Tôi vừa nhận được tin buồn, Chiến Sĩ Võ Đại Tôn tức Nhà Thơ Hoàng Phong Linh đã vĩnh viễn lìa trần (1935-2025) hưởng thọ 90 tuổi. Ông ra đi vào lúc 22 giờ (giờ Úc) ngày Thứ Sáu, 23-5-2025. Tôi quảng bá bài viết này để tưởng nhớ đến ông, để chia buồn cũng Bà Tuyết Mai – Võ Đại Tôn, và đặc biệt “chia buồn” cùng cộng đồng người Việt chống cộng tại Úc Châu và khắp nơi trên thế giới.
***
Người Việt Nam chân chính không thể bày tỏ lòng yêu nước theo kiểu vung vít thề rằng, “chống cộng đến giọt máu cuối cùng” tại các bàn tiệc đầy ắp rượu thịt, nhưng khi cần đổ một vài giọt mồ hôi cho công việc chung hay chuyện chống cộng cũng không dám. Nếu ai là người như thế, người đó không thật sự yêu nước hay chống cộng.
Nhân thời điểm người Việt tị nạn Vc tưởng niệm Quốc Hận 30-4, tôi hân hạnh nghe được bài phát biểu của Ông Võ Đại Tôn mà nhiều người chống cộng trân trọng gọi là Chiến Sĩ Võ Đại Tôn (VĐT). Lần phát biểu cho ngày Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4, năm thứ 46, Chiến Sĩ VĐT đã cho rằng, chúng ta không chỉ đợi đến ngày 30-4 hằng năm rồi mới tưởng niệm, mà chúng ta nhớ đến ngày quốc hận của dân tộc mỗi ngày, chúng ta nhớ đến cảnh tan thương của đất nước hiện nay.
Quý độc giả có thể xem hay nghe chính xác những gì Chiến Sĩ VĐT nói tại link này: https://youtu.be/xysjdHGTm6s. Tuy giọng nói của ông thật trầm buồn, nhưng hết sức quyết liệt. Tôi nghĩ những ai quan tâm đến đất nước Việt Nam nên nghe cho biết.
Nhắc đến Chiến Sĩ VĐT, người ta nhớ ngay đến bài Thơ của ông với biệt danh Hoàng Phong Linh, “Mẹ Việt Nam ơi! Chúng Con Vẫn Còn Đây” đã được Nhạc Sĩ Nguyễn Ánh 9 phổ nhạc, và Ca Nhạc Sĩ đấu tranh Nguyệt Ánh – Việt Dzũng trình bày. Dĩ nhiên, đây là một trong những nhạc phẩm bọn Vc cấm phổ biến. Quý độc giả có thể nghe từ link này của Phong Trào Hưng Ca: https://youtu.be/EK2SxwQB7Ps
Nhắc đến Chiến Sĩ VĐT, người ta nhớ nhất về chi tiết ông trở về Việt Nam vào đầu Thập Niên 80, với hoài bão, “Giải trừ đế chế độ cộng sản và quang phục quê hương.” Ông đã bị kẻ thù bắt giam và đày đọa hằng chục năm. Dù vậy, chính ông đã xổng lưng “tát vào mặt” nhà cầm quyền Việt cộng (Vc) qua lời tuyên bố trong cuộc họp báo quốc tế do chính bọn Vc tổ chức tại Hà Nội ngày 13 tháng 7 năm 1982, “Tôi không phản bội bất cứ ai đã giúp đỡ, ủng hộ tôi. Tôi tiếp tục duy trì lập trường chính trị của tôi để tranh đấu cho tự do và giải phóng dân tộc. Tôi sẵn sàng nhận bất cứ một bản án nào mà chế độ cộng sản dành cho tôi…”
Người viết bài này nhắc đến lời khẳng khái của Chiến Sĩ VĐT chỉ để muốn nói rằng: Lời nói ấy hay những hành động dấn thân của những ai dám rời bỏ nơi êm ấm để trở về quốc nội chiến đấu, hay những ai hết lòng vì công cuộc đấu tranh chống cộng, đã ít nhiều ảnh hưởng đến tinh thần tranh đấu của tôi và nhiều người trẻ khác trong thời điểm đó và suốt nhiều Thập Niên qua.
Khi tôi đang viết bài này, đất nước Việt Nam “chưa mất” vì chưa bị bọn Tàu cộng trắng trợn nện những gót giầy xâm lược lên đó, nhưng đã mất theo kiểu chúng nắm đầu đám thủ lãnh đảng cướp Việt cộng. Thực chất, đám cộng phỉ đã vâng lệnh quan thầy của chúng là Trung cộng, kẻ thù ngàn đời của dân tộc Việt Nam, cho tụi Tc thuê đất đai dài hạn đến 99 năm. Hành động bán nước cầu vinh của đám lãnh tụ đảng cướp Vc, không còn gì để chối cãi nữa. Nhìn vào công hàm bán nước của Hồ Chí Minh và tập đoàn csVN đã được Vc Phạm Văn Đồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 đã cho phép những người còn liêm sỉ và tự trọng, phải nhìn nhận rằng: Đảng csVN đã bán quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa cho kẻ thù phương Bắc hơn nửa thế kỷ qua. Hiện nay chúng vẫn tiếp tục bán hay dâng thêm nhiều phần đất của ông cha chúng ta cho bọn Chệt cộng xâm lược, như đã nói.
Nhắc đến Quốc Hận 30-4, người Quốc Gia chân chính phải nghiêng mình kính phục những vị Tướng, Tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã tuẫn tiết vì không giữ được thành, những chiến sĩ chiến đấu anh dũng đến đến giờ chót để sa vào tay giặc và ngồi tù nhiều năm.
Nhắc đến Quốc Hận 30-4, người Việt có sự thủy chung, không thể quên ơn những ai đã chiến đấu cang trường cho sự tự do của người dân miền Nam. Trong số các vị đó, có người đã mất mạng, có người thân thể không còn nguyên vẹn, và nhiều người sau khi được tự do tại hải ngoại vẫn không quên đồng bào mình bên quê nhà, vẫn tiếp tục chống cộng, bảo vệ ngọn Cờ Vàng chính nghĩa cho đến nay.
Nhắc đến Quốc Hận 30-4, người viết tin rằng chỉ có bọn đón gió trở cờ, bọn ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản, bọn buôn thần bán thánh, bọn không còn Tổ Quốc, và đám người thường “đi trên mây” lúc nào cũng hài lòng với câu “tôi không thích chuyện chính trị” mới xem thường ngày đau thương của dân tộc. Khi giặc cộng chiếm miền Nam, bọn này hối hả dẫn bầu đoàn, thê tử xuống tàu, lên phi cơ, chạy trước người ta. Khi Vc mở cửa để chiêu dụ “áo gấm về làng” hầu thu tóm ngoại tệ, bọn này vội quay về Việt Nam “làm từ thiện”, “làm tôn giáo”, “làm văn hóa” với vỏ bọc “không làm chính trị”. Bọn này không bao giờ quan tâm đến tình trạng đồng bào mình sắp thành nô lệ cho bọn Chệt cộng. Người Việt Nam nào còn lương tri, còn chút tình với quê hương, dân tộc, đều phải cảm thấy xót xa trước vận nước điêu linh và phải ghi nhớ ngày 30-4-75 là ngày tang thương của cả dân tộc Việt Nam chúng ta.
Nhắc đến Quốc Hận 30-4, có những chuyện tôi muốn quên mà sao vẫn nhớ. Tôi kể lại những điều này không phải vì bực tức, nhưng để chúng ta thấy rằng, không phải ai cũng cho rằng ngày đó là ngày tang thương của dân tộc. Bằng chứng là có kẻ đã ngu xuẩn đến độ cho rằng, nhờ ngày 30-4-75 mà bây giờ bọn chúng mới được may mắn có mặt tại Mỹ hay các nước tư bản, tự do, để hưởng thụ vật chất. Loại này cũng đông lắm, “đông như quân Nguyên” ngày xưa.
Chính vì biến cố 30-4-75 nên ngày nay mới có cái đám con cháu bọn Vc trà trộn trong làn sóng tị nạn để hưởng thụ vật chất, để đạt các bằng cấp cao tại các đại học Mỹ. Sau khi ra trường, chúng trở về thay cha ông chúng nó tiếp tục đè đầu, cởi cổ dân lành, hoặc tìm đường ở lại Mỹ hưởng thụ vật chất. Điển hình khoảng tháng 11 năm 2019 mới có vụ vài đứa du học sinh đến từ Việt Nam của đại học OSU (Oregon State University) tìm cách treo cờ đỏ Vc trong phạm vi nhà trường. Bọn này không làm việc đó vì ngu dại mà chắc chắn chúng nó đang thi hành chỉ thị của Vc. Điều đáng nói là sau đó, có một cô Việt Nam tại Oregon, từng tốt nghiệp đại học tại Hoa Kỳ, đã có chồng, có con; thân phụ cô là một cựu sĩ quan cao cấp Việt Nam Cộng Hòa, từng bị tù cải tạo Vc trên dưới 13 năm tại miền Bắc, nhưng cô ta đã đã viết trên facebook với lời lẽ bênh vực hành động khiêu khích của đám du sinh và còn sử dụng những từ ngữ hổn xược hay trịch thượng đối những người chống cộng.
Trường hợp phũ phàng nêu trên xảy ra, có phải vì miền Nam Việt Nam lọt vào tay cộng sản hay không? Hỏi và trả lời, chính vì cái ngày đó, cho nên mới sản sanh ra những người trẻ, con của người Quốc Gia mà lại mơ hồ về cộng sản, mơ hồ đến độ bênh vực một chế độ độc ác, từng đày ải cha mình, tàn phá đất nước và dân tộc mình. Nhắc đến chuyện này, tôi xin nói thêm, tôi thách tụi này mang biểu tượng của Đức Quốc Xã vào cộng đồng người Do Thái. Tôi thách tụi này làm sống lại hình ảnh nô lệ ngay trong cộng đồng người Mỹ da màu. Đây là điều mà bọn tay sai Vc cần ý thức để không phải hối hận vì thái độ quá khích của mình.
Chưa hết, vào giữa Thập Niên 80, trong một cuộc biểu tình chống cộng tại miền Bắc California, chính mắt tôi đã thấy và tai tôi đã nghe những câu nói “cực kỳ” vô ý thức, nhẫn tâm, và mất dạy rằng, “biểu tình chống cộng là làm chuyện ruồi bu”. Bọn nói câu hổn xược đó đã nhìn thấy người ta đứng ra tổ chức hoặc tham dự vào những đoàn biểu tình, trương Cờ Vàng và biểu ngữ để lên án tội ác cộng sản tại Việt Nam.
Tôi có thể nói, hầu hết các cuộc tập hợp ngoài trời hay trong các hội trường do người Quốc Gia tổ chức hằng năm vào ngày Quốc Hận 30-4 hay những lần bất định kỳ, đều với mục đích chung là lên án tội ác Vc. Mọi người đồng thanh kêu gọi thế giới, đặc biệt là chính quyền Hoa Kỳ áp lực nhà cầm quyền Vc, thả vô điều kiện những những người tù chính trị. Những người đó là Quân, Công, Cán, Chính của Việt Nam Cộng Hòa, bị chúng giam cầm trong các nhà tù khổ sai trên hai miền Nam Bắc, sau ngày chúng cưỡng chiếm Miền Nam, theo lệnh của khối cộng sản quốc tế.
Hơn bốn mươi năm qua, người Việt tị nạn cộng sản tiếp tục chống cộng, bởi mọi người ý thức rằng, chống Vc là chống tội ác, chống bất công. Chống Vc là chống lại các hành động cướp của giết người mà bọn chúng tạo ra hằng ngày, và nhất là tội buôn dân bán nước của chúng. Chống cộng không phải là “làm chính trị” mà là ý thức chính trị. Chống cộng là nghĩa vụ của người Việt Nam lương thiện, tử tế, và liêm sỉ. Chỉ có những kẻ mồm cứ oang oang tuyên bố, “tôi không thích chuyện chính trị” hoặc “tôi không muốn dính dấp đến chính trị” mới tỏ ra thờ ơ trước vận mệnh của đất nước mình. Khi bọn này muốn được yên thân hay đạt quyền lợi cá nhân, chúng vô cùng “chính trị”, nhưng mà là loại chính trị tồi tệ hay tồi bại. Bọn này rất ngại nhắc đến ngày Quốc Hận 30-4, và rất sợ tham dự tưởng niệm ngày đau buồn của dân tộc.
Tôi vượt biển tìm tự do và được định cư tại Hoa Kỳ vào tháng 5 năm 1980. Năm đầu tiên tôi không có dịp tham dự tưởng niệm Quốc Hận 30-4 cùng với quý đồng hương của mình. Kể từ những năm kế tiếp cho đến nay, tôi chưa lần nào vắng mặt trong những buổi người Việt tị nạn cộng sản tổ chức ngày quốc hận, để đấu tranh cho đồng bào bên quê nhà sớm có được tự do dân chủ, bằng nhiều hình thức và nhiều nơi khác nhau. Tôi không kể ra điều này như thể là một thành tích, nhưng để nói rằng: Nhớ đến ngày tang thương của dân tộc hay tưởng niệm Quốc Hận 30-4 là hành động của những người Việt Nam có lòng tự trọng và liêm sỉ.
Vì tôi là Cơ Đốc Nhân nên xin khép cho tôi được nói điều này với các Cơ Đốc Nhân khác. Chắc quý vị đã từng nghe những lời giảng dạy ra rả rằng, con dân Chúa phải biết tuân phục chính quyền như Thánh Kinh đã dạy. Thật sự, Thánh Kinh có dạy con dân Chúa phải tuân phục một chính quyền lo cho dân và kính người đáng kính, phục người đáng phục. Không có chỗ nào trong Kinh Thánh dạy con dân Ngài đầu phục bọn côn đồ hay bọn cướp bao giờ. Hãy mở Thánh Kinh, sách Rô-ma 13 để biết rõ Sứ Đồ Phao-lô đã nói gì về điều đó. Hãy tuân phục Thánh Kinh, đừng nghe lời giảng dạy của thành phần “giáo quyền” bất xứng. Đó là bọn hèn nhát, chúng sợ Vc hơn sợ Thiên Chúa. Chúng muốn người khác cũng giống mình là tiếp tục cúi đầu tuân phục bọn côn đồ Vc đã và đang cướp của, giết người, bán nước, và hại dân tại Việt Nam ngày nay, như đã nói.
Kết luận
Không một tên cướp hay đảng cướp nào muốn mọi người nhớ mãi những hình ảnh đau thương, tang tóc mà bọn chúng tạo ra cho những nạn nhân của chúng. Đảng cướp Vc cũng vậy, chúng rất muốn người dân miền Nam Việt Nam chóng quên ngày Quốc Hận 30-4 để chúng an tâm tiếp tục đè đầu, cởi cổ những người thấp cổ, bé miệng, đang nằm trong sự kiềm kẹp của chúng. Để làm được việc đó, chúng có cả khối đứa muối mặt ăn lương chế độ để viết bài ru ngủ những người nhẹ dạ.
Với những bằng chứng hùng hồn về tội ác và tội bán nước cầu vinh của bọn cộng phỉ, thiết nghĩ con dân Việt Nam trong và ngoài nước cần ý thức một cách sâu sắc về quê cha, đất tổ, và dân tộc mình đang bị đọa đày, hầu tránh những hành động hay lời nói có lợi cho Vc và Tc.
Nếu người Việt trong nước không can đảm đồng loạt vùng lên, còn người Việt tị nạn Vc ở hải ngoại, mỗi năm chỉ chống cộng một lần rồi sau đó không làm gì cả, chắc chắn dân tộc Việt Nam sẽ trở thành nô lệ ngàn đời của quân xâm lược Tàu cộng.
Huỳnh Quốc Bình
Viết xong Tháng Tư, 2021
Hiệu đính ngày 24 Tháng Năm, 2025 sau khi hay tin Chiến Sĩ Võ Đại Tôn đã giả từ vũ khí.
… Chỉ có mẹ ruột mới dám chết cho con mình chứ không một người đàn bà nào dám chết thay cho con của người khác…
Có những ông chồng cái gì cũng đùn cho vợ làm, cái gì cũng để vợ lo, còn mình cứ ỳ ra đó không làm gì cả, mà chỉ chờ ngày Mother’s Day hằng năm của người Mỹ, vội vã ra chợ mua một bó hoa và tấm thiệp về tặng vợ để chứng tỏ tình yêu của mình đối với nàng. Có những người con hay nói, “Mom, I love you”, nhưng Mom, hằng ngày phải làm việc theo kiểu “Đầu tắt mặt tối”, hay “Đầu bù tóc rối” mà con không hề bận tâm. Ngoài giờ học hay đi làm, con chỉ lo vui chơi, riêng Mom cực nhọc muốn “Chết Mom của Mom” luôn, mà con không biết. Có những người con chỉ chờ ngày Mother’s Day hằng năm, mua một bó hoa hay tấm thiệp có in sẵn vài câu tiếng Anh từ tiền của Mom, và cứ nói như cái máy, “I love you, Mom” là xong, chờ năm sau nói tiếp hay viết tiếp.
Xin thú thật, tôi không có thói quen mua bông hoa hay thiệp để tặng vợ vào ngày nêu trên, nhưng hằng ngày tôi luôn tiếp Nhà Tôi một tay cho bất kỳ công việc lớn hay nhỏ và luôn chú ý đến việc săn sóc nhau. Ngày lễ dành cho các Bà Mẹ, bài viết này là món quà tôi dành để trân trọng tặng Nhà Tôi, hầu nói lên sự cảm ơn của tôi đối với nàng, và cũng để các bà mẹ Việt Nam đọc cho vui hay cho “đời bớt khổ”.
Tại Hoa Kỳ, hằng năm vào Chúa Nhật thứ nhì của Tháng 5, nguời bản xứ chọn làm ngày đặc biệt dành cho mẹ, gọi là Mother’s Day. Người Việt Nam tại hải ngoại chỉ mới chú ý ngày này về mặt hình thức sau ngày 30-4-75. Đối với một số người con có hiếu phía người Việt, trọn năm, ngày nào cũng đều đặc biệt dành cho Mẹ hết cả. Tôi tin người Việt Nam nào cũng đều biết đến ý tình của nhạc phẩm Lòng Mẹ do nhạc sĩ Y Vân sáng tác. Những câu độc đáo và ý nghĩa như, “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào. Lời ru êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu.”
Nếu có bà mẹ nào vừa sanh con ra, bị người khác áp bức phải chia lìa tình mẫu tử, hoặc những bà mẹ không bình thường, quyết định vứt bỏ con mình, không tính; chứ không một bà mẹ nào muốn lìa xa con mình vĩnh viễn. Hầu hết các bà mẹ trên thế giới, nhất là bà mẹ Việt Nam đều có thể chết thay cho con mình một cách không cần đắn đo suy nghĩ. Ngay cả các loài vật cũng thương con. Bằng chứng, hổ không ăn thịt con. Riêng hình ảnh con gà mái túc con là gần gũi với loài người nhất.
Trong xã hội, tôi thấy không ít người mơ hồ về tình mẫu tử thiêng liêng, nên cứ tưởng, một người đàn bà nào khác có thể thương mình hơn mẹ ruột mình, nên mới xảy ra tình trạng người con quay lưng với mẹ. Tôi có thể nói mà không sợ sai, chỉ có mẹ ruột mới dám chết cho con mình, chứ không một người đàn bà nào dám chết thay cho con người khác dù họ cũng có lòng thương người. Loài vật có hình ảnh con gà mái hiền hòa, xoè đôi cánh nhỏ bé để che chở cho đàn gà con trước móng vuốt diều hâu. Gà mẹ sẵn sàng sống chết với kẻ địch hung tợn để bảo vệ sự sống cho con mình là một hình ảnh chứng minh hùng hồn nhất về tình mẹ thương con của loài vật. Loài vật mà còn sống chết với con mình như thế, loài người chắc chắc phải trội hơn nhiều. Thiết nghĩ, tôi không cần phải liệt kê một trường hợp nào về phía người Việt Nam bởi ai cũng biết nhiều câu chuyện sống động khác nhau về, “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”.
Mẹ mừng đến trào nước mắt khi con chào đời. Mẹ lo đến khóc khi ngày đầu con vào trường. Mẹ khóc khi con trai nhập ngũ vào quân đội. Mẹ khóc khi con gái về nhà chồng, và khi con trai có vợ đòi ra riêng. Mẹ buồn khổ khi hay tin con mình dang dở tình yêu. Me đau lòng khi con bị chồng phụ bạc hay vợ quay lưng. Mẹ thương con, không muốn xa con, nhưng vì tương lai của con nên đành phải gửi con đi vượt biển tìm tự do cho một tương lai chói lọi sau này. Mẹ cắn răng nuốt vào lòng điều sỉ nhục từ nàng dâu hỗn hào để duy trì hạnh phúc cho con trai. Mẹ nhẫn nhịn thằng rể thiếu lễ độ để hạnh phúc con gái mình tồn tại. Mẹ nuốt những u uất vào lòng để các con không biết cha chúng nó phản bội mình, hầu con cái an tâm học hành đỗ đạt. Mẹ chịu khổ để nhịn cho con ăn và nhường cho con mặc. (Vì sự giới hạn của bài viết, tôi không thể liệt kê hết về tình cảm bao la của mẹ dành cho con cái. Xin quý độc giả vui lòng suy nghĩ tiếp giùm người viết.)
Không phải vô lý mà người xưa có những lời nói trở thành tục ngữ hay ca dao, “Mẹ nuôi con như biển Hồ lai láng, con nuôi mẹ, tính tháng tính ngày.” Có những câu khác rất thực tế ngoài đời, “Một bà mẹ nuôi nổi mười đứa con, nhưng mười người con không nuôi nổi một bà mẹ.”
Có những bà mẹ chồng hay mẹ vợ thuộc thành phần có tánh tình khó khăn, nên không muốn sống chung với con cái đã lập gia đình, không nói làm chi. Những người con trai hoặc con gái sống trong nhà cao, cửa rộng với chồng con, hay vợ con mà không có được cái phòng hay cái giường cho mẹ mình trong căn nhà to lớn, hay biệt thự sang trọng của mình, còn gì phũ phàng hơn? Tại hải ngoại này, không thiếu cảnh, “Mẹ già hết gạo treo niêu, mà anh khăn đỏ khăn điều vắt vai.” (Ca Dao)
Hình ảnh người con ung dung sống trong nhung lụa với vợ con hay chồng con của mình, để mặc cho cha mẹ sống trong túng quẫn, cô đơn, cả năm không thăm viếng được một lần, không thiếu trong xã hội ngày nay. Nhiều trường hợp cho thấy có những người từng xem thường cha mẹ, nhưng sau khi cha mẹ qua đời, mới thi nhau xây mồ cho thật lớn để báo hiếu theo kiểu, “Sống nhà lá, chết nhà lầu.” Đúng là, “Mẹ già ở chốn lều tranh. Đói no chẳng biết, rách lành không hay.” (Ca Dao)
Ai được cơ hội phụng dưỡng cha mẹ, nhất là người mẹ, đối với tôi là một đại phước. Bổn phận làm con phải tuyệt đối cư xử với mẹ mình giống như câu ca dao, “Mẹ già đầu bạc như tơ. Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi.” Anh nào, chị nào thấy chồng mình hay vợ mình vì muốn chìu ý mình bằng cách đẩy cha mẹ ra ở riêng cho nhà cửa không còn mùi dầu cù là, mùi dầu xanh, mùi của thuốc dán “salonpas”, hoặc không còn nghe tiếng ngáy lớn, hay tiếng ho hen v.v… Các bạn nên chuẩn bị tinh thần, khi các bạn chẳng may đau yếu hay trở nên tàn phế, các bạn cũng sẽ lãnh hậu quả tương tự. Tôi dám bảo đảm điều đó bởi “Quả báo nhãn tiền”. Có những người con không ý thức là nhờ ai mà họ học hành đổ đạt để ngày nay có địa vị quan trọng trong xã hội với đời sống vật chất hơn người. Đại đa số bạn trẻ được thành công là nhờ công ơn cha mẹ, nhất là người mẹ. Tiếc thay, trong xã hội không thiếu những người con có thái độ khinh thường cha mẹ. Có người không dám giới thiệu cha mẹ mình với bạn hay người khác bởi vì cha mẹ người ta sang trọng, còn cha mẹ mình quê mùa, thất học nếu để người ta biết sẽ mất mặt. Loại con này nếu ai dám làm bạn hay chọn làm người phối ngẫu, quả thật là một cuộc phiêu lưu tình cảm. Cha mẹ của họ mà họ còn không dám nhìn nhận, còn mình sẽ ra sao nếu chẳng may sa cơ thất thế? Thánh Kinh Cựu Ước khuyến cáo phận làm con như sau, “Chớ khinh bỉ mẹ con khi người trở nên già yếu” (Châm-Ngôn 23: 22b).
Có nhiều trường hợp, con cái không vâng lời mẹ, tin tưởng người yêu rồi bụng mang dạ chửa và tàn tệ hơn khi tác giả bào thai “Xa chạy cao bay”. Trước hoàn cảnh này, mẹ là người lãnh đủ những cay đắng, tủi nhục đến từ chồng, từ gia đình nội ngoại hai bên và xã hội. Chỉ có mẹ và chỉ có mẹ mới chịu đựng nổi những khó khăn này mà thôi. Bạn trẻ nào dù không phải là Cơ Đốc Nhân, nếu muốn nên người, các bạn cũng nên nhớ nằm lòng lời khuyến cáo của Thánh Kinh, “Hỡi con, hãy giữ lời răn bảo của cha, chớ lìa bỏ các phép tắc của mẹ con” (Châm-Ngôn 6: 20).
Tại hải ngoại, nhiều bà mẹ hay bà chị trong một số gia đình Việt Nam đã tình nguyện “mù chữ” để con mình hay em mình trở thành người khoa bảng, học rộng hiểu cao. Có người may mắn được con hay em trân quý công lao của họ, nhưng có người bạc phước nên bị lãng quên vì cái tội “mù chữ”.
Nhắc đến tấm lòng người mẹ, tôi không thể quên “Khúc Xương Sườn” của tôi. Tình thương của Nhà Tôi dành cho con cái, vô bờ bến. Nàng làm việc siêng năng, cực nhọc và luôn “hà tiện” cho nàng, nhưng rộng rãi với chồng con và cư xử hết lòng với ông bà, cha mẹ, anh chị em, họ hàng hai bên, và bằng hữu. Trong đời sống hằng ngày, nàng thường sử dụng các đồ vật thuộc loại “second hand” từ chồng con. Nàng không màng đến các loại nữ trang đắt giá hay phải có sự trang sức diêm dúa để hơn người. Nàng chỉ có “khuyết điểm” là không giỏi nói yêu thương, hoặc ra vẻ yêu thương người khác bằng những lời hoa mỹ. Đề cập đến điều này, tôi có thể bị mang tiếng là ca ngợi vợ, nhưng tôi không ngại. Thà tôi bị mang tiếng là người thích khen vợ, hơn là trở thành “thằng chồng” bất nghĩa, chuyên nói xấu vợ mình. Đối với tôi, ông nào thuộc thành phần “văn người, vợ mình”, tôi mới phục.
Kết luận Lòng mẹ thật sự bao la như Biển Thái Bình. Chỉ có loại “mẹ mìn” mới cư xử xấu với con mình, chứ không bà mẹ hiền nào lại có thể ruồng bỏ con cái và có hành động “ruột bỏ ra, da bỏ vào”. Chỉ có những đứa con bất hiếu mới cư xử tệ bạc với mẹ mình. Đừng ai vì quá tin tưởng hay mơ hồ về tâm địa của chồng hay vợ mà ruồng bỏ mẹ mình. Đừng vì quá đơn giản trong suy nghĩ, mà vô tình biến mẹ mình thành một thứ nô lệ không lương, hoặc “Mụ già” mang tiếng là ăn nhờ ở đậu để được hưởng chút “Canh thừa cá cặn”. Đừng bao giờ nói yêu mẹ bằng cái miệng, mà hãy để tâm chăm sóc mẹ mình hay mẹ của người phối ngẫu một cách hết lòng. Đừng vì quá u mê đến nỗi không thấy những hành động, lời nói ngon ngọt theo kiểu giả dối của người phối ngẫu đối với mẹ mình. Hãy coi chừng về tình trạng khi có sự hiện diện của mình mọi chuyện đều tốt đẹp, nhưng khi khuất mắt mình, bao nhiêu ê chề mẹ phải cắn răng cam chịu vì hạnh phúc của mình. Đừng ai ngu xuẩn để có thái độ thiếu tôn trọng mẹ của mình. Mình không biết tôn trọng mẹ mình, đừng hòng người phối ngẫu trọng mẹ của chúng ta.
Huỳnh Quốc Bình Mother’s Day 2022 Mother’s Day 2025 đọc lại cho nhớ và chia sẻ đến quý bạn đọc. E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com
Nghề nào cũng là nghề, ai cũng phải đổ mồ hôi và nước mắt mới kiếm được đồng tiền. Chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự và đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, chứ không phải những người làm ăn lương thiện, cần cù.
***
Ai cũng có thể dễ dàng đồng ý với người viết là mỗi vị trí trong xã hội đều có giá trị riêng của nó. Trong sinh hoạt xã hội, mọi người thường tôn trọng những người trí thức (tôi nói trí thức chứ không phải có nhiều bằng cấp) và tôi cho điều này là hợp lý. Người ta tôn trọng giới trí thức là vì trong xã hội phải có đẳng cấp. Đẳng cấp để nêu cao tinh thần thăng tiến của con người, chứ không phải để khinh thường người bình dân. Dù vậy, người thất học hay ít học cũng không thể vì mặc cảm mà vỗ ngực xưng là “bần cố nông” là “vô sản” rồi chạy theo cái đám gian ác để làm bậy. Bọn này sử dụng chiêu bài “cách mạng” để san bằng các giai cấp, hầu che đậy hành động cướp của giết người của chúng, giống như bọn Việt cộng tại Việt Nam hay các nước độc tài trên thế giới.
Ngay những quốc gia dân chủ, tự do, nếu ai cũng là bác sĩ thì ai chữa bệnh cho ai? Nếu không có người làm nghề chân tay, cực khổ đóng thuế cho chính phủ, làm sao những bạn trẻ có điều kiện học ra trường thành bác sĩ, kỹ sư, hay luật sư? Ai cũng làm giáo sư, thầy ký, hay cô ký thì ai lo đổ rác và lau chùi, dọn dẹp phòng ốc hay những nơi công cộng được ngăn nắp, sạch sẽ? Nếu không có những người nông phu, người đánh cá, và thợ thuyền thì dân khoa bảng thì giới trí thức, nhà giàu, hay quan quyền cạp đất mà ăn, hay trần truồng mà sống hay sao? Trong gia đình, nếu không có những bậc cha mẹ, anh chị, chấp nhận lao khổ để hy sinh cho con mình, em mình, làm sao con em của họ có thể trở thành người học cao, hiểu rộng, có nhà cửa cao sang? Người ta cũng thấy một số điều nghịch lý hay phũ phàng xảy ra, đó là trong những buổi tiệc tùng của ga đình và họ hàng, những người “thất học” hay “mù chữ” từng là ân nhân của những người khoa bảng, lại bị bỏ quên hay bị lu mờ trước những người có học.
Xã hội Việt Nam trước và sau 30-4-75, có lẽ nghề chạy xe lôi hay xích lô, khuân vác, hốt rác, nói chung là nghề lao động chân tay, thường bị người đời cho là “nghề hạ cấp”. Xét cho kỹ, ở đâu cũng vậy, một người tuy sống nghề lao động chân tay, nhưng có tư cách, tử tế, lương thiện, vẫn đáng trọng hơn những kẻ làm nghề trông rất cao trọng, mở miệng nói toàn chuyện thiêng liêng, nhưng luôn gian dối trong lời nói và việc làm.
Những nghề bị cho là “hạ cấp” đã và đang đóng nhiều tiền thuế cho chính phủ, từng cung cấp, nuôi dưỡng trực tiếp hay gián tiếp nhiều người “cao sang” trong xã hội vào thuở họ còn hàn vi. Tuy nhiên, họ vẫn bị những người từng được họ cưu mang, tỏ ra khinh thường.
Nghề thu lượm đồ phế thải
“Recycle man” là nhóm chữ người Mỹ sử dụng để gọi những ai chuyên làm công việc thu lượm các loại thùng giấy, báo cũ và các loại ve chai hay lon nhôm v.v. Không ít người thuộc thành phần “Recycle man” đã nhờ nghề lương thiện và khiêm tốn này mà nuôi cả bầy con ăn học đến nơi đến chốn. Các bạn trẻ của các gia đình đó đã tốt nghiệp kỹ sư, bác sĩ bằng tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ mình.
Nghề cắt cỏ
Tôi có ông bạn vong niên từng là sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, sau khi ra khỏi tù cộng sản, vượt biên, đến Hoa Kỳ ông chọn làm nghề cắt cỏ. Có lần ông tâm sự với tôi rằng, người anh vợ và bà chị dâu của vợ ông đã nói lời xách mé, “bộ hết nghề làm rồi sao mà cô lại để cho chồng cô chọn cái nghề hạ cấp ấy?” Ông bạn tôi làm nghề lương thiện nuôi vợ con mà gọi là nghề hạ cấp là thế nào?
Cựu Giáo Sư Đại Học
Một cựu giáo sư toán, ngoài kinh nghiệm giảng dạy tại Việt Nam, sau khi sang Hoa Kỳ, ông tốt nghịệp cao học. Sau khi ra trường làm việc một thời gian, vì hoàn cảnh, vì nhu cầu tài chánh gia đình thế nào đó, ông và vợ cũng là cựu giáo chức Việt Nam Cộng Hòa, cùng hai người con trai lớn đi học thêm nghề nails và ra mở tiệm nails. Ông bà làm thường trực, hai người con trai lớn chỉ làm cuối tuần. Kết quả, bốn bạn trẻ trong gia đình này đã ăn học thành tài, tất cả đều là kỹ sư, luật sư, và dược sĩ.
Một phụ nữ có trình độ đại học
Hồi còn ở Việt Nam, chị có trình độ đại học, nhưng sang Hoa Kỳ phải sống nghề tính tiền và làm việc lặt vặt cho một tiệm bán thức ăn nhanh do ba mẹ chị và người trong họ hàng làm chủ. Sau đó chị chuyển sang nghề nails để có thể phụ giúp ba mẹ chị nuôi đàn em gần mười người còn cắp sách đến trường. Chị cùng ba của chị tạo nhà và các tiện nghi cho các em chị sinh sống, học hành. Sau hơn mười năm, các em của chị đều trở thành người khoa bảng. Người học thấp nhất cũng có bằng cử nhân, người học cao nhất là bác sĩ y khoa, chỉ có chị là “mù chữ” tại Hoa Kỳ. Ba của chị đã ngã bệnh ngay thời điểm các em của chị hầu hết đều chưa ra trường. Chị là cánh tay đắc lực trong thời điểm nghiệt ngã của gia đình chị. Lúc bấy giờ, dù chị đã có chồng con, có gia đình riêng, nhưng chồng chị vẫn thoải mái để chị phụ giúp gia đình chị. Tại Hoa Kỳ, chị không có bằng gì cả ngoài bằng lái xe và bằng giũa móng tay. Chị bị “mù chữ” và sống nghề thợ nails là để cho các em của chị trở thành người khoa bảng, nhà cao cửa rộng như ngày nay. Chẳng lẽ sự hy sinh này là hạ cấp hay sao?
Một bà mẹ goá
Một đoạn trong bài viết “Tâm Sự Bảy Năm Định Cư” của tác giả Tuyết Bùi, là tâm sự bà mẹ goá, một mình làm nghề nails nuôi con, “Thiên hạ thường đưa ra lời bóng gió chê bai nghề nails hạ cấp, dân không có học không biết tiếng Mỹ rành mới làm Nails. Tôi thì thấy nghề nào cũng là nghề, cũng mồ hôi nước mắt đổ ra mới kiếm được đồng tiền… Đây cũng là nghề làm dâu trăm họ, phải khéo chìu chuộng những bà khách khó tính như chìu bà mẹ chồng, đến khi khách hàng mỉm cười hài lòng, nói thank you, lúc đó mới nhẹ cả người…” Bà mẹ góa này có phải là thành phần hạ cấp không? Chắc chắn là không.
Ai làm nhục hay làm xấu cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ?
Thập Niên 80 tại Hoa Kỳ, đã có hằng trăm bác sĩ người Việt tại Tiểu Bang California bị sở y tế và an sinh xã hội phối hợp với cảnh sát Liên Bang bố ráp, bắt về tội gian lận thẻ y tế. Các văn phòng bác sĩ này đã cấu kết với bệnh nhân, hoặc chính họ lạm dụng thẻ y tế của bệnh nhân để trục lợi. Họ không chỉ gian lận một lần, mà có thể nói là họ làm giàu bằng sự gian lận này lâu ngày, cho đến khi bị phạt tù và bị rút bằng hành nghề. Cũng thời điểm đó, có những bạn trẻ sang Hoa Kỳ không có phụ huynh đi cùng, học hành dở dang, phạm pháp qua các hành động lấy cassette, trộm xe, ăn cắp vặt tại các siệu thị, cướp của người khác. So với hành động ăn cắp vặt của mấy người thất học và hành động gian lận quy mô, có tính toán của những người có học, tôi nghĩ chúng ta đã thấy ai hạ cấp hơn ai? Dù vậy, thói đời thường lên án những kẻ ăn cắp vặt và cho rằng những thanh niên Việt Nam trộm cướp đã làm xấu hay làm nhục người Việt tại Mỹ. Tôi nghĩ khác, chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự, đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, gồm những người làm ăn lương thiện, cần cù.
Nghề cao cấp và nghề hạ cấp
Nói đến nghề sang trọng hay “hạ cấp” tôi bổng nhớ đến bài báo nào đó mà tác giả có nhắc đến lời một ông thủ tướng của một đất nước thật sự phát triển về kinh tế, và biết tôn trọng quyền làm người. Ông thủ tướng nhắc đến những câu chuyện về mấy thường dân đặc biệt của đất nước ông. Một trong những người được ông đề cao, là bà cựu thư ký 63 tuổi vì hoàn cảnh đã phải đổi nghề nhiều lần. Cuối cùng, bà nhận một công việc lau chùi cầu tiêu để kiếm thêm tiền cho các con đi học. Con cái của bà không muốn bà làm nghề đó bởi vì chúng thẹn với bạn bè. Chúng hỏi bà: “Sao mẹ lại hạ mình quá thấp như vậy?” Bà trả lời với con bà rằng: “Chùi cầu tiêu không làm mất nhân phẩm con người. Làm nghề lương thiện để sống, đâu có trộm cắp ai…” Kết thúc câu chuyện, ông thủ tướng ấy muốn mọi người phải biết và tin rằng phục vụ là việc làm danh dự, không phải là những việc thấp hèn. Chỉ có hành động làm ăn lươn lẹo, gian lận và trộm cướp, mới thấp hèn mà thôi.
Kết luận
Nghề cao cấp hay “hạ cấp”, hành động cao cấp hay hạ cấp, hoặc người cao trọng và “hạ cấp” cần phải được đánh giá một cách nghiêm chỉnh. Có những nghề tuy cao cấp nhưng người hành nghề đã có những hành động vô cùng hạ cấp. Trái lại, không ít người làm nghề bị cho là “hạ cấp” nhưng tư cách và đạo đức cũng như nhân cách của họ rất cao cấp.
Trong xã hội, vị trí trong sạch nào cũng đáng quý, nghề lương thiện nào cũng đều đáng trân trọng. Làm nghề gì hay việc cũng được, miễn đừng làm bậy hay luôn làm phiền người khác là tốt. Những kẻ làm phách, làm tàng, làm sang, làm bộ trí thức, làm dáng đạo đức, làm ăn gian dối, làm thinh trước điều quấy, và nhất là những kẻ làm nhục tổ quốc và dân tộc mình, mới đáng bị lên án là hạ cấp mà thôi.