Người, Nghề, và Hành Động Hạ Cấp!

Huỳnh Quốc Bình

Nghề nào cũng là nghề, ai cũng phải đổ mồ hôi và nước mắt mới kiếm được đồng tiền. Chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự và đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, chứ không phải những người làm ăn lương thiện, cần cù.

***

Ai cũng có thể dễ dàng đồng ý với người viết là mỗi vị trí trong xã hội đều có giá trị riêng của nó. Trong sinh hoạt xã hội, mọi người thường tôn trọng những người trí thức (tôi nói trí thức chứ không phải có nhiều bằng cấp) và tôi cho điều này là hợp lý. Người ta tôn trọng giới trí thức là vì trong xã hội phải có đẳng cấp. Đẳng cấp để nêu cao tinh thần thăng tiến của con người, chứ không phải để khinh thường người bình dân. Dù vậy, người thất học hay ít học cũng không thể vì mặc cảm mà vỗ ngực xưng là “bần cố nông” là “vô sản” rồi chạy theo cái đám gian ác để làm bậy. Bọn này sử dụng chiêu bài “cách mạng” để san bằng các giai cấp, hầu che đậy hành động cướp của giết người của chúng, giống như bọn Việt cộng tại Việt Nam hay các nước độc tài trên thế giới.

Ngay những quốc gia dân chủ, tự do, nếu ai cũng là bác sĩ thì ai chữa bệnh cho ai? Nếu không có người làm nghề chân tay, cực khổ đóng thuế cho chính phủ, làm sao những bạn trẻ có điều kiện học ra trường thành bác sĩ, kỹ sư, hay luật sư? Ai cũng làm giáo sư, thầy ký, hay cô ký thì ai lo đổ rác và lau chùi, dọn dẹp phòng ốc hay những nơi công cộng được ngăn nắp, sạch sẽ? Nếu không có những người nông phu, người đánh cá, và thợ thuyền thì dân khoa bảng thì giới trí thức, nhà giàu, hay quan quyền cạp đất mà ăn, hay trần truồng mà sống hay sao? Trong gia đình, nếu không có những bậc cha mẹ, anh chị, chấp nhận lao khổ để hy sinh cho con mình, em mình, làm sao con em của họ có thể trở thành người học cao, hiểu rộng, có nhà cửa cao sang? Người ta cũng thấy một số điều nghịch lý hay phũ phàng xảy ra, đó là trong những buổi tiệc tùng của ga đình và họ hàng, những người “thất học” hay “mù chữ” từng là ân nhân của những người khoa bảng, lại bị bỏ quên hay bị lu mờ trước những người có học.

Xã hội Việt Nam trước và sau 30-4-75, có lẽ nghề chạy xe lôi hay xích lô, khuân vác, hốt rác, nói chung là nghề lao động chân tay, thường bị người đời cho là “nghề hạ cấp”. Xét cho kỹ, ở đâu cũng vậy, một người tuy sống nghề lao động chân tay, nhưng có tư cách, tử tế, lương thiện, vẫn đáng trọng hơn những kẻ làm nghề trông rất cao trọng, mở miệng nói toàn chuyện thiêng liêng, nhưng luôn gian dối trong lời nói và việc làm.

Những nghề bị cho là “hạ cấp” đã và đang đóng nhiều tiền thuế cho chính phủ, từng cung cấp, nuôi dưỡng trực tiếp hay gián tiếp nhiều người “cao sang” trong xã hội vào thuở họ còn hàn vi. Tuy nhiên, họ vẫn bị những người từng được họ cưu mang, tỏ ra khinh thường.

Nghề thu lượm đồ phế thải

“Recycle man” là nhóm chữ người Mỹ sử dụng để gọi những ai chuyên làm công việc thu lượm các loại thùng giấy, báo cũ và các loại ve chai hay lon nhôm v.v. Không ít người thuộc thành phần “Recycle man” đã nhờ nghề lương thiện và khiêm tốn này mà nuôi cả bầy con ăn học đến nơi đến chốn. Các bạn trẻ của các gia đình đó đã tốt nghiệp kỹ sư, bác sĩ bằng tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ mình.

Nghề cắt cỏ

Tôi có ông bạn vong niên từng là sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, sau khi ra khỏi tù cộng sản, vượt biên, đến Hoa Kỳ ông chọn làm nghề cắt cỏ. Có lần ông tâm sự với tôi rằng, người anh vợ và bà chị dâu của vợ ông đã nói lời xách mé, “bộ hết nghề làm rồi sao mà cô lại để cho chồng cô chọn cái nghề hạ cấp ấy?” Ông bạn tôi làm nghề lương thiện nuôi vợ con mà gọi là nghề hạ cấp là thế nào?

Cựu Giáo Sư Đại Học

Một cựu giáo sư toán, ngoài kinh nghiệm giảng dạy tại Việt Nam, sau khi sang Hoa Kỳ, ông tốt nghịệp cao học. Sau khi ra trường làm việc một thời gian, vì hoàn cảnh, vì nhu cầu tài chánh gia đình thế nào đó, ông và vợ cũng là cựu giáo chức Việt Nam Cộng Hòa, cùng hai người con trai lớn đi học thêm nghề nails và ra mở tiệm nails. Ông bà làm thường trực, hai người con trai lớn chỉ làm cuối tuần. Kết quả, bốn bạn trẻ trong gia đình này đã ăn học thành tài, tất cả đều là kỹ sư, luật sư, và dược sĩ.

Một phụ nữ có trình độ đại học

Hồi còn ở Việt Nam, chị có trình độ đại học, nhưng sang Hoa Kỳ phải sống nghề tính tiền và làm việc lặt vặt cho một tiệm bán thức ăn nhanh do ba mẹ chị và người trong họ hàng làm chủ. Sau đó chị chuyển sang nghề nails để có thể phụ giúp ba mẹ chị nuôi đàn em gần mười người còn cắp sách đến trường. Chị cùng ba của chị tạo nhà và các tiện nghi cho các em chị sinh sống, học hành. Sau hơn mười năm, các em của chị đều trở thành người khoa bảng. Người học thấp nhất cũng có bằng cử nhân, người học cao nhất là bác sĩ y khoa, chỉ có chị là “mù chữ” tại Hoa Kỳ. Ba của chị đã ngã bệnh ngay thời điểm các em của chị hầu hết đều chưa ra trường. Chị là cánh tay đắc lực trong thời điểm nghiệt ngã của gia đình chị. Lúc bấy giờ, dù chị đã có chồng con, có gia đình riêng, nhưng chồng chị vẫn thoải mái để chị phụ giúp gia đình chị. Tại Hoa Kỳ, chị không có bằng gì cả ngoài bằng lái xe và bằng giũa móng tay. Chị bị “mù chữ” và sống nghề thợ nails là để cho các em của chị trở thành người khoa bảng, nhà cao cửa rộng như ngày nay. Chẳng lẽ sự hy sinh này là hạ cấp hay sao?

Một bà mẹ goá

Một đoạn trong bài viết “Tâm Sự Bảy Năm Định Cư” của tác giả Tuyết Bùi, là tâm sự bà mẹ goá, một mình làm nghề nails nuôi con, “Thiên hạ thường đưa ra lời bóng gió chê bai nghề nails hạ cấp, dân không có học không biết tiếng Mỹ rành mới làm Nails. Tôi thì thấy nghề nào cũng là nghề, cũng mồ hôi nước mắt đổ ra mới kiếm được đồng tiền… Đây cũng là nghề làm dâu trăm họ, phải khéo chìu chuộng những bà khách khó tính như chìu bà mẹ chồng, đến khi khách hàng mỉm cười hài lòng, nói thank you, lúc đó mới nhẹ cả người…” Bà mẹ góa này có phải là thành phần hạ cấp không? Chắc chắn là không.

Ai làm nhục hay làm xấu cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ?

Thập Niên 80 tại Hoa Kỳ, đã có hằng trăm bác sĩ người Việt tại Tiểu Bang California bị sở y tế và an sinh xã hội phối hợp với cảnh sát Liên Bang bố ráp, bắt về tội gian lận thẻ y tế. Các văn phòng bác sĩ này đã cấu kết với bệnh nhân, hoặc chính họ lạm dụng thẻ y tế của bệnh nhân để trục lợi. Họ không chỉ gian lận một lần, mà có thể nói là họ làm giàu bằng sự gian lận này lâu ngày, cho đến khi bị phạt tù và bị rút bằng hành nghề. Cũng thời điểm đó, có những bạn trẻ sang Hoa Kỳ không có phụ huynh đi cùng, học hành dở dang, phạm pháp qua các hành động lấy cassette, trộm xe, ăn cắp vặt tại các siệu thị, cướp của người khác. So với hành động ăn cắp vặt của mấy người thất học và hành động gian lận quy mô, có tính toán của những người có học, tôi nghĩ chúng ta đã thấy ai hạ cấp hơn ai? Dù vậy, thói đời thường lên án những kẻ ăn cắp vặt và cho rằng những thanh niên Việt Nam trộm cướp đã làm xấu hay làm nhục người Việt tại Mỹ. Tôi nghĩ khác, chính thành phần có học nhưng không hiểu đâu là danh dự, đạo đức, mới là thủ phạm làm nhục tập thể người Việt chân chính, gồm những người làm ăn lương thiện, cần cù.

Nghề cao cấp và nghề hạ cấp

Nói đến nghề sang trọng hay “hạ cấp” tôi bổng nhớ đến bài báo nào đó mà tác giả có nhắc đến lời một ông thủ tướng của một đất nước thật sự phát triển về kinh tế, và biết tôn trọng quyền làm người. Ông thủ tướng nhắc đến những câu chuyện về mấy thường dân đặc biệt của đất nước ông. Một trong những người được ông đề cao, là bà cựu thư ký 63 tuổi vì hoàn cảnh đã phải đổi nghề nhiều lần. Cuối cùng, bà nhận một công việc lau chùi cầu tiêu để kiếm thêm tiền cho các con đi học. Con cái của bà không muốn bà làm nghề đó bởi vì chúng thẹn với bạn bè. Chúng hỏi bà: “Sao mẹ lại hạ mình quá thấp như vậy?” Bà trả lời với con bà rằng: “Chùi cầu tiêu không làm mất nhân phẩm con người. Làm nghề lương thiện để sống, đâu có trộm cắp ai…” Kết thúc câu chuyện, ông thủ tướng ấy muốn mọi người phải biết và tin rằng phục vụ là việc làm danh dự, không phải là những việc thấp hèn. Chỉ có hành động làm ăn lươn lẹo, gian lận và trộm cướp, mới thấp hèn mà thôi.

Kết luận

Nghề cao cấp hay “hạ cấp”, hành động cao cấp hay hạ cấp, hoặc người cao trọng và “hạ cấp” cần phải được đánh giá một cách nghiêm chỉnh. Có những nghề tuy cao cấp nhưng người hành nghề đã có những hành động vô cùng hạ cấp. Trái lại, không ít người làm nghề bị cho là “hạ cấp” nhưng tư cách và đạo đức cũng như nhân cách của họ rất cao cấp.

Trong xã hội, vị trí trong sạch nào cũng đáng quý, nghề lương thiện nào cũng đều đáng trân trọng. Làm nghề gì hay việc cũng được, miễn đừng làm bậy hay luôn làm phiền người khác là tốt. Những kẻ làm phách, làm tàng, làm sang, làm bộ trí thức, làm dáng đạo đức, làm ăn gian dối, làm thinh trước điều quấy, và nhất là những kẻ làm nhục tổ quốc và dân tộc mình, mới đáng bị lên án là hạ cấp mà thôi.

Huỳnh Quốc Bình

E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Viết năm 2012 và hiệu đính Tháng Năm, 2025 sau khi nghe bài hát: “Bài Ca Người Thợ Nail Việt Nam”

Ca Khúc Đầu Tiên Dành Riêng Cho Người Làm Nail, do Ca Nhạc Sĩ Đào Tâm sáng tác và trình bày.

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình, Đời Sống Quanh Ta | Leave a comment

Audio: Việt Nam 50 Năm Dưới Bàn Tay Việt Cộng Bạo Tàn

Bài nói chuyện 20 phút của Giáo Sĩ Huỳnh Quốc Bình

Đề tài: Việt Nam 50 Năm Dưới Bàn Tay Việt Cộng Bạo Tàn

Thuyết trình tại:
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tiểu Bang New Mexico

Posted in Chúng Ta và Thời Cuộc | Leave a comment

Audio: Hỡi Những Ai Đang Đau Khổ và Tuyệt Vọng

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Hỡi Những Ai Đang Đau Khổ và Tuyệt Vọng
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Xúc Phạm Nhau

Bài giảng luận: 25 phút (DT) St.
Đề tài: Xúc Phạm Nhau
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

 

 

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Cùng Nhau Giấu Lời Chúa Trong Lòng

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Cùng Nhau Giấu Lời Chúa Trong Lòng
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | 2 Comments

Audio: Tiến Bộ Thuộc Linh!

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Tiến Bộ Thuộc Linh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Một số điểm tiêu biểu trong bài giảng:

Người nào không tăng trưởng về thể chất là điều vô phước, nhưng nếu có con dân Chúa nào cứ èo ọt về phần thuộc linh, lại càng vô phước hơn, nếu không muốn nói là đại bất hạnh cho người đó.

Người có tiến bộ về phần thuộc linh sẽ sống theo lời Thánh Kinh, chứ không bởi lý luận riêng mình, hay dựa vào người khác, hoặc dựa hàng giáo phẩm, hoặc đi khoe với mọi người rằng, tôi mới là mục sư “thứ thiệt”, mục sư “thế giới”, hoặc mục sư “có học”, hoặc mục sư “tiến sĩ” để cho nó oai hay thiêng liêng hơn người.

“Học” là để “hành” chứ không phải để khoe, để mình ngồi chiếu trên, còn người khác phải ngồi chiếu dưới. Chúng ta có thể là người có đạo vài chục năm, nhưng phần thuộc linh yếu đuối như đứa bé mới sanh. Chúng ta có thể giữ chức vụ cao trọng trong hàng giáo phẩm, nhưng phần thuộc linh quá kém, không phù hợp với “vóc dáng” chức vụ của mình.

Để có đức tính tốt trong con người mới, phải biết dọn chỗ trống, tinh sạch trong lòng để Chúa Thánh Linh ngự vào. Bởi vì:

  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta rất ngại hay tránh né nói, hành động liên quan đến những điều gì thuộc về nhạy cảm, bởi rất dễ mất quyền lợi cá nhân và hại đến thân mình.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta rất hà tiện lời khen hay khích lệ người khác, nhưng lại vô cùng “rộng rãi” lời nói hành, vu khống, lên án, dèm chê người khác một cách vô tội vạ hay trách nhiệm.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta dễ bị ma quỷ đưa chúng ta vào bẫy rập bằng nhiều chiêu thức tinh vi.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta dễ sống theo xác thịt và không còn biết phân biệt giữa chính nghĩa và gian tà, để rồi cuối cùng chúng ta thỏa hiệp với kẻ gian, hãm hại ngươi lương thiện mà chúng ta không hay biết.

Và nhiều điểm quan trọng khác, để dành cho những ai muốn tìm nghe những gì cần nghe, chứ không chỉ chờ đợi nghe những gì mình thích nghe.

Mọi thắc mắc, tâm tình, xin vui lòng liên lạc Huỳnh Quốc Bình- Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Tôn Trọng và Tự Trọng

Bài giảng 24 phút (DT) St.
Đề tài: Tôn Trọng và Tự Trọng
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | 1 Comment

Audio: Hễ Thánh Thì Phải Thánh

Bài giảng 24 phút (DT) St.
Đề tài: Hễ Thánh Thì Phải Thánh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | 1 Comment

Người Lính Già Oregon Đã “Giã Từ Vũ Khí”

Người Lính Già Oregon Đã “Giả Từ Vũ Khí”
Huỳnh Quốc Bình

Người Lính Già Oregon hay Kim Thanh là bút hiệu của Tiến Sĩ Joseph Nguyễn Kim Quý. Ông đã lìa trần lúc 11 giờ trưa Thứ Tư, ngày 12 Tháng Hai, 2025 tại tư gia thuộc Thành Phố Portland, Oregon, Hoa Kỳ một cách an bình. Phu nhân của ông gọi báo cho vợ chồng tôi biết tin buồn này. Khoảng 5 giờ chiều cùng ngày, tôi và vài người bạn thân cận với ông và với tôi, cùng vợ con ông đưa xác ông về nhà quàng để chờ ngày hỏa táng. Tang lễ được cử hành trong phạm vi gia đình theo nghi thức Công Giáo vào Thứ Ba, ngày 18 Tháng Hai, 2025.

Bà Nguyễn Kim Quý cho biết, lúc sinh tiền, ông đã dặn dò vợ con là khi ông lìa trần, tang lễ của ông phải hết sức đơn giản. Tôi và một vài người bạn thân của ông cũng từng nghe ông có những ước nguyện như sau: Trong tang lễ của ông không có điếu văn, không phủ cờ, và không vòng hoa gì cả. Tức là sau khi ông tắt thở, vợ con ông chỉ cần đưa xác ông đến nhà quàng để hỏa thiêu, sau đó báo cho anh chị em của ông và vài bạn hữu của ông biết mà thôi. Ông nói trước với vợ con là ông không muốn làm phiền bất cứ một ai khác trong tang lễ của ông. Chắc chắn người sống sẽ làm theo nguyện ước của người quá cố. Tuy nhiên, người quá cố không thể “cấm” người sống bày tỏ lòng thương tiếc một người mình yêu thích hay quý trọng đã vĩnh viễn ra đi. Tôi viết bài này trong tinh thần đó.

Tôi hân hạnh quen biết TS Quý từ năm 1995 trong lãnh vực sinh hoạt cộng đồng và đấu tranh chống cộng. Suốt ba mươi năm qua, tôi xem ông là một trong những đàn anh trong cộng đồng hay khối người Việt tử tế, gồm những người có lập trường chống bọn Việt cộng và đám Việt gian một cách quyết liệt. Tại Oregon, ông Quý, bạn hữu thân tình của ông, của tôi, và nhiều chiến sĩ chống cộng khác luôn “đâu lưng lại để chiến đấu”. Chúng tôi kiên trì giữ vững ngọn cờ chống Việt cộng và tay sai của chúng tại Oregon trong mấy thập niên qua. Chúng tôi không chối là mình cũng có những bất đồng, nhưng chúng tôi luôn biết tự chế để tránh sự bất hòa. Nhờ sự đoàn kết đó của chúng tôi mà đám tay sai VC hay bọn làm lợi cho VC chưa dám lộng hành.

Tiến Sĩ Nguyễn Kim Quý là một nhân sĩ mà người Quốc Gia chân chính có thể tin tưởng được trong lãnh vực chống cộng. Ông có tư cách và có sự thủy chung với đồng đội hay chiến hữu của mình trong mặt trận chống cộng. Ông từng nói với tôi rằng: Có người “dán nhãn” ông là “kẻ chống cộng cực đoan” và ông hài lòng với cái nhản “chống cộng cực đoan” đó hơn là chống cộng theo kiểu “vừa … chống vừa run” mà bọn đầu cơ chính trị hay những kẻ quá sợ hãi VC thường làm.

Tiến Sĩ Quý có hai bút hiệu khác nhau như đã nói. Kim Thanh là bút hiệu dành cho những bài viết trữ tình, lãng mạng, và văn học. Riêng bút hiệu “Người Lính Già Oregon” với những bài viết chống cộng quyết liệt và đanh thép. Thiết nghĩ, nếu người ta có thể “yêu” tác giả Kim Thanh về những bài viết có tính cách văn học và chuyện tình lãng mạng bao nhiêu, người ta cũng sẽ yêu thích những bài chống cộng quyết liệt của ông bấy nhiêu.

Sau khi hay tin ông đã lìa trần, tôi có gởi tin buồn về sự ra đi của ông cho những người quen thân với ông và với tôi. Một số người đã bày tỏ lòng thương tiếc một trí thức Việt Nam, một chiến sĩ chống cộng đã ra đi. Trong số những vị đó có một nữ giáo sư trung học tại Việt Nam và Hoa Kỳ đã gởi cho tôi một câu ngắn gọn: “Buồn tiếc NLGO! Những bài viết của ông thật có giá trị”. Một nữ ca sĩ người Việt rất nổi tiếng tại Hoa Kỳ đã viết gởi cho tôi về Người Lính Già Oregon như sau: “Thật buồn, cộng đôi chút ân hận, đã chẳng làm được gì cho một người mình mang ơn và rất kính phục”. Theo tôi, những người tử tế chống cộng thích ông, bọn VC hay những kẻ thân cộng thù ghét ông là chuyện đương nhiên không thể tránh được.

Muốn đọc các bài viết của ông, người ta chỉ cần vào Google và tìm “Người Lính Già Oregon”, hoặc “Kim Thanh- Nguyễn Kim Quý”, tha hồ mà đọc một số bài viết của ông.

TS Nguyễn Kim Quý có nhiều bài viết tố cáo tội ác Việt cộng rất hùng hồn và đanh thép hư đã nói, nhưng bài thuyết trình bằng tiếng Pháp để vạch trần sự tàn ác của đảng Việt cộng có cả Tổng Thống Pháp chủ tọa và nghe ông thuyết trình mới là độc đáo nhất trong các bài viết giá trị của ông. Bài thuyết trình đó có tiêu đề, “Stendhal và Những Mùa Của Tôi Dưới Hỏa Ngục Cộng Sản”.

Tôi từng hân hạnh đọc phần tiếng Việt của tác giả qua trong phần dịch thuật của Nhà Văn, Họa Sĩ Lê Khánh Thọ, bên Pháp quốc. Có một đoạn Chị Lê Khánh Thọ giới thiệu như sau: “Luận án tiến sĩ (1990) của Giáo Sư Nguyễn Kim Quý có tựa đề: “La prison dans l’œuvre romanesque de Stendhal” (Tù ngục trong tiểu thuyết của Stendhal). Tháng 3, 1992, cùng với một số giáo sư đại học trên thế giới, ông được mời thuyết trình về Stendhal nhân ngày mất lần thứ 150 của văn sĩ được tổ chức tại Paris, dưới sự chủ tọa của Tổng thống Pháp François Mitterrand. Bài của các thuyết trình viên đều được in thành sách bán tại Paris.” (Hết trích)

Quý độc giả có thể đọc nguyên bài thuyết trình bằng Việt ngữ hay Pháp ngữ tại link này:
https://hon-viet.co.uk/LeKhanhTho_StendhalVaNhungMuaCuaToiDuoiHoaNgucCongsan.htm


Theo nhận xét của tôi, TS Quý có lối hành văn rất lạ so với những nhà văn khác trong các bài viết bằng Việt ngữ hay Anh ngữ. Phải công nhận, ông là một trong những tác giả viết bài mà độc giả đọc “cứ sợ nó mau hết”. Dù là một đoạn văn do Chị Lê Khánh Thọ dịch từ bản tiếng Pháp, nhưng người đọc có thể cảm nhận được những gì tôi vừa nêu. Tiến Sĩ Quý viết:

“Hỏa ngục Cộng sản, dĩ nhiên. Nhưng không có ngôn ngữ nào có thể mô tả đủ sự tàn ác của một trại tù do bọn Cộng sản Việt Nam –tức là Việt Cộng– thiết lập. Đó là bọn cai ngục bẩm sinh, quý vị hãy tin tôi đi, phô diễn một khả năng và kinh nghiệm canh phòng vô địch. Không một nơi giam giữ nào, hư cấu hay có thực, mà tôi được biết, kể cả Quần đảo Goulag của Soljenitsyne, hay Hồi ức về căn nhà tử tội của Dostoïevski, có thể so bằng những trại Việt Nam trong cái mà tôi gọi là “độc ác tinh vi”: ở đây người ta giết tù nhân một cách khoa học, tiệm tiến, nhẹ nhàng một cách khủng khiếp, bằng cái đói triền miên. Để chế ngự chúng tôi hiệu quả hơn, bọn khốn nạn đã khai thác khéo léo cái bản năng thấp nhất, tệ nhất của con người: nhu cầu ăn. Ít ra trong tù, những nhân vật của Stendhal có thể ăn và uống đầy đủ: Fabrice lại còn có sô-cô-la của Clélia và Julien có sâm banh và xì-gà của Mathilde gửi cho. Còn chúng tôi, còn tôi, mỗi ngày, bắt buộc phải tự nhìn thấy mình chết lần chết mòn như con vật bị vây hãm, sống một cái chết hoàn toàn đúng nghĩa tồi tệ, nhục nhã, hèn hạ, cố tình bày ra bởi lũ Cộng sản –đồng hương của chúng tôi. Một cái chết đến chậm, kéo dài, kéo dài, với trong hồn mỗi người tù sự phẫn nộ bất lực, sự xấu hổ bị dồn vào thế buộc phải thường trực, mỗi ngày, nghĩ đến cái dạ dày trống không và cách nào để làm đầy nó.” (Hết trích)

Người Lính Già Oregon có những bài viết ngắn hoặc dài để chống cộng theo kiểu đạn pháo binh “nổ chụp” mà nhiều người thích như đã nói. Dù vậy, không phải lần nào ông pháo cũng trúng mục tiêu. Có những lần ông pháo nhầm phe ta. Tôi và một vài người bạn thân của ông cũng từng có những cuộc hòa giải giữa ông và phe chống cộng để mọi người có thể hiểu nhau và thông cảm cho nhau. Tuy nhiên, không phải cuộc hòa giải nào cũng thành công. Cá tính của ông có nhiều điểm rất dễ thương hay “cực kỳ” dễ quý trọng. Tuy nhiên, có những điểm mình muốn thương cũng “không phải dễ.”

Tôi viết bài này để bày tỏ lòng tiếc thương của tôi dành cho một trí thức Việt Nam, một chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, có lập trường chống cộng không khoan nhượng. Tôi tin là bọn Việt cộng hay Việt gian rất thù ghét ông, nhưng chắc chắn chúng không thể khinh thường ông. Riêng tôi, tôi cũng thích cách sống này cho nên tôi từng nói với những người bạn chống cộng rằng: Kẻ thù hay kẻ gian muốn ghét chúng ta là chuyện của chúng nó, nhưng dứt khoát chúng ta không thể để chúng nó khinh thường chúng ta.

Kết luận

Ngày nay Người Lính Già Oregon hay Nhà Văn Kim Thanh, hoặc Tiến Sĩ Joseph Nguyễn Kim Quý đã vĩnh viễn lìa trần. Phía người Việt chống cộng mất đi một cây bút từng làm cho kẻ thù VC không ưa, kẻ gian không bao giờ thích. Riêng những người Quốc Gia chống cộng nào chưa hiểu ông hoặc phiền ông từ một lý do nào đó, thế nào rồi họ cũng sẽ hiểu và hết phiền bởi vì ông đã “giã từ vũ khí” hay đã vĩnh viễn ra đi.

Những người tử tế chống cộng sẽ khó mà quên hình ảnh của ông trong mặt trận chống cộng tại hải ngoại. Nhiều người sẽ rất buồn, trong số những người đó, có tôi.
Cầu xin Thiên Chúa nhân từ thương xót linh hồn Anh Quý và an ủi Chị Quý, hai cháu, và những người thân yêu đang thương tiếc trước sự lìa trần của anh.Vĩnh biệt Anh Quý nơi trần gian tạm bợ này.

Huỳnh Quốc Bình
Viết xong tại Salem, Oregon vào ngày 14 Tháng Hai, 2025
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Theo Một Tôn Giáo Bỏ Một Tôn Giáo

Bài giảng 26 phút (DT) St.

Đề tài: Theo Một Tôn Giáo Bỏ Một Tôn Giáo

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment