Lời Giới Thiệu

Mọi thắc mắc về Trang Nhà này, quý thính giả và độc giả có thể liên lạc:

e-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Continue reading

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Tạ Ơn Trời Cảm Ơn Người

Bài giảng 24 phút (DT) St.
Đề tài: Tạ Ơn Trời Cảm Ơn Người!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

 

 

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Đền Ơn Đáp Nghĩa

Bài giảng 24 phút (DT)
Đề tài: Đền Ơn Đáp Nghĩa
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Bàn Về Thái Độ Vô Ơn!

Huỳnh Quốc Bình

…Bọn người vô ơn là cái bọn thách thức, bẹo gan, và bỉ mặt đồng hương Việt Nam tị nạn cộng sản, khi chúng chọn làm ăn và giao du với đảng cướp Vc trong vị trí của một viên chức chính quyền bản xứ…


Tiếng Việt rất phong phú bởi vì từ ngữ phân biệt rõ ràng. Ai có lòng biết ơn người, tiếng Việt gọi là “Người biết ơn”, kẻ nào dễ dàng quên ơn người bị gọi là “Đồ vô ơn”. Bài này được viết vào mùa “Lễ Tạ Ơn” (Thanksgiving), nhưng lúc nào quý bạn đọc cũng có thể đọc được. Người viết muốn có dịp trình bày một số điều theo kiểu nói ra cũng ngại, nhưng im lặng cũng không xong.

Mỗi mùa “Lễ Tạ Ơn”, các Tín Hữu Tin Lành hay Giáo Dân Công Giáo, nói chung là Thiên Chúa Giáo, có dịp chứng kiến những vị lãnh đạo trong giáo quyền viết bài dài sọc, hoặc giảng lê thê về ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn và tinh thần tạ ơn. Bao nhiêu câu Kinh Thánh liên quan đến hai chữ “tạ ơn” từ sách Sáng Thế Ký cho đến Khải Huyền đã được mang ra trưng dẫn để hỗ trợ cho những bài giảng luận. Tuy nhiên, chuyện đáng buồn là những điều tốt đẹp đó chỉ được lặp đi lặp lại hằng năm, nhưng ngay những người hùng hồn giảng dạy về điều đó cũng không thiếu những thành phần thuộc loại “vô ơn Trời” và “bạc bẽo với Người”. Đứng trước hiện tượng đó, lòng chúng ta thấy buồn, nhưng điều này cũng không có chi là lạ bởi vì Kinh Thánh đã có khuyến cáo trong sách 2 Ti-mo-the 3 (một vài ý chính): Trong ngày sau rốt sẽ có những thời kỳ khó khăn. Vì người ta đều tư kỷ, tham tiền, vô tình, thù người lành, lừa thầy phản bạn… Cho nên, thái độ vô ơn của một số người hay nhiều người là chuyện đương nhiên phải xảy ra. Theo tôi, nếu ai đó, bị người khác phản bội, vẫn còn hạnh phúc hơn khi mình trở thành kẻ phản bội hay “đồ vô ơn”.

Trong mùa lễ, mọi người dành để tạ ơn Trời và cảm ơn người. Thiết nghĩ, mỗi người trong chúng ta cần phải nghiêm chỉnh suy xét lại từng hành động của mình qua đời sống hằng ngày cho đến khi mình tắt thở. Kẻ nào có thái độ quên ơn Trời và bội ơn người không thể nào được xem là người tốt, hay người “ có đạo” biết kính Chúa và yêu người một cách chân thật, nhưng đáng liệt vào hạng “đồ vô ơn”. Nói như vậy chắc có người sẽ khó chịu hoặc thắc mắc: Ai là “đồ vô ơn”? Xin thưa! “Đồ vô ơn” cũng khá đông, nhưng tôi chỉ xin tạm liệt kê khoảng mười tám điểm tiêu biểu để hầu quý bạn đọc:

  1. “Đồ vô ơn” – là thứ bạc bẽo với ông bà, cha mẹ giống như câu ca dao, “Mẹ nuôi con như Biển Hồ lai láng, con nuôi mẹ, tính tháng tính ngày”. Thành phần này luôn ung dung tự tại, sống trong nhung lụa với vợ con, hay chồng con của mình, để mặc cha mẹ sống trong túng quẫn, cô đơn, cả năm không thăm viếng được một lần, giống y như câu vè, “Mẹ già hết gạo treo niêu, mà anh khăn đỏ khăn điều vắt vai”. Họ không quên cha mẹ, bỏ ông bà luôn đâu; bằng chứng là có người chờ đến khi ông bà, cha mẹ qua đời rồi mới bày tỏ lòng hiếu thảo. Họ tranh nhau xây mộ ông bà, cha mẹ to lớn như lăng tẩm. Có đứa xây rồi nhưng vì mộ ông bà, cha mẹ của người cùng làng, cùng xóm xây sau to hơn, nên chúng phải đập phá xây lại, hầu có thể trội hơn “lòng hiếu thảo”. Đúng là khi cha mẹ còn sống để ở “nhà lá”, chết thì cho ở “nhà lầu”.
  2. “Đồ vô ơn” – là kẻ nhẫn tâm ruồng bỏ anh chị em của mình, gồm những người từng giúp đỡ, cưu mang mình thời niên thiếu, lúc mình sa cơ thất thế, nhưng khi mình trở thành những nhà khoa bảng, đạt được danh vọng trên đường đời, rồi tự thấy mình văn minh, còn anh chị em mình là bọn thất học cần phải xa lánh, hầu giữ được thanh danh của “con dòng, cháu giống”, quý phái, và sang trọng.

“Đồ vô ơn” – là kẻ nhẫn tâm phản bội người phối ngẫu sau khi đạt được những bằng cấp và địa vị trong xã hội. Họ được như thế là nhờ công lao của vợ, của chồng, nhưng họ đã vội quên. Vì có học, vì sang trọng nên họ bổng thấy vợ mình hay chồng mình “không giống ai” cần phải ly dị. Họ không còn thấy hợp khẩu, hợp tánh, hợp kiến thức, và hợp chuyện gối chăn, nên đã làm công việc “giàu đổi bạn, sang đổi vợ”.

“Đồ vô ơn” – là những người từng bị Vc giam cầm trong các nhà tù, vợ nhà một lòng thủy chung “chờ đợi anh về”, nhưng sau khi được tự do và ra hải ngoại, họ lại nhẫn tâm ruồng bỏ vợ nhà hay “vợ già” để tìm vợ trẻ, vợ đẹp, hay vợ sang. Có người “khéo léo” hơn, họ ra vào Việt Nam bằng các vỏ bọc “báo hiếu”, “từ thiện”, và “niềm tin tôn giáo”, nhưng thực chất là để hưởng thụ. Họ về Việt Nam để du hí với những cô gái trẻ đáng tuổi con cháu mình; đây là những cô gái vì nghèo khổ nên phải bán tiết trinh cho những ông già dư tiền trợ cấp xã hội, hoặc hưu trí, cần có bồ nhí trong tuổi hồi xuân.

“Đồ vô ơn” – là thành phần nhờ chồng, nhờ cha, nhờ ông bà của họ, nên họ mới ra được hải ngoại, nhưng khi “đủ lông, đủ cánh”, họ vội quay lại xem thường chồng, xúc phạm cha, ruồng bỏ ông bà chỉ vì những vị đó không còn sự hào hùng thời trẻ tuổi, hay không còn “hào quang” như xưa để con cháu có thể dựa hơi, hay nhờ cậy.

“Đồ vô ơn” – là cái bọn dám xem thường Thầy cũ, hoặc người chỉ huy ngày xưa sau khi trở thành người có địa vị trong xã hội tại hải ngoại. Có kẻ đã không ngần ngại lên án cha anh mình là “ngu dại để cho nước mất nhà tan”. Bọn này dù nhiều hay ít cũng nhờ lá phiếu của người tỵ nạn để có vị trí trong chính quyền bản xứ, nhưng chúng đã vội quên ơn lá phiếu của cử tri. Chúng không ngại sử dụng quyền tự do ngôn luận tại các nước dân chủ, để trịch thượng mạt sát cha anh của chúng là chỉ giỏi biết chuyện “bóp cò súng” chứ biết gì chuyện chính trị của thời đại mới.

Có những đứa thuộc con nhà có đạo mấy đời gọi Thiên Chúa là Cha, thế mà khi ra tranh cử chúng lại đi đại diện cho cái đảng quái đản tại Hoa Kỳ. Đây là cái đảng có những chủ trương tận diệt thai nhi và làm những điều phản lại Kinh Thánh. Chúng đã ngang nhiên chà đạp những gì Chúa phán để chọn những thứ tạm bợ của đời hầu có thể tiến thân. Chúng nhẫn tâm “đâm sau lưng” chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Chúng thách thức, “bẹo gan”, và bỉ mặt đồng hương Việt Nam tị nạn cộng sản, khi chúng công khai hay lén lút đón tiếp cán bộ Vc tại hải ngoại. Chúng muối mặt trở về Việt Nam làm ăn hay giao du với đảng cướp Vc trong vị trí của một viên chức chính quyền bản xứ. Chúng bất chấp việc làm tổn thương về mặt tinh thần cho những nạn nhân Vc đang sống những ngày cuối đời tại hải ngoại.

  1. “Đồ vô ơn” – thích “quơ đũa cả nắm” khi có lời lẽ trịch thượng, xúc phạm ngay cả những người từng đổ máu xương để bảo vệ miền Nam. Trong thời điểm “máu người khác đổ, xương người khác phơi” để cho họ và gia đình được tự do thong dong đến nhà thờ, thánh đường, chùa chiền, thánh thất bày tỏ sự “thiêng liêng”, và tuyên bố “không làm chính trị”. Thành phần này có cơ hội học hành, đạt nhiều bằng cấp trong xã hội; khi giặc đến cái đám này vội dẫn bầu đoàn thê tử giành giật để được lên phi cơ hay xuống tàu lánh nạn cộng sản trong thời điểm đen tối nhất của dân tộc vào ngày 30-4-75. Nhờ sự hy sinh bằng chính máu xương của bao người đã giúp cho bọn này còn sống sót để ra hải ngoại tiếp tục hùng hồn tuyên bố “tôi không làm chính trị” hay “tôi không thích chuyện chính trị” như đã nói.
  2. “Đồ vô ơn” – là cái đám chỉ thích tụ năm, tụ ba để lý luận suông, và hay nổi gân cổ bàn cãi chuyện thời cuộc bên ly cà phê, chén trà chứ không hề bỏ ra một cắc, một xu, hoặc tốn một giọt mồ hôi cho chuyện chung của cộng đồng, của đất nước. Bọn này không tiếc lời miệt thị, chê bai thậm tệ những người có lòng vì đại cuộc đã hy sinh, hay chưa thành công.
  3. “Đồ vô ơn” – là thành phần vội quên những người từng bảo lãnh, giúp đỡ lúc mình chân ướt chân ráo, đến vùng đất tự do để lánh nạn cộng sản, bằng nhiều hình thức sau ngày 30-4-75; hoặc những năm gần đây họ được rời khỏi Việt Nam bằng đủ mọi loại “ưu tiên” để cho đời sống bớt cơ cực và cho tương lai con cháu sau này. Lúc mới ra hải ngoại, họ trông bèo nhèo, rất đáng tội, và rất dễ thương, nhưng sau khi ăn nên làm ra, lại phách lối, kiêu căng, điệu hạnh, và vênh mặt với cả những người đã từng ân cần tiếp đãi, hay mang mình đến vùng đất tự do. Có đứa sau khi “chân mới vừa hết phèn” đã ra vẻ cao sang, quý phái, thích nói ngoại ngữ hơn tiếng Việt, và quay lại khinh thường luôn cả ân nhân mình. Có kẻ còn kỳ thị ngược lại người bản xứ, gọi người bản xứ là tụi Mỹ, tụi Tây, và cho rằng “chúng nó ngu”, hoặc “không ra chi” nên cả đời phải ở chung cư hay nhà mướn.
  4. “Đồ vô ơn” – là kẻ nhanh chóng quên ơn chồng mình hay vợ mình, từng có công mang mình ra khỏi nơi đói nghèo, lạc hậu, luôn bị chế độ độc tài khủng bố tinh thần, để đến một nơi thật sự có tự do, với đời sống sung túc bằng tình yêu chân thật chứ không phải theo kiểu mua bán ái tình. Có đứa chóng quên quá khứ, phản bội người phối ngẫu một cách dễ dàng, thích nói cái giọng “tanh tanh” như thể mình từng là ông hoàng, hay bà chuá lúc còn ở Việt Nam. Hình ảnh này không khác chi loài bướm không có lương tri, nên sau khi có được màu sắc rực rỡ lại quên rằng nó từng có những ngày là con sâu xấu xí.
  5. “Đồ vô ơn” – là những tên lúc nào cũng nói giọng nhân nghĩa, đạo đức nhưng lại ruồng bỏ vợ con, mang tiền về Việt Nam cưới vợ khác, trẻ hơn, đẹp hơn, và đem ra hải ngoại, sử dụng như những nô lệ. Sau khi chán chê, “vứt đi” một cách tàn độc bằng các mánh khoé hay kẽ hở của luật pháp.
  6. “Đồ vô ơn” – là những đứa xem cha mẹ chồng, cha mẹ vợ, hoặc cha mẹ ruột đang ở trong nhà mình như thể những “đầy tớ giữ nhà”, có bổn phận phải làm tất cả công việc như người ở đợ để trừ nợ, hay để được ăn chén cơm thừa, cá cặn, trong lúc tuổi già bóng xế. Bọn này là thành phần có lẽ hồi còn nhỏ thiếu sự giáo dục của cha mẹ nên không hề biết trân quý công khó của người khác, hoặc biết kính trọng và thương yêu người có tuổi.
  7. “Đồ vô ơn” – là cái phường nịnh bợ bọn Vc khi quay lại miệt thị, chỉ trích bừa bãi chính phủ hay quốc gia từng chia sẻ đời sống tự do với chúng. Bọn này không ngần ngại lên án chính quyền nơi chúng định cư một cách vô tội vạ. Giống như tại Hoa Kỳ, có những tên hồ đồ lớn tiếng nguyền rủa nước Mỹ như kẻ thù của Mỹ. Bằng chứng là có kẻ đã reo hò khi thấy nước Mỹ bị bọn khủng bố quốc tế tấn công. Hành động này y hệt thái độ phản trắc của đám cướp trong đảng Vc tại Việt Nam ngày nay.
  8. Đồ vô ơn – chúng có trí nhớ tồi tệ đến độ sau khi thành công, sau khi đạt được điều mình mong muốn, sau khi no cơm, ấm áo, hoặc đỏ da thắm thịt, chúng lại vội quên ơn người khác, quên luôn cái thời hàn vi của mình để rồi trở nên hống hách và kiêu ngạo. Có đứa đê hèn đến nỗi thẳng tay “đâm sau lưng” những người từng giúp đỡ, cưu mang mình trong các chức vụ, vị trí quan trọng ngoài đời hoặc trong giáo hội.
  9. “Đồ vô ơn” – là cái đám muốn mình trông “thiêng liêng” hơn người khác nên hùng hồn tuyên bố rằng tôi “không làm chính trị” hoặc “không dính dấp đến chính trị”, hoặc tỏ ra xem thường, lên án ngay cả những người từng tranh đấu cho mình được ra khỏi nhà tù Vc. Có đứa lúc còn ở Việt Nam từng xòe tay nhận tiền những người có lòng với công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam, nhưng khi được tự do, chúng không hề biết nói một lời bênh vực nạn nhân của Vc, trái lại còn “đâm sau lưng chiến sĩ”. Chúng “khôn ngoan” chui sâu, trèo cao. Chúng xa lánh những ân nhân của chúng, hầu không bị vạ lây vì cái tội “giao du” với những người “làm chính trị”.
  10. “Đồ vô ơn” – là cái đám nhờ đồng hương Việt Nam tại hải ngoại mà ăn nên làm ra, nhà cao, cửa rộng, con cái học hành đổ đạt thành tài nhưng không hề biết ơn những người đóng thuế cho gia đình mình hưởng. Bọn này mang tiền về Việt Nam móc ngoặc làm ăn với Vc. Chúng thích ra vào Việt Nam theo kiểu “áo gấm về làng”, hoặc về Việt Nam ngồi chung bàn, ăn chung mâm, tiệc tùng đú đởn ăn chơi với đảng cướp Vc qua các vỏ bọc từ thiện, tôn giáo, hoặc báo hiếu ông bà cha mẹ. Bọn này luôn từ chối tranh đấu, hoặc công khai cầu nguyện cho đất nước Việt Nam hay cầu nguyện cho các nạn nhân của Vc. Đám người này cũng né tránh lên tiếng qua các thỉnh nguyện thư để đòi hỏi ôn hoà cho sự tự do của người khác dù bản thân mình cũng từng sống sót là do máu người khác đã đổ ra. Chúng luôn ngoảnh mặt làm ngơ khi chế độ Vc vẫn ngày đêm ngang nhiên cướp của, giết người, tạo bao nhiêu cảnh oan khiên tại Việt Nam. Chúng để mặc cho nhiều người nhẹ dạ và người ngoại quốc tiếp tục tưởng lầm rằng Việt Nam đã có thay đổi, đảng cướp Vc đã biết “ăn năn”. Bọn này dễ dàng tin tưởng kẻ gian nhưng lại nghi ngờ những người tử tế. Chúng thích làm thinh trước điều quấy, để mặc cho kẻ gian quậy phá cộng đồng. Chúng thích sử dụng những phần tử bất hảo để tấn công những ai không thuộc phe nhóm của chúng. Chúng không dám hy sinh đời sống cá nhân vì đại cuộc. Chúng sợ Vc hơn cả Thiên Chúa hay ông Trời. Chúng thích ngồi nhà công khai hoặc nặc danh viết bài nguyền rủa, xách mé những nhân sĩ có lòng, những vị lãnh đạo tôn giáo đáng trọng, những cá nhân yêu nước bằng những từ ngữ ác độc như “tội đồ dân tộc”, “đại bịp”, “giả hiệu” hoặc “dỏm”.
  11. “Đồ vô ơn” là cái tập đoàn “khôn nhà, dại chợ” mơ hồ và nhu nhược với kẻ thù Vc nhưng lại hung hãn với anh chị em cùng “một nhà” và cùng chung lý tưởng. Đám này thẳng tay loại trừ những người tử tế đã từng “sống chết” với mình cho mục tiêu cao cả, nhưng nay có sự bất đồng về đường lối đấu tranh. Bọn này có hành động y như thái độ bất nhân của đám lãnh đạo Vc, hèn với giặc Tàu nhưng lại ác với dân.
  12. “Đồ vô ơn” – là những tên lợi dụng lòng tốt của người khác để trục lợi, nhờ đồng hương ủng hộ nên công việc thương mại được phát triển nhanh chóng. Chúng “trả ơn” khách hàng hay thân chủ bằng cách bất chấp luật pháp của người và của Trời để lợi dụng lòng tin hay sự dễ tính của người khác hầu tìm kiếm những đồng tiền bất chính. Có kẻ sử dụng vị trí lãnh đạo để cấu kết nhau gian lận tiền bạc và hại người. Dù bị vạch mặt hay bị “sa lưới”, chúng không bao giờ biết thức tỉnh ăn năn. Chúng vẫn tiếp tục sử dụng những nơi thờ tự của các tôn giáo để trâng tráo nói điều “thiêng liêng” hầu có thể dối đời, gạt người, và xúc phạm Đấng Thượng Đế bởi những việc làm tồi tệ của chúng.

Kết luận: Người biết ơn Trời hay nhớ ơn người là thành phần xứng đáng cho chúng ta làm bạn, xứng đáng cho chúng ta kính trọng, và xứng đáng cho chúng ta học hỏi. Đồ vô ơn, bạc bẽo, không thể là người có đủ tư cách làm “cha”, làm “thầy” hay làm “sư”, hoặc “lãnh đạo” người khác, hoặc làm bạn với ai. Thái độ vô ơn là cung cách của phường “ăn cháo đá bát”, thiếu lòng tự trọng mà người đời gọi là “đồ vô ơn”.

Nói về lòng biết ơn hay thái độ vô ơn, có một câu truyện trong sách Phúc Âm Lu-ca 17 như sau: Có mười người bị phong cùi, họ nài xin Chúa Cứu Thế Jesus chữa lành cho họ và Chúa đã thương xót mà phán cho họ được lành bệnh. Kết quả, chỉ có một người duy nhất trở lại tạ ơn Ngài, còn chín người kia thì biệt tăm, khiến Ngài phải thốt lên rằng, “Không phải mười người đều được sạch cả sao? Còn chín người kia ở đâu? Chỉ có người ngoại quốc này trở lại ngợi khen Ðức Chúa Trời ư!” (câu 17-18). Chúa Cứu Thế Jesus hỏi và chắc chắn Ngài cũng đã có câu trả lời: Chín người kia đang sống lẫn lộn trong xã hội loài người ngày nay.

Cầu xin Đức Chúa Trời ban cho quý độc giả và tôi có ý thức về lời Kinh Thánh hầu chúng ta không trở thành những con người mà người đời gọi là “đồ vô ơn” giống như chín người phong cùi đó, hay ít nhất những kẻ nằm trong 18 điểm mà tôi vừa liệt kê trong bài viết này.

Huỳnh Quốc Bình
Ngày 21 Tháng Mười Một, năm 2022
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình, Đời Sống Quanh Ta | Leave a comment

Audio: Thái Độ Vô Ơn

Bài giảng 24 phút (DT)
Đề tài: Thái Độ Vô Ơn
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | 1 Comment

Xoá Nợ Thẻ Tín Dụng


Huỳnh Quốc Bình

… Nghe đến hai chữ xoá nợ, có lẽ quý bạn đọc sẽ phì cười vì yếu tố phi lý của nó, nhưng đây là những điều “khó tin nhưng có thật”…


Bài viết “Xoá Nợ Thẻ Tín Dụng” nhằm mục đích mách cho những ai vì hoàn cảnh không còn khả năng trả nợ thẻ tín dụng biết cách “Làm lại cuộc đời”. Xin đừng ai vì nghe nói “Xoá nợ” được, rồi mang hết thẻ tín dụng ra “cà xã láng” để sau đó tìm cách xoá nợ, là điều không phài và cũng không nên làm. Nếu có ai cố làm như thế chắc chắn cũng không phải xoá dễ dàng với cái hồ sơ gây nợ nhanh chóng như thế. Riêng vấn đề giảm nợ là một chuyện khác và người ta thấy quảng cáo thường xuyên trên các phương tiện truyền thông Mỹ-Việt.

Nhắc đến vấn đề giảm nợ, cũng nên nói đến vấn đề khai phá sản (file bankruptcy) trước khi nói đến chuyện xoá nợ.

Có Hai Loại Nợ
Nợ có thế chấp (secured debt) và nợ không có thế chấp (un-secured debt). Nợ thế chấp giống như hồi còn ở quê nhà, khi cần tiền người ta mang nữ trang, đồng hồ đến tiệm cầm đồ, thế chân mượn tiền rồi sau đó lần lượt trả góp với tiền lời theo kiểu “cắt cổ”. Tại Hoa Kỳ, khi cần tiền người ta có thể mang nhà hay xe để thế chân mượn tiền ngân hàng. Nợ không thế chấp là loại nợ mà những người có “uy tín” thiếu nợ. Họ được các ngân hàng cấp cho những cái thẻ nhựa được mang tên Visa, Master Card v.v… Chủ của các thẻ này có thể mượn tiền từ ngân hàng, hoặc mua sắm trước rồi trả sau, với phần tiền lời cao thấp tuỳ theo “uy tín” của từng người, từng loại thẻ và từng trường hợp. Ai thiếu nợ nhiều, trả tiền lời tử tế, ngân hàng thay nhau gửi thẻ về mời. Khi mất việc làm, hay làm ăn thất bại không còn khả năng trả nợ, lập tức thẻ không còn sử dụng được. Loại nợ không thế chấp này khi không còn khả năng trả nợ, chủ nợ không thể đụng đến tài sản của con nợ, ngoại trừ chủ nợ kiện thắng con nợ ngoài toà án. Nếu con nợ bị phán quyết (Judgment) từ tòa án nên phải lần lượt trả nợ tuỳ theo lợi tức của mình. Vấn đề này rất dài dòng, nó không phải là mục tiêu người viết muốn bàn đến trong bài này.

Khai Phá Sản
Người thiếu nợ ngân hàng nhưng không còn khả năng trả, họ công khai nhờ văn phòng luật sư hay những văn phòng chuyên môn giúp mình khai khánh tận tài sản. Khi điều này xảy ra, chủ nợ được lệnh toà án phán quyết phải huỷ bỏ số nợ cho con nợ có cơ hội làm lại từ đầu. Sau khi được toà án phán quyết, chủ nợ nào còn tiếp tục làm phiền con nợ sẽ xem như vi phạm luật pháp. Dĩ nhiên, người khai phá sản không phải chỉ mất uy tín 10 hay 15 năm, nhưng mà “dấu tích” thiếu nợ đến phải khai khánh tận sẽ theo đuổi người đó suốt đời.

Giảm Nợ
Có nhiều văn phòng quảng cáo về dịch vụ lo thủ tục giảm nợ cho những ai sử dụng thẻ tín dụng và thiếu nợ ngân hàng, nhưng vì hoàn cảnh không còn khả năng trả nợ. Thực chất, không cần phải có văn phòng chuyên môn lo thủ tục xin giảm nợ, nợ sẽ được giảm, mà con nợ chỉ cần “dửng dưng” trước những thư đòi nợ của ngân hàng một thời gian, lập tức ngân hàng sẽ phải điều đình với con nợ bằng cách đề nghị giảm 30%, hoặc 50%. Có truờng hợp ngân hàng “năn nỉ” con nợ để giảm số nợ gần đến 60-70%. Nếu con nợ nào “lạnh cẳng” hoặc “cảm động” mà hứa hẹn trả nợ, ngân hàng có dịp “dzớt cú chót” được một ít từ con nợ. Dĩ nhiên, trường hợp này cũng giống như khai phá sản, tức là phải mất uy tín. Cho dù hoàn cảnh thế nào đi nữa, khi thiếu nợ mà không có khả năng trả nợ, mất uy tín là chuyện đương nhiên không cần lý giải.

Đọc đến đây hẵn quý độc giả đã thấy rõ là chuyện có uy tín, thiếu uy tín, hoặc mất uy tín như chuyện trở bàn tay. Thiếu nợ có tiền trả đúng hẹn, uy tín tăng cao. Trả nợ không đúng hẹn, uy tín giảm xuống. Không còn khả năng trả nợ, mất uy tín là cái chắc, cho dù chuyện nợ nần giữa cá nhân với nhau hay với các ngân hàng.

Xoá Nợ Cho Người Khác
Thường tình, chỉ có ông bà và cha mẹ mới xoá nợ cho con cháu vì tình thương, chứ anh em với nhau cũng chưa chắc. Ngày nay, chuyện xoá nợ là chuyện có thật nhưng thường xảy ra giữa các quốc gia từng giao thương với nhau. Dù vậy, việc xoá nợ luôn dính dấp đến yếu tố chính trị. Vì tính liên lập, vì sự hỗ tương giữa các quốc gia để bảo vệ quyền lợi, người ta thấy quốc gia giàu mạnh đã phải xoá nợ cho những quốc gia nghèo. Vì nếu không xoá, cũng không thể làm gì khác hơn hay làm gì nhau.

Người viết xin thử nêu ra một trường hợp vay mượn và quý độc giả tự suy nghĩ cho vui. Thí dụ: Ông A thiếu ông B một vài ngàn Mỹ kim, ông A là con nợ, ông B là chủ nợ. Ông A thiếu ông B vài chục ngàn Mỹ kim, ông B vẫn là chủ nợ của ông A, và cũng có thể ông A rất kiêng nể ông B. Thế nhưng, ông B để ông A thiếu mình số nợ lên đến vài trăm ngàn, hay vài triệu Mỹ kim thì khác à. Tôi dám nói mà không sợ sai: Đến non nước này chưa chắc ai ngán ai? Ai là chủ nợ, ai là con nợ? Cuộc đời là vậy, những nghịch lý, cay đắng, phũ phàng, và ê chề thường đến với mọi người chứ không chỉ riêng ai.

Xoá Nợ Thẻ Tín Dụng Với Ngân Hàng
Nghe đến hai chữ xoá nợ, có lẽ quý bạn đọc sẽ phì cười vì yếu tố phi lý của nó, nhưng đây là những điều “khó tin nhưng có thật”. Khó tin là vì thiếu tiền ngân hàng, làm sao mà xoá? Thiếu nợ người ta mà đòi xoá là nghĩa làm sao? Cái mấu chốt của vấn đề xoá nợ nó có những cái lắc léo sau đây:

Khi ngân hàng cứu xét cho người nào đó được làm chủ những thẻ tín dụng (credit card), người đó toàn quyền mua sắm thoả thích. Hằng tháng, người đó có thể trả tối thiểu (minimum) theo mức định và tiền lời cho ngân hàng. Có ngân hàng “chơi bảnh”, ai sử dụng nhiều sẽ được thưởng nhiều (rewards). Để bảo đảm tình trạng thất thoát khi thân chủ của ngân hàng không có khả năng trả nợ nên ngân hàng phải mua bảo hiểm cho số tiền ấn định mức tối đa (maximum) từ một hãng bảo hiểm nào đó.

Khi người sử dụng thẻ tín dụng không còn khả năng trả nợ, ngân hàng sẽ gửi thư đòi. Đòi năm bảy lần bằng cách gửi thư hoặc gọi điện thoại để nhắc. Kết quả “ê chề” khi con nợ “chơi tình lờ” không thèm trả nên ngân hàng phải “xuống nước” điều đình. Ngân hàng dư sức biết rằng, người ta chỉ có thể nắm đầu “người có tóc” chứ không ai có thể nắm tóc “kẻ trọc đầu”. Lúc này chính là lúc ngân hàng sẽ lên tiếng mở đường cho con nợ “thoát hiểm” bằng cách giảm số nợ xuống 30%, hoặc 50%, có khi đến 60-70% như đã nói. Sở dĩ ngân hàng phải “xuống nước” đến cở đó là vì họ sẽ nhận được sự bồi thường của hãng bảo hiểm. Họ biết chắc là hãng bảo hiểm sẽ phải trả cho họ sau khi họ đòi được phần nào hay phần đó theo chỉ thị của hãng bảo hiểm.

Nếu gặp con nợ thuộc loại “lì đòn”, ngân hàng sẽ bán cái nợ này cho mấy ông bà đòi nợ mướn (Debt Collectors) với giá rất “bèo” theo kiểu “tàu bể lượm đinh”. Lúc này những tay đòi nợ mướn sẽ rất “hung hăng con bọ xít”. Ngoài chuyện gởi thư đòi nợ, họ cũng gọi điện thoại liên tục để khủng bố tinh thần con nợ. Có những tay đòi nợ mướn còn hăm kiện con nợ ra toà. Nếu con nợ yếu bóng vía nên xin thương lượng, thì đó là lúc con nợ bắt đầu “trúng tên” của mấy tên xác thủ.

Đừng bao giờ nhẹ dạ mà ký vào bất cứ giấy tờ do những công ty đòi nợ mướn cung cấp. Đừng bao giờ hứa trả tiền cho những cá nhân hay công ty đòi nợ mướn cho dù là hứa trả một xu mỗi tháng. Nên nhớ, khi người mắc nợ ký tên, tức là mình đã tình nguyện cung cấp thêm dữ kiện cá nhân của mình cho họ. Đừng quên, những kẻ đòi nợ mướn chỉ có khả năng hù dọa chứ không có tư cách làm phiền người mắc nợ.

Nếu con nợ có người cố vấn, biết rõ luật lệ nên “mách nước”, con nợ có thể bắt đầu tung chiêu để phản công bằng cách “dõng dạc” ra lệnh cho mấy tay đòi nợ mướn phải chấm dứt việc làm phiền họ, nếu không họ sẽ kiện và kẻ đòi nợ mướn phải vác chiếu ra toà, đừng trách. Quý bạn đọc chỉ cần vào Google, đánh hàng chữ này, “debt collector harassment lawsuit”, tha hồ mà đọc các tài liệu về vụ này. Thực tế, đã có những công ty đòi nợ mướn đã bị con nợ kiện ra tòa vì tội quấy nhiễu họ (Debt Collector Harassment).

Nếu có kẻ chuyên sống bằng nghề đòi nợ mướn, chắc chắn cũng có những dịch vụ chuyên giúp thân chủ của họ ngăn chận bọn này (Stop Collection Abuse). Mà cũng dễ hiểu thôi bởi vì con nợ thiếu tiền chủ nợ, cho nên chỉ có chủ nợ mới có quyền đòi hay có đủ tư cách nói chuyện với con nợ. Nếu muốn đòi nợ mướn hợp lệ và hợp pháp phải có giấy uỷ quyền. Mà làm sao họ có giấy uỷ quyền, bởi “Bố bảo”, các ngân hàng cũng không dám uỷ thác hay uỷ quyền bằng giấy trắng mực đen cho mấy tay đòi nợ mướn. Trên thực tế, ngân hàng đã được hãng bảo hiểm bồi thường. Hồ sơ không còn ai thiếu nợ mình, làm sao uỷ quyền cho ai? Cái lắc léo nó nằm ngay chỗ này.

Nếu con nợ muốn xổng lưng phản công “đối phương”, dứt khoát phải có “võ công” và phải biết rõ chỗ nhược của đối thủ. Muốn có võ, phải học. Muốn học, phải có thầy. Muốn có thầy, phải đi tìm. Tìm ở đâu? Xin thưa là ở mấy vị rành rẽ về luật tố tụng xoá nợ (Consumer Law Of Debt Elimination). Những văn phòng lo về vụ này sẽ cố vấn cho thân chủ biết cách đối phó với những tay đòi nợ mướn và ngăn chận những cú điện thoại làm phiền thân chủ họ (How to deal with debt collectors and stop harassing calls).

Nên nhớ, mình đã khổ vì thiếu nợ, cho nên đừng để ai khác làm mình mắc thêm một mối nợ khác. Ở Mỹ những ai cố tình không cung cấp tiền trợ cấp cho con cái (Child support ), hay không trả nợ thuế sau khi tòa án phán quyết mới bị ngồi tù, chứ không ai bị bỏ tù chỉ vì không trả nợ cho mấy kẻ đòi nợ mướn.

Có nhiều người được cố vấn để đối phó với mấy văn phòng đòi nợ mướn, hoặc xoá sạch số nợ họ có thiếu ngân hàng. Thực chất, các ngân hàng đã được hãng bảo hiểm bồi thường rồi. Do đó, nếu dược bồi thường rồi mà còn đòi nợ người khác, tình không ngay mà lý cũng gian. Con nợ thoát được là ngay kẽ hở này chứ không có gì cao siêu hay khó hiểu.

Kết luận
Khai phá sản hoặc giảm nợ chắc chắn phải bị mất điểm tín dụng, tức là mất uy tín với nhà băng (bad credit). Xoá nợ đúng cách và sau khi đạt kết quả, không mất uy tín, hoặc điểm tín dụng chỉ bị thấp thôi, bởi trên nguyên tắc, ngân hàng đã được bồi thường. Ba công ty Credit Bureau Equifax, Experian, và TransUnion không hề biết điểm là gì. Các công ty này chỉ chuyên thu thập dữ liệu, thu thập điểm, những giao dịch của mọi người để cho biết cái xấu, điểm tốt của thiên hạ mà thôi. Riêng các ngân hàng, vì họ không còn bằng chứng người ta thiếu nợ mình nên không thể nói đến điểm cao hay điểm thấp của người ta. Đó là chưa kể, nếu con nợ thừa thắng xông lên quay lại kiện ngân hàng, và cho dù ngân hàng có nhiều cố vấn, có nhiều luật sư đi nữa, họ cũng trở thành miếng mồi ngon cho những tay “sát thủ” có cơ hội nhảy vào vòng chiến mà gây sự để kiếm “chút cháo”. Các ngân hàng biết rõ mình là loại chén kiểu, còn các con nợ là chén đá, hay gáo dừa. Khi va chạm nhau, đứa nào “banh xác” trước thì biết? Đó là lý do các ngân hàng không ngu gì đi đụng với con nợ khi mà quyền lợi của họ không hề bị mất, hoặc sự thất thoát đã được đền bù một cách thoả đáng.

Tuy nhiên, để khỏi phải bị phiền toái sau này, người viết đề nghị quý độc giả nên mang thẻ tín dụng ra cắt làm đôi và ném hết nào thùng rác là xong. Mang nó trong người khác nào mang cục nợ đời. Hãy vẫy tay chào nó một lần cho đời không phải khổ sau này.

Huỳnh Quốc Bình
Ngày 17 Tháng Mười Một, năm 2022
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Ghi chú:

  1. Bài này được viết năm 2012 và đã được đăng tải trên Phương Đông News tại Oregon để lạm bàn về những quảng cáo “Xóa Nợ Xấu Thẻ Tín Dụng” trên bác cơ quan truyền thông Mỹ và Việt. Gần đây có người nhắc đến chuyện “xin giảm nợ” hay “xóa nợ” nên tôi xin bổ túc vài điểm cho rõ hơn, hầu giúp những ai chẳng may lâm vấp nợ nần từ thẻ tín dụng biết đường mà đối phó cho hợp tình, hợp lý, và hợp pháp. Xin chúc mọi người may mắn.

2. Riêng quý bạn đọc tại Hoa Kỳ: Ai bị mất việc làm hay muốn đổi nghề, muốn làm một công việc nhàn hạ và chuyên nghiệp do những người thành công hướng dẫn, người đó có thể tham khảo tại http://www.pbc21.com hoặc liên lạc với văn phòng Progressive Business Center, số phone (503) 568-8164, Email: pbc21info@gmail.com để được hướng dẫn tận tình.

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình, Đời Sống Quanh Ta | 1 Comment

Audio: Dạy Trẻ Như Bón Cây

Bài giảng 26 phút (DT)

Đề tài: Dạy Trẻ Như Bón Cây

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Vài Cách Dạy Trẻ Con

Bài giảng 25 phút (DT)

Đề tài: Vài Cách Dạy Trẻ Con

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Phải Biết Thỏa Lòng

Bài giảng 25 phút (DT)

Đề tài: Phải Biết Thỏa Lòng

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Ăn Năn Sám Hối

Bài giảng 25 phút (DT)
Đề tài: Ăn Năn Sám Hối
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Hội Thánh và Hội Viên

Bài giảng 25 phút

Đề tài: Hội Thánh và Hội Viên

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment