”. Tôi tố cáo những tên gian trá đội lốt “mục sư” nói và làm những điều gây tổn thương danh Chúa, hoặc có lợi cho VC mà lên án rằng tôi “công kích mục sư” là sao? Tôi thẳng thắn phê bình thành phần giáo quyền bất xứng, chỉ thích bám trụ, chỉ thích “làm lãnh đạo” nhưng chẳng đếm xỉa gì đến tiếng “rên siết” của “con chiên” mà lên án rằng tôi “quậy” là thế nào? 

Mấy ông bà nhận mình là “trí thức”, là “yêu nước”, là “tu sĩ”, là “đạo đức” đang sống đời tự do tải hải ngoại, có điều kiện theo dõi tình hình thế giới và đất nước Việt Nam, có thể lên tiếng bênh vực cho đồng bào mình đang bị hà hiếp, nhưng cứ “bịt mắt” để không còn nhìn thấy thực trạng tại Việt Nam ngày nay.

Tự hào làm chi về một dân tộc có “bốn ngàn năm văn hiến” mà lại có quá nhiều phụ nữ bị bán ra nước ngoài làm nô lệ tình dục? Vênh váo hào làm chi về một đất nước có quá nhiều “anh hùng” nhưng thực chất chỉ là loại quái thai của dân tộc, lớn lên để cướp của giết người, hà hiếp lương dân, nhưng vô cùng khiếp nhược với kẻ thù phương Bắc? Hảnh diện làm gì về một loại “đỉnh cao trí tuệ loài người” mà để cho đất nước như cái thùng rác của thế giới? Một đất nước đi đâu cũng nghe đảng ca tụng nhau toàn là “anh hùng” nhưng dân mình bị cai thầu ngoại quốc đập giầy vào mặt mà không có một thái độ bênh vực. Tụi Trung cộng cho dân của chúng nó nghênh ngang ra vào Việt Nam như chỗ không người, chúng chiếm đất, lấn biển, giết ngư dân Việt Nam, mà đảng Vc không dám lên tiếng bênh vực, nhưng lại vỗ ngực nhận mình “anh hùng” là sao? Từ cổ chí kim có một đất nước nào mà thằng ăn cướp ngồi chiểm chệ xử nạn nhân kẻ cướp không? Có một đất nước nào mà bọn côn đồ được phép bỏ tù người lương thiện không? Chỉ có Việt Nam.

Vây thì mấy ông bà thường xuyên ra vào Việt Nam với cái “vỏ bọc” giảng đạo, làm từ thiện, xây mồ mả ông bà cha mẹ, báo hiếu gì đó, có dám mở miệng cáo trách cái đám lãnh đạo trong đảng Vc không? Hay cứ hùng hồn tuyên bố tôi “không làm chính trị”, tôi “đứng giữa”, hay tôi “trung dung” nhưng thực chất chỉ là những kẻ tự bịt mắt để dễ “đi hàng hai” hoặc có cớ “đứng chàng hảng” để chờ xe hai chiều tông vào, rồi mới chịu thức tỉnh?

Kết luận

Nếu ai nhận mình là người Việt Nam còn lương tri, bắt buộc phải biết đau xót khi nhìn thấy dân tộc Việt Nam đang trên bờ vực thẳm. Nếu mình có lòng yêu nước, chắc chắn phải biết “nổi giận” khi chứng kiến dân mình bị kẻ gian xúc phạm và không cho phép mình giữ thái độ “đi hàng hai” hoặc “đứng chàng hảng”.  Vui sướng gì mà vác mặt về Việt Nam để đú đởn ăn nhậu với bọn côn đồ, hay “hồ hởi” ca hát cho bọn Vc và thành phần tư bản đỏ nghe? Dân lành nào có đủ tâm trí để thưởng thức âm nhạc với cái bụng đói meo? Hoặc yêu nghệ thuật thế nào được khi tâm trí rối bời? Chỉ có những con người lương tâm chai lì mới ra vào Việt Nam quỳ lụy Vc để được ca hát, vui chơi, hưởng thụ, bất chấp “máu người khác đổ xương người khác phơi” hầu cho những vòng hoa thêm đỏ thắm mà Vc đã ân cần tròng lên cổ những kẻ thích “đứng chàng hảng” hoặc thích làm tay sai cho ma quỷ.

Huỳnh Quốc Bình

Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Theo Một Tôn Giáo

Bài giảng luận: 25 phút
Đề tài: Theo Một Tôn Giáo
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | 1 Comment

Nói Xấu Thiên Hạ!

Huỳnh Quốc Bình

… với khoa thẩm mỹ ngày na, người ta có thể chữa miệng xấu thành miệng đẹp nhưng khó mà chữa xấu miệng thành tốt miệng…

Kinh Phật Giáo có chép về hành động nói xấu người khác như sau, “Những kẻ đặt điều nói xấu người khác chẳng khác nào hành động của những kẻ nằm ngửa phun nước miếng lên trời!” Ví dụ này của Đức Phật ám chỉ kẻ ác dựng chuyện xấu để mong hạ uy tín người tốt, tử tế, lương thiện, nhưng người vô cớ bị sỉ nhục chẳng hề hấn gì. Điều này giống như hành động của kẻ dại ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới đâu cả mà rơi xuống ngay mặt kẻ phun nó ra.

Nói xấu thiên hạ không chỉ là tánh xấu mà còn là một chứng bệnh, đó là bệnh tâm thần. Loại tâm thần này không đến nỗi bốc đồ dơ bỏ vào miệng, nhưng lại có lời nói dối trá, khiến người tử tế phải lợm giọng. Các nhà tâm lý học khẳng định rằng, những kẻ thích nói xấu người khác, đa số đến từ trạng thái bất thường về não bộ. Bệnh nhân thuộc loại tự ti, mặc cảm, nên luôn tìm cách dàn dựng những câu chuyện sai sự thật để gán ép vào những ai mà chúng không ưa thích, hoặc chỉ vì ganh ghét, với hy vọng làm nhục hay tầm thường hóa người ta.

Ít ai muốn giao du với những kẻ có tánh thích nói xấu người khác một cách vô tội vạ, nhưng người ta còn “kinh hoàng” hơn đối với loại người mà trước mặt một ai đó, nói lời ngon ngọt, ca tụng người ta tới mây xanh, nhưng sau khi vừa quay lưng, lại nói xấu người ta đủ điều. Bọn này đáng ghét mà cũng đáng tội nữa. Tôi nói đáng tội là vì theo tôi, thà người ta bị kẻ khác nói xấu, hơn là chính mình trở thành kẻ đi nói xấu thiên hạ.

Trong Nho học có câu, “Hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu.” (Ngậm máu phun người, trước hết tự dơ miệng mình), dù vậy số người thích ngậm máu phun người không phải là hiếm. Có kẻ luôn thích ngậm máu phun bừa bãi vào người khác mà cứ luôn tự đắc là mình “có đạo”, hay thường tự hào về thành tích “tu nhân tích đức”, hoặc “làm công quả” của mình.

Lời nói xấu hay tốt đều từ cái miệng mà ra. Cái miệng nói, nhưng do cái đầu điều khiển. Nói một cách khác, bộ óc điều khiển tứ chi của con người, nếu bộ óc bệnh hoạn sẽ sản sanh ra hành động hay lời nói tồi tệ từ một con người bất luận phái tính hay thành phần nào trong xã hội. Hôm nay nếu mình thấy kẻ gian đặt điều nói xấu người này và cho dù người đó là người mình không ưa thích, mình cứ chuẩn bị tinh thần, bởi ngày mai nó sẽ tiếp tục làm điều tồi tệ đó với người khác, hoặc với chính mình. Chắc chắn điều tồi tệ  này không thể sai được.

Khi thấy những đứa chuyên dựng chuyện nói xấu người khác, thiên hạ thường ám chỉ đứa đó thuộc loại “giống như miệng đàn bà”. Sự kết tội này hết sức xúc phạm phái nữ, bởi không phải đàn bà nào cũng thích nói xấu người khác. Tánh quen thói nói xấu người khác không phân biệt phái tính. Trong sinh hoạt hằng ngày, người ta thấy, có những tên trước mặt những ai mà chúng muốn nhờ cậy hay lợi dụng, cái lưng chúng không bao giờ thẳng, hai tay cứ để trước ngực xoa xoa, còn miệng thì xưng em ngọt lịm;  nhưng sau lưng người ta, chúng đâm người ta “lút cáng”. Loại người này thường tưởng tượng ra những câu chuyện không hề có, hay không thể tưởng tượng nổi từ những bộ óc lành mạnh, để nhét vào họng người khác. Mục đích chúng nói xấu người này để làm quà chiêu dụ hay tìm đồng minh từ kẻ khác mà thôi. Nói xấu người khác riết rồi cũng hết người, chúng nó lôi cả người phối ngẫu hay người thân của chúng ra “mần thịt”.

Có người đưa ra nhận xét khôi hài nhưng chí lý rằng, với khoa thẩm mỹ ngày nay, người ta có thể chữa miệng xấu thành miệng đẹp nhưng khó mà chữa xấu miệng thành tốt miệng. Cái miệng chỉ làm công việc đưa thức ăn vào dạ dày và mở ra khi nói. Và đôi lúc cái miệng “nổ” như pháo Tết hay nổ như tiếng súng ngoài các mặt trận, nhưng điều đó chỉ làm vui tai hay bẩn tai thiên hạ, tùy người khó tánh hay dễ tánh, chứ cái lưỡi mới là đáng “cắt bỏ” hay “diệt” nó. Người Việt có câu, “cái lưỡi không xương, nhiều đường lắc léo”. Thật vậy, chuyện tốt thành xấu cũng từ cái lưỡi, chuyện xấu thành tốt cũng do nó mà ra.

Ngoài “cái lưỡi không xương”, nhân gian còn nhận dạng thêm một thứ lưỡi khác, đó là “lưỡi gỗ”. Nhà văn Huy Phương qua bài tạp ghi có tiêu đề, “Cái lưỡi gỗ của nhà ngoại giao” và ông cho đây là từ ngữ của Trần Ðộ, tướng của Việt cộng (Vc). Trần Độ dùng từ này để ám chỉ chế độ Vc. Trong tập “Nhật Ký Rồng Rắn”, trang 58, Trần Độ viết, Nổi bật lên là một bộ máy độc đoán, độc tài toàn trị, đàn áp thẳng tay các ý kiến khác. Có một đội ngũ “lưỡi gỗ” rất đông đảo, chuyên “ngụy biện”, “nói lấy được”, “nói bừa bãi” “nói trắng trợn” bất chấp lẽ phải, đạo lý và cả luật pháp, và có lúc dùng thủ đoạn như “lưu manh”.

Thì ra “lưỡi gỗ” là thế. Nếu đúng như vậy thì loại lưỡi này chiếm nhiều hơn các loại lưỡi heo hoặc lưỡi bò được bày bán ngoài chợ ở Việt Nam ngày nay, mà dân nhậu rất thích.

Trở lại bệnh nói xấu người khác, ai có thói quen hay bệnh nói xấu người khác, trước tiên tự đánh mất nhân cách của mình. Kẻ nào thích nói xấu người khác, dần dần bị bạn hữu và người thân xa lánh. Có những trường hợp người ta dễ dàng trở thành nạn nhân kẻ xấu, chỉ vì nhẹ dạ, hoặc thích nghe những lời lẽ ngon ngọt của chúng hơn những gì chân thành từ người tử tế. Người chung quanh biết điều đó nhưng đành phải phải im lặng, chờ dịp tiện mới hy vọng giúp nạn nhân “sáng mắt”, bởi vì nếu lên tiếng không khéo, họ sẽ bị chính nạn nhân của phường đểu cáng “ném đá” chứ đừng nói là thức tỉnh ai?

Trong sinh hoạt cộng đồng và đấu tranh chống kẻ thù Vc, người chống cộng dễ dàng bị kẻ gian vu khống, chụp mũ bằng cách “đẻ ra” những điều sai sự thật để gán ép cho họ. Dĩ nhiên với lối “đánh dưới thắt lưng” đó, không đủ sức làm cho những người “đứng thẳng lưng” như thế ngã gục, nhưng chỉ tội nghiệp cho những người tuy cũng thù ghét Vc, nay chỉ vì nhẹ dạ mà dễ dàng bị kẻ gian “xỏ mũi” dẫn đi. Thật là tội nghiệp.

Trong lãnh vực chính trị, nhất là loại chính trị tồi bại, chiêu thức nói xấu là thứ vũ khí tàn độc nhất mà những đứa gian manh dùng để hạ đối thủ của chúng. Thời chiến tranh trước 30-4-75, bọn Vc xâm lược với bản chất tàn ác, cướp của, giết người, nhưng để có được “chính nghĩa” chúng có cả một bộ máy tuyên truyền, chuyên tâng bốc cấp lãnh đạo của chúng. Chúng hạ đối phương bằng những điều hoàn toàn sai sự thật, qua lối “tuyên truyền xám” theo kiểu “phân nửa sự thật”, hầu có thể ly gián những ai không nằm trong đảng của chúng, nhất là đổ tội (nói xấu) cho chính quyền Quốc Gia, như ăn cơm bữa.

Trước khi miền Nam Việt Nam lọt vào tay Vc, không nói làm chi, nhưng mãi sau này và cho đến ngày nay, số người dù miệng cứ khuyến cáo người khác về hiện tượng nói dối như vẹm của Vc, nhưng số người trúng kế nói dối như thiệt của Vc và đám Việt gian, không phải là ít.

Bàn bạc trên một số bài viết, người viết từng nhắc đi nhắc lại chiêu thức kẻ gian sử dụng để tấn công những người tử tế, hay có uy tín trong cộng đồng. Để người nhẹ dạ tin tưởng lời nói của chúng, kẻ gian phải nguỵ tạo những câu chuyện như thiệt, bằng cách dựa vào những dữ kiện có thật và tốt lành của đối phương, rồi kèm song song với những dữ kiện “xấu xa” được chúng ngụy tạo, để lừa gạt người dễ tin. Có khi những dữ kiện mà chúng tròng vào cổ người khác, cũng chính là những điều xấu xí của chính chúng nó. Mục tiêu của chúng nó là chỉa mũi dùi vào đối phương, làm cho người ta quên đi điều xấu chúng nó đang mắc phải.

Trong phạm vi niềm tin tôn giáo, kẻ nào nhận mình là người “có đạo” mà có thái độ đê tiện nêu trên thì xin nhớ câu Thánh Kinh sau đây, “Kìa, kẻ dữ đang đẻ gian ác; thật nó đã hoài thai sự khuấy khỏa, và sanh điều dối trá. Nó đào một hố sâu, nhưng lại té vào hố nó đã đào. Sự khuấy khỏa nó đã làm sẽ đổ lại trên đầu nó. Và sự hung hăng nó giáng trên trán nó.” (Thi-thiên 7:14-16)

Người viết cũng từng là nạn nhân của các vụ nói xấu hay vu khống, chụp mũ một cách vô tội vạ từ Vc và bọn tay sai, hay những thành phần bất hảo trong các sinh hoạt cộng đồng và luôn cả những nơi được gọi là “hội thánh”. Dù vậy, tôi không bao giờ nao núng, bởi những lời nói xấu đó không thể thay đổi được bản chất thật của tôi hay những người tử tế khác, từng là nạn nhân của những vụ nói xấu.

Uy tín của một người không phải tự nhiên mà có, nhưng bằng cả một quá trình do người ta tạo ra và người chung quanh công nhận. Cho nên kẻ gian muốn dùng các thủ đoạn đê tiện để hạ uy tín người khác không phải chuyện khó làm, nhưng giữ được lâu ngày cũng không phải dễ. Hãy nhìn trong sinh hoạt cộng đồng thì biết, kẻ gian, kẻ nói dối, lần lượt không còn đất sống, cho dù kẻ đó có báo hay có đài phát thanh hay có vây cánh hoặc bọn tay sai, giống như đảng cướp Vc trong nước.

Đây là những điều tôi từng chia sẻ với vợ con, anh chị em và bạn hữu của tôi; nay tôi mượn những điều đó để thay lời kết. Nếu chúng ta là người tốt, cho dù có năm bảy tờ báo hay vài cái đài phát thanh “lăng nhục” chúng ta, bản chất thật của chúng ta vẫn là tốt. Và nếu chúng ta thuộc thành phần xấu, cho dù có năm bảy cái đài phát thanh, vài chục tờ báo ca tụng chúng ta đi nữa, bản chất thật xấu của chúng ta không thể trở thành tốt. Điều này có thể chứng minh được, Hồ Chí Minh và đảng cướp Vc gian ác, chúng có cả bộ máy tuyên truyền khổng lồ trong nửa thế kỷ qua và hiện nay, tất cả các cơ quan truyền thông nằm trong tay của chúng, nhưng cũng không phải vì thế mà làm cho các tội ác tày trời và bản chất côn đồ của chúng được giấu kín mãi mãi.

Kẻ nào có bản chất thích nói xấu thiên hạ, hãy nhớ nằm lòng câu, “Ngậm máu phun người, trước hết tự dơ miệng mình”. Ai nhận mình là Cơ Đốc Nhân xin đừng quên lời khuyến cáo sau đây của Thánh Kinh, “Chớ có một lời dữ nào ra từ miệng anh em; nhưng khi đáng nói, hãy nói một lời lành giúp ơn cho người nghe đến.” (Ê-phê-sô 4:29)

Huỳnh Quốc Bình

Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Người, Nghề và Hành Động Hạ Cấp!

Huỳnh Quốc Bình

… chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự, đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, gồm những người làm ăn lương thiện, cần cù…

Mỗi vị trí trong xã hội đều có giá trị riêng của nó. Trong sinh hoạt xã hội, mọi người thường tôn trọng những người trí thức (tôi nói trí thức chứ không phải có nhiều bằng cấp) và tôi cho điều này là hợp lý. Người ta tôn trọng giới trí thức là vì trong xã hội phải có đẳng cấp. Đẳng cấp để nêu cao tinh thần thăng tiến của con người, chứ không phải để khinh thường người bình dân. Dù vậy, người thất học hay ít học cũng không thể vì mặc cảm mà vỗ ngực xưng là “bần cố nông” là “vô sản” rồi chạy theo cái đám gian ác, sử dụng chiêu bài “cách mạng” để san bằng các giai cấp, hầu che đậy hành động cướp của giết người của chúng, giống như bọn Việt cộng tại Việt Nam hay các nước độc tài trên thế giới.

Ngay những quốc gia dân chủ, tự do, nếu ai cũng là bác sĩ thì ai chữa bệnh cho ai? Nếu không có người làm nghề chân tay, cực khổ đóng thuế cho chính phủ, làm sao những bạn trẻ có điều kiện học ra trường thành bác sĩ, kỹ sư? Ai cũng làm thầy ký hay cô ký, ai lo đổ rác và lau chùi, dọn dẹp phòng ốc hay những nơi công cộng được ngăn nắp, sạch sẽ? Nếu không có những người nông phu hay người đánh cá và thợ thuyền, dân khoa bảng, trí thức, nhà giàu, hay quan quyền cạp đất mà ăn, hay trần truồng mà sống hay sao? Trong gia đình, nếu không có những bậc cha mẹ, anh chị, chấp nhận lao khổ để hy sinh cho con mình, em mình, làm sao con em của họ có thể trở thành người học cao, hiểu rộng, có nhà cửa cao sang? Người ta cũng thấy một số điều nghịch lý hay phũ phàng xảy ra, đó là trong những buổi tiệc tùng của ga đình và họ hàng, những người “thất học” hay “mù chữ” từng là ân nhân của những người khoa bảng, lại bị bỏ quên hay bị lu mờ trước những người có học.

Xã hội Việt Nam trước và sau 30-4-75, có lẽ nghề chạy xe lôi hay xích lô, khuân vác, hốt rác, nói chung là nghề lao động chân tay, thường bị người đời cho là “nghề hạ cấp”. Xét cho kỹ, ở đâu cũng vậy, một người tuy sống nghề lao động chân tay, nhưng có tư cách, tử tế, lương thiện, vẫn đáng trọng hơn những kẻ làm nghề trông rất cao trọng, mở miệng nói toàn chuyện thiêng liêng, nhưng luôn gian dối trong lời nói và việc làm.

Dù những nghề bị cho là “hạ cấp” đã và đang đóng nhiều tiền thuế cho chính phủ, từng cung cấp, nuôi dưỡng trực tiếp hay gián tiếp nhiều người “cao sang” trong xã hội vào thuở họ còn hàn vi. Tuy nhiên họ vẫn bị những người từng được họ cưu mang, tỏ ra khinh thường.

Nghề thu lượm đồ phế thải

“Recycle man” là nhóm chữ người Mỹ sử dụng để gọi những ai chuyên làm công việc thu lượm các loại thùng giấy, báo cũ và các loại ve chai hay lon nhôm… Không ít người thuộc thành phần “Recycle man” đã nhờ nghề lương thiện và khiêm tốn này mà nuôi cả bầy con ăn học đến nơi đến chốn. Các bạn trẻ của các gia đình đó đã tốt nghiệp kỹ sư, bác sĩ bằng tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ mình.

Nghề cắt cỏ

Tôi có ông bạn vong niên từng là sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, sau khi ra khỏi tù cộng sản, vượt biên, đến Hoa Kỳ ông chọn làm nghề cắt cỏ. Có lần ông tâm sự với tôi rằng, người anh vợ và bà chị dâu của vợ ông đã nói lời xách mé, “bộ hết nghề làm rồi sao mà cô lại để cho chồng cô chọn cái nghề hạ cấp ấy?” Ông bạn tôi làm nghề lương thiện nuôi vợ con mà gọi là nghề hạ cấp là thế nào?

Cựu Giáo Sư Đại Học

Một cựu giáo sư toán, ngoài kinh nghiệm giảng dạy tại Việt Nam, sau khi sang Hoa Kỳ, ông tốt nghịệp cao học. Sau khi ra trường làm việc một thời gian, vì hoàn cảnh, vì nhu cầu tài chánh gia đình thế nào đó, ông và vợ cũng là cựu giáo chức Việt Nam Cộng Hòa, cùng hai người con trai lớn đi học thêm nghề nails và ra mở tiệm nails. Ông bà làm thường trực, hai người con trai lớn chỉ làm cuối tuần. Kết quả, bốn bạn trẻ trong gia đình này đã ăn học thành tài, tất cả đều là kỹ sư, luật sư và dược sĩ.

Một phụ nữ có trình độ đại học

Hồi còn ở Việt Nam, chị có trình độ đại học, nhưng sang Hoa Kỳ phải sống nghề tính tiền và làm việc lặt vặt cho một tiệm bán thức ăn nhanh do ba mẹ chị và người trong họ hàng làm chủ. Sau đó chị chuyển sang nghề nails để có thể phụ giúp ba mẹ chị nuôi đàn em gần mười người còn cắp sách đến trường. Chị cùng ba của chị tạo nhà và các tiện nghi cho các em chị sinh sống, học hành. Sau hơn mười năm, các em của chị đều trở thành người khoa bảng. Người học thấp nhất cũng có bằng cử nhân, người học cao nhất là bác sĩ y khoa, chỉ có chị là “mù chữ” tại Hoa Kỳ. Ba của chị đã ngã bệnh ngay thời điểm các em của chị hầu hết đều chưa ra trường. Chị là cánh tay đắc lực của gia đình chị. Dù đã có chồng con, nhưng chồng chị vẫn thoải mái để chị phụ giúp gia đình chị. Tại Hoa Kỳ, chị không có bằng gì cả ngoài bằng lái xe và bằng giũa móng tay. Chị bị “mù chữ” là để cho các em của chị trở thành người khoa bảng, nhà cao cửa rộng như ngày nay.

Một bà mẹ goá

Một đoạn trong bài viết “Tâm Sự Bảy Năm Định Cư” của tác giả Tuyết Bùi, là tâm sự bà mẹ goá, một mình làm nghề nails nuôi con, “Thiên hạ thường đưa ra lời bóng gió chê bai nghề nails hạ cấp, dân không có học không biết tiếng Mỹ rành mới làm Nails. Tôi thì thấy nghề nào cũng là nghề, cũng mồ hôi nước mắt đổ ra mới kiếm được đồng tiền… Đây cũng là nghề làm dâu trăm họ, phải khéo chìu chuộng những bà khách khó tính như chìu bà mẹ chồng, đến khi khách hàng mỉm cười hài lòng, nói thank you, lúc đó mới nhẹ cả người…” Bà mẹ góa này có phải là thành phần hạ cấp không? Chắc chắn là không.

Ai làm nhục hay làm xấu cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ?

Thập Niên 80 tại Hoa Kỳ, đã có hằng trăm bác sĩ người Việt tại Tiểu Bang California bị sở y tế và an sinh xã hội phối hợp với cảnh sát Liên Bang bố ráp, bắt về tội gian lận thẻ y tế. Các văn phòng bác sĩ này đã cấu kết với bệnh nhân, hoặc chính họ lạm dụng thẻ y tế của bệnh nhân để trục lợi. Họ không chỉ gian lận một lần, mà có thể nói là họ làm giàu bằng sự gian lận này lâu ngày, cho đến khi bị phạt tù và bị rút bằng hành nghề. Cũng thời điểm đó, có những bạn trẻ sang Hoa Kỳ không có phụ huynh đi cùng, học hành dở dang, phạm pháp qua các hành động lấy cassette, trộm xe, ăn cắp vặt tại các siệu thị, cướp của người khác. So với hành động ăn cắp vặt của mấy người thất học và hành động gian lận quy mô, có tính toán của những người có học, tôi nghĩ chúng ta đã thấy ai hạ cấp hơn ai? Dù vậy, thói đời thường lên án những kẻ ăn cắp vặt và cho rằng những thanh niên Việt Nam trộm cướp đã làm xấu hay làm nhục người Việt tại Mỹ. Tôi nghĩ khác, chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự, đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, gồm những người làm ăn lương thiện, cần cù.

Nghề cao cấp và nghề hạ cấp

Nói đến nghề sang trọng hay “hạ cấp” tôi bổng nhớ đến bài báo nào đó mà tác giả có nhắc đến lời một ông thủ tướng của một đất nước thật sự phát triển về kinh tế, và biết tôn trọng quyền làm người, khi ông nhắc đến những câu chuyện về mấy thường dân đặc biệt của đất nước ông. Một trong những người được ông đề cao, là bà cựu thư ký 63 tuổi, người đàn bà này vì hoàn cảnh, đã phải đổi nghề nhiều lần. Cuối cùng, bà nhận một công việc lau chùi cầu tiêu để kiếm thêm tiền cho các con đi học. Con cái của bà không muốn bà làm nghề đó, vì chúng thẹn với bạn bè. Chúng hỏi bà, sao mẹ lại hạ mình quá thấp như vậy? Bà trả lời với con bà rằng, chùi cầu tiêu không làm mất nhân phẩm con người. Làm nghề lương thiện để sống, đâu có trộm cắp ai…” Kết thúc câu chuyện, ông thủ tướng ấy muốn mọi người phải biết và tin rằng phục vụ là việc làm danh dự, không phải là những việc thấp hèn. Chỉ có hành động làm ăn lươn lẹo, gian lận và trộm cướp, mới thấp hèn mà thôi.

Kết luận

Nghề cao cấp hay “hạ cấp”, hành động cao cấp hay hạ cấp, hoặc người cao trọng và “hạ cấp” cần phải được đánh giá một cách nghiêm chỉnh. Có những nghề tuy cao cấp nhưng người hành nghề đã có những hành động vô cùng hạ cấp. Trái lại, không ít người làm nghề bị cho là “hạ cấp” nhưng tư cách và đạo đức cũng như nhân cách của họ rất cao cấp.

Trong xã hội, vị trí trong sạch nào cũng đáng quý, nghề lương thiện nào cũng đều đáng trân trọng. Làm nghề gì hay việc cũng được, miễn đừng làm bậy hay luôn làm phiền người khác, là tốt. Những kẻ làm phách, làm tàng, làm sang, làm bộ trí thức, làm dáng đạo đức, làm ăn gian dối, làm thinh trước điều quấy; nhất là những kẻ làm nhục tổ quốc và dân tộc mình, mới đáng bị lên án là hạ cấp mà thôi.

Huỳnh Quốc Bình

e-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Chúa Phục Sinh và Sự Ăn Năn!

Bài giảng 24 phút
Đề tài: Chúa Phục Sinh và Sự Ăn Năn!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Những điểm tiêu biểu trong bài giảng:

Trong thời điểm mừng Chúa phục sinh, hầu hết các bài viết, bài giảng đều lên án Giu-đa, kẻ phản Chúa. Có người lên án Giu-đa còn dài dòng hơn những chi tiết về sự sống lại của Chúa.

Trong bài giảng này, tôi không bàn về sự phản bội của Giu-đa, nhưng tôi muốn nói đến những gì Chúa phán với các môn đệ của Chúa, nhất là với Sứ Đồ Phi-e-rơ.

Trước sự kiện Chúa Cứu Thế phục sinh, tôi không thấy Kinh Thánh chép về sự cầu nguyện, chữa bệnh, mà nổi bật nhất là việc Chúa Cứu Thế căn dặn các môn đệ phải giảng tin mừng về sự cứu rỗi của Thiên Chúa, kêu gọi con người chịu ăn năn. Đặc biệt nhất là sự khuyến cáo về vấn đề “chăn chiên” của Chúa. Tức là các môn đệ Chúa Cứu Thế Jusus phải chăn chiên của Ngài. Đó là Hội Thánh Chúa ngày xưa và nay.

Nói đến hai chữ Hội Thánh, có lẽ chúng ta cũng cần phải thận trọng, không nên lạm dụng hai chữ thiêng liêng này khi gọi tập hợp nào cũng là “hội thánh”. Tại sao? Bởi vì hễ nói là hội thánh thì hội đó phải thật sự thánh hay ít nhất có chút nào “chất thánh” trong đó.

Một hội chia năm, xẻ bảy, hành xử theo bản năng xác thịt, dứt khoát không thể là hội thánh của Đức Chúa Trời. Nếu không phải là hội thánh đích thực, hội đó không thể có quyền năng từ Trời để cầu nguyện, chữa bệnh cho bất cứ ai. Có nghĩa là Chúa không bao giờ nhậm lời những kẻ bất xứng, những kẻ không bao giờ muốn ăn năn, thích tiếp tục ngụp lặn trong tội lỗi qua vỏ bọc thiêng liêng, mà chỉ thích làm “cha”, “sư” hay “thầy” của thiên hạ.

Đọc đến đây, nếu có ai cho rằng tôi xét đoán, xin đừng thèm đọc tiếp, bởi chẳng ích lợi gì, có khi còn mất phước và khó ngủ.

Nếu tôi là người chỉ giỏi lên mình kiêu ngạo về khả năng thần học và thành tích đạo đức ruổng nát của tôi, dứt khoát tôi không thể nào có đủ tư cách hay sự thiêng liêng để cầu nguyện chữa bệnh cho người khác.

Trong sách Phúc Âm Giăng 15, Chúa Cứu Thế Jesus có nói rõ rằng, Ngài là gốc nho thật và Chúa Cha là người trồng nho. Con người chúng ta là nhánh nho, hễ nhánh nào không kết quả thì Ngài chặt hết; và Ngài tỉa sửa những nhánh nào kết quả, để được sai trái hơn.

Đây là lời phán của Chúa Cứu Thế Jesus rõ ràng nhất, “Nếu ai chẳng cứ trong ta thì phải ném ra ngoài, cũng như nhánh nho; nhánh khô đi, người ta lượm lấy, quăng vào lửa, thì nó cháy. Ví bằng các ngươi cứ ở trong ta, và những lời ta ở trong các ngươi, hãy cầu xin mọi điều mình muốn, thì sẽ được điều đó.” (Giăng 15:6-7)

Nếu một người không biết “ông Jesus” là ai, sự cứu rỗi của Thiên Chúa là gì, con người trần gian phải kêu cầu đấng nào để được cứu về phần linh hồn… Cho dù chúng ta có cầu nguyện, xô ngã, nói tiếng lạ, chữa bệnh cho người đó, chắc chắn sự chữa lành trong nhất thời đó không thể đến từ quyền năng của Đức Chúa Trời.

Ngày nay, bất cứ ai nói rằng “tôi yêu Chúa” mà xem việc giảng về sự cứu rỗi của Thiên Chúa chỉ là phụ, còn những thứ khác như tranh giành chức vụ trong những nơi gọi là “hội thánh”, miệt mài trong các trường thần học để bằng mọi cách phải lấy cho được bằng tiến sĩ thần học để hảnh diện với đời, hoặc để “sâu nhiệm” về lời Chúa nhưng không sống theo lời Chúa. Tệ hại hơn nữa khi  cứ luồn lách, chạy chọt để được loại giáo quyền “rờ đầu” phong chức cho mình.

Mừng Chúa Phục Sinh phải giảng về Nước Trời. Phải quyết tâm sửa mình. Phải loại bỏ những tánh hư, tật xấu và những suy nghĩ thấp hèn thuộc về xác thịt, trước khi giảng về những điều thiêng liêng.

Đối với những chưa có niềm tin về Thiên Chúa, đang đọc hay nghe những lời này và đang đau buồn, tuyệt vọng, chán chường… Xin đừng tiếp tục tuyệt vọng, hãy mở miệng mình ra kêu cầu danh Chúa, tiếp nhận sự cứu rỗi của Chúa để tội mình được tha, linh hồn mình được cứu rỗi. Bởi vì Chúa Cứu Thế Jusus đã có lời kêu gọi, “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ.” (Ma-thi-ơ 11:28)

Cầu xin Chúa cho chúng ta ý thức về những gì Kinh Thánh đã khuyến cáo, những gì Chúa đã căn dặn và những gì Ngài kêu gọi những người yếu đuối trên trần gian này. A-men!

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment