Audio: Tiến Bộ Thuộc Linh!

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Tiến Bộ Thuộc Linh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Một số điểm tiêu biểu trong bài giảng:

Người nào không tăng trưởng về thể chất là điều vô phước, nhưng nếu có con dân Chúa nào cứ èo ọt về phần thuộc linh, lại càng vô phước hơn, nếu không muốn nói là đại bất hạnh cho người đó.

Người có tiến bộ về phần thuộc linh sẽ sống theo lời Thánh Kinh, chứ không bởi lý luận riêng mình, hay dựa vào người khác, hoặc dựa hàng giáo phẩm, hoặc đi khoe với mọi người rằng, tôi mới là mục sư “thứ thiệt”, mục sư “thế giới”, hoặc mục sư “có học”, hoặc mục sư “tiến sĩ” để cho nó oai hay thiêng liêng hơn người.

“Học” là để “hành” chứ không phải để khoe, để mình ngồi chiếu trên, còn người khác phải ngồi chiếu dưới. Chúng ta có thể là người có đạo vài chục năm, nhưng phần thuộc linh yếu đuối như đứa bé mới sanh. Chúng ta có thể giữ chức vụ cao trọng trong hàng giáo phẩm, nhưng phần thuộc linh quá kém, không phù hợp với “vóc dáng” chức vụ của mình.

Để có đức tính tốt trong con người mới, phải biết dọn chỗ trống, tinh sạch trong lòng để Chúa Thánh Linh ngự vào. Bởi vì:

  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta rất ngại hay tránh né nói, hành động liên quan đến những điều gì thuộc về nhạy cảm, bởi rất dễ mất quyền lợi cá nhân và hại đến thân mình.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta rất hà tiện lời khen hay khích lệ người khác, nhưng lại vô cùng “rộng rãi” lời nói hành, vu khống, lên án, dèm chê người khác một cách vô tội vạ hay trách nhiệm.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta dễ bị ma quỷ đưa chúng ta vào bẫy rập bằng nhiều chiêu thức tinh vi.
  • Nếu không có Chúa Thánh Linh ở cùng, chúng ta dễ sống theo xác thịt và không còn biết phân biệt giữa chính nghĩa và gian tà, để rồi cuối cùng chúng ta thỏa hiệp với kẻ gian, hãm hại ngươi lương thiện mà chúng ta không hay biết.

Và nhiều điểm quan trọng khác, để dành cho những ai muốn tìm nghe những gì cần nghe, chứ không chỉ chờ đợi nghe những gì mình thích nghe.

Mọi thắc mắc, tâm tình, xin vui lòng liên lạc Huỳnh Quốc Bình- Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Người Lính Già Oregon Đã “Giã Từ Vũ Khí”

Người Lính Già Oregon Đã “Giả Từ Vũ Khí”
Huỳnh Quốc Bình

Người Lính Già Oregon hay Kim Thanh là bút hiệu của Tiến Sĩ Joseph Nguyễn Kim Quý. Ông đã lìa trần lúc 11 giờ trưa Thứ Tư, ngày 12 Tháng Hai, 2025 tại tư gia thuộc Thành Phố Portland, Oregon, Hoa Kỳ một cách an bình. Phu nhân của ông gọi báo cho vợ chồng tôi biết tin buồn này. Khoảng 5 giờ chiều cùng ngày, tôi và vài người bạn thân cận với ông và với tôi, cùng vợ con ông đưa xác ông về nhà quàng để chờ ngày hỏa táng. Tang lễ được cử hành trong phạm vi gia đình theo nghi thức Công Giáo vào Thứ Ba, ngày 18 Tháng Hai, 2025.

Bà Nguyễn Kim Quý cho biết, lúc sinh tiền, ông đã dặn dò vợ con là khi ông lìa trần, tang lễ của ông phải hết sức đơn giản. Tôi và một vài người bạn thân của ông cũng từng nghe ông có những ước nguyện như sau: Trong tang lễ của ông không có điếu văn, không phủ cờ, và không vòng hoa gì cả. Tức là sau khi ông tắt thở, vợ con ông chỉ cần đưa xác ông đến nhà quàng để hỏa thiêu, sau đó báo cho anh chị em của ông và vài bạn hữu của ông biết mà thôi. Ông nói trước với vợ con là ông không muốn làm phiền bất cứ một ai khác trong tang lễ của ông. Chắc chắn người sống sẽ làm theo nguyện ước của người quá cố. Tuy nhiên, người quá cố không thể “cấm” người sống bày tỏ lòng thương tiếc một người mình yêu thích hay quý trọng đã vĩnh viễn ra đi. Tôi viết bài này trong tinh thần đó.

Tôi hân hạnh quen biết TS Quý từ năm 1995 trong lãnh vực sinh hoạt cộng đồng và đấu tranh chống cộng. Suốt ba mươi năm qua, tôi xem ông là một trong những đàn anh trong cộng đồng hay khối người Việt tử tế, gồm những người có lập trường chống bọn Việt cộng và đám Việt gian một cách quyết liệt. Tại Oregon, ông Quý, bạn hữu thân tình của ông, của tôi, và nhiều chiến sĩ chống cộng khác luôn “đâu lưng lại để chiến đấu”. Chúng tôi kiên trì giữ vững ngọn cờ chống Việt cộng và tay sai của chúng tại Oregon trong mấy thập niên qua. Chúng tôi không chối là mình cũng có những bất đồng, nhưng chúng tôi luôn biết tự chế để tránh sự bất hòa. Nhờ sự đoàn kết đó của chúng tôi mà đám tay sai VC hay bọn làm lợi cho VC chưa dám lộng hành.

Tiến Sĩ Nguyễn Kim Quý là một nhân sĩ mà người Quốc Gia chân chính có thể tin tưởng được trong lãnh vực chống cộng. Ông có tư cách và có sự thủy chung với đồng đội hay chiến hữu của mình trong mặt trận chống cộng. Ông từng nói với tôi rằng: Có người “dán nhãn” ông là “kẻ chống cộng cực đoan” và ông hài lòng với cái nhản “chống cộng cực đoan” đó hơn là chống cộng theo kiểu “vừa … chống vừa run” mà bọn đầu cơ chính trị hay những kẻ quá sợ hãi VC thường làm.

Tiến Sĩ Quý có hai bút hiệu khác nhau như đã nói. Kim Thanh là bút hiệu dành cho những bài viết trữ tình, lãng mạng, và văn học. Riêng bút hiệu “Người Lính Già Oregon” với những bài viết chống cộng quyết liệt và đanh thép. Thiết nghĩ, nếu người ta có thể “yêu” tác giả Kim Thanh về những bài viết có tính cách văn học và chuyện tình lãng mạng bao nhiêu, người ta cũng sẽ yêu thích những bài chống cộng quyết liệt của ông bấy nhiêu.

Sau khi hay tin ông đã lìa trần, tôi có gởi tin buồn về sự ra đi của ông cho những người quen thân với ông và với tôi. Một số người đã bày tỏ lòng thương tiếc một trí thức Việt Nam, một chiến sĩ chống cộng đã ra đi. Trong số những vị đó có một nữ giáo sư trung học tại Việt Nam và Hoa Kỳ đã gởi cho tôi một câu ngắn gọn: “Buồn tiếc NLGO! Những bài viết của ông thật có giá trị”. Một nữ ca sĩ người Việt rất nổi tiếng tại Hoa Kỳ đã viết gởi cho tôi về Người Lính Già Oregon như sau: “Thật buồn, cộng đôi chút ân hận, đã chẳng làm được gì cho một người mình mang ơn và rất kính phục”. Theo tôi, những người tử tế chống cộng thích ông, bọn VC hay những kẻ thân cộng thù ghét ông là chuyện đương nhiên không thể tránh được.

Muốn đọc các bài viết của ông, người ta chỉ cần vào Google và tìm “Người Lính Già Oregon”, hoặc “Kim Thanh- Nguyễn Kim Quý”, tha hồ mà đọc một số bài viết của ông.

TS Nguyễn Kim Quý có nhiều bài viết tố cáo tội ác Việt cộng rất hùng hồn và đanh thép hư đã nói, nhưng bài thuyết trình bằng tiếng Pháp để vạch trần sự tàn ác của đảng Việt cộng có cả Tổng Thống Pháp chủ tọa và nghe ông thuyết trình mới là độc đáo nhất trong các bài viết giá trị của ông. Bài thuyết trình đó có tiêu đề, “Stendhal và Những Mùa Của Tôi Dưới Hỏa Ngục Cộng Sản”.

Tôi từng hân hạnh đọc phần tiếng Việt của tác giả qua trong phần dịch thuật của Nhà Văn, Họa Sĩ Lê Khánh Thọ, bên Pháp quốc. Có một đoạn Chị Lê Khánh Thọ giới thiệu như sau: “Luận án tiến sĩ (1990) của Giáo Sư Nguyễn Kim Quý có tựa đề: “La prison dans l’œuvre romanesque de Stendhal” (Tù ngục trong tiểu thuyết của Stendhal). Tháng 3, 1992, cùng với một số giáo sư đại học trên thế giới, ông được mời thuyết trình về Stendhal nhân ngày mất lần thứ 150 của văn sĩ được tổ chức tại Paris, dưới sự chủ tọa của Tổng thống Pháp François Mitterrand. Bài của các thuyết trình viên đều được in thành sách bán tại Paris.” (Hết trích)

Quý độc giả có thể đọc nguyên bài thuyết trình bằng Việt ngữ hay Pháp ngữ tại link này:
https://hon-viet.co.uk/LeKhanhTho_StendhalVaNhungMuaCuaToiDuoiHoaNgucCongsan.htm


Theo nhận xét của tôi, TS Quý có lối hành văn rất lạ so với những nhà văn khác trong các bài viết bằng Việt ngữ hay Anh ngữ. Phải công nhận, ông là một trong những tác giả viết bài mà độc giả đọc “cứ sợ nó mau hết”. Dù là một đoạn văn do Chị Lê Khánh Thọ dịch từ bản tiếng Pháp, nhưng người đọc có thể cảm nhận được những gì tôi vừa nêu. Tiến Sĩ Quý viết:

“Hỏa ngục Cộng sản, dĩ nhiên. Nhưng không có ngôn ngữ nào có thể mô tả đủ sự tàn ác của một trại tù do bọn Cộng sản Việt Nam –tức là Việt Cộng– thiết lập. Đó là bọn cai ngục bẩm sinh, quý vị hãy tin tôi đi, phô diễn một khả năng và kinh nghiệm canh phòng vô địch. Không một nơi giam giữ nào, hư cấu hay có thực, mà tôi được biết, kể cả Quần đảo Goulag của Soljenitsyne, hay Hồi ức về căn nhà tử tội của Dostoïevski, có thể so bằng những trại Việt Nam trong cái mà tôi gọi là “độc ác tinh vi”: ở đây người ta giết tù nhân một cách khoa học, tiệm tiến, nhẹ nhàng một cách khủng khiếp, bằng cái đói triền miên. Để chế ngự chúng tôi hiệu quả hơn, bọn khốn nạn đã khai thác khéo léo cái bản năng thấp nhất, tệ nhất của con người: nhu cầu ăn. Ít ra trong tù, những nhân vật của Stendhal có thể ăn và uống đầy đủ: Fabrice lại còn có sô-cô-la của Clélia và Julien có sâm banh và xì-gà của Mathilde gửi cho. Còn chúng tôi, còn tôi, mỗi ngày, bắt buộc phải tự nhìn thấy mình chết lần chết mòn như con vật bị vây hãm, sống một cái chết hoàn toàn đúng nghĩa tồi tệ, nhục nhã, hèn hạ, cố tình bày ra bởi lũ Cộng sản –đồng hương của chúng tôi. Một cái chết đến chậm, kéo dài, kéo dài, với trong hồn mỗi người tù sự phẫn nộ bất lực, sự xấu hổ bị dồn vào thế buộc phải thường trực, mỗi ngày, nghĩ đến cái dạ dày trống không và cách nào để làm đầy nó.” (Hết trích)

Người Lính Già Oregon có những bài viết ngắn hoặc dài để chống cộng theo kiểu đạn pháo binh “nổ chụp” mà nhiều người thích như đã nói. Dù vậy, không phải lần nào ông pháo cũng trúng mục tiêu. Có những lần ông pháo nhầm phe ta. Tôi và một vài người bạn thân của ông cũng từng có những cuộc hòa giải giữa ông và phe chống cộng để mọi người có thể hiểu nhau và thông cảm cho nhau. Tuy nhiên, không phải cuộc hòa giải nào cũng thành công. Cá tính của ông có nhiều điểm rất dễ thương hay “cực kỳ” dễ quý trọng. Tuy nhiên, có những điểm mình muốn thương cũng “không phải dễ.”

Tôi viết bài này để bày tỏ lòng tiếc thương của tôi dành cho một trí thức Việt Nam, một chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, có lập trường chống cộng không khoan nhượng. Tôi tin là bọn Việt cộng hay Việt gian rất thù ghét ông, nhưng chắc chắn chúng không thể khinh thường ông. Riêng tôi, tôi cũng thích cách sống này cho nên tôi từng nói với những người bạn chống cộng rằng: Kẻ thù hay kẻ gian muốn ghét chúng ta là chuyện của chúng nó, nhưng dứt khoát chúng ta không thể để chúng nó khinh thường chúng ta.

Kết luận

Ngày nay Người Lính Già Oregon hay Nhà Văn Kim Thanh, hoặc Tiến Sĩ Joseph Nguyễn Kim Quý đã vĩnh viễn lìa trần. Phía người Việt chống cộng mất đi một cây bút từng làm cho kẻ thù VC không ưa, kẻ gian không bao giờ thích. Riêng những người Quốc Gia chống cộng nào chưa hiểu ông hoặc phiền ông từ một lý do nào đó, thế nào rồi họ cũng sẽ hiểu và hết phiền bởi vì ông đã “giã từ vũ khí” hay đã vĩnh viễn ra đi.

Những người tử tế chống cộng sẽ khó mà quên hình ảnh của ông trong mặt trận chống cộng tại hải ngoại. Nhiều người sẽ rất buồn, trong số những người đó, có tôi.
Cầu xin Thiên Chúa nhân từ thương xót linh hồn Anh Quý và an ủi Chị Quý, hai cháu, và những người thân yêu đang thương tiếc trước sự lìa trần của anh.Vĩnh biệt Anh Quý nơi trần gian tạm bợ này.

Huỳnh Quốc Bình
Viết xong tại Salem, Oregon vào ngày 14 Tháng Hai, 2025
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Theo Một Tôn Giáo Bỏ Một Tôn Giáo

Bài giảng 26 phút (DT) St.

Đề tài: Theo Một Tôn Giáo Bỏ Một Tôn Giáo

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Ưu Tiên Chọn Lựa Ngày Đầu Năm!

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Ưu Tiên Chọn Lựa Ngày Đầu Năm
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Chúc Mừng Năm Mới

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Chúc Mừng Năm Mới
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Chuẩn Bị Tham Dự Lễ Giáng Sinh!

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Chuẩn Bị Tham Dự Lễ Giáng Sinh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Related image

Ngày Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh là biểu tượng của yêu thương. Thế nhưng số người thật sự mừng ngày Chúa Cứu Thế giáng trần và bày tỏ tình yêu thương với nhau một cách chân thành, vẫn là con số đáng cho chúng ta bận tâm.

Tôi căn cứ vào cung cách đối xử với tha nhân từ một số người nhận mình là “con dân Chúa” để có nhận xét trên. Người ta có thể tổ chức lễ Giáng Sinh một cách rầm rộ, tốn kém và nói về tình yêu thương rất tích cực, nhưng thể hiện tình yêu thương bằng hành động cụ thể rất là tiêu cực và người ta rất ngại. Người ta ngại là vì nếu không khéo, người khác nói mình làm chính trị, và nhất là hoặc bọn cướp, bọn độc tài nó buồn, ma quỷ nó không vui. Thôi thì mình cứ lo thủ thân, còn đứa nào chết, kệ cha hay kệ tía nó, bởi vì mình cần có thêm thì giờ nói chuyện “yêu thương”.

Xin vui lòng chuyển đến nhiều người khác.
Xin đạ tạ!
Trân trọng,
Huỳnh Quốc Bình
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Nhắc Về Sự Chết và Sống Lại Của Chúa Trong Mùa Giáng Sinh

Nhắc Về Sự Chết và Sống Lại Của Chúa Trong Mùa Giáng Sinh

Huỳnh Quốc Bình

Tổ chức kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh là ý của con người. Rao truyền sự chết và sự sống lại của Chúa mới là mạng lệnh của Ngài. Người ta không thể mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh trong thái độ dửng dưng trước nỗi khổ đau của người khác.

***

Đọc Thánh Kinh, chắc chắn không ai thấy có một chỗ nào nói rằng Đức Chúa Jesus giáng sinh vào ngày 25 Tháng Mười Hai. Thánh Kinh cũng không đề cập đến việc con dân Chúa phải tổ chức kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng trần. Trái lại, Thánh Kinh khuyến cáo con dân Chúa phải tưởng niệm sự chết của Ngài và căn dặn là hãy làm điều đó để nhớ đến Chúa và rao truyền sự chết của Chúa cho tới khi Ngài trở lại thế gian để phán xét những kẻ có tội.

Vậy tại sao con người lại tổ chức ngày này?  Hằng ngàn năm qua, ngày này đã trở thành ngày mà cả thế giới tổ chức ăn mừng một cách trọng đại. Tổ chức theo hình thức thiêng liêng để bà tỏ lòng biết ơn Con Trời, hoặc tổ chức theo kiểu vui chơi, tùy tấm lòng và nhận thức của từng người. Ngày sinh nhật của con người hoặc một số ngày đặc biệt trong đời sống, người ta còn biết xem trọng. Vậy thì, việc tổ chức mừng Con Trời giáng trần để chuộc tội cho nhân loại, có gì sai? Tại sao lại chống? Tôi đề cập đến điều này bởi vì có người nhận mình là “có đạo”, “có Chúa” nhưng lại chống đối việc tổ chức lễ Mừng Chúa Giáng Sinh. Có kẻ còn buông ra những lời lẽ xúc phạm những ai không suy nghĩ giống họ. Cũng có một trường phái khác, họ cũng tổ chức ngày Chúa Giáng Sinh, nhưng lại chống hình ảnh cây thông và Ông Già Noel. Họ làm như thể họ là những người duy nhất có kiến thức “uyên bác” của thời đại.

Tôi không chống việc trưng bày cây thông và tôi không tin “Ông Già Noel” là truyện có thật, nhưng tôi không chống các hình ảnh này bởi vì theo tôi đó chỉ là trang trí. Tôi sẽ không trịch thượng bài bác các hình thức trang trí trong mùa lễ này để chứng tỏ sự hiểu biết có tính cách “uyên thâm” hay “bác học” của mình. Tôi chỉ chống đối biểu tượng nào mang hình thức chống Thiên Chúa hay nghịch với Thánh Kinh mà thôi.

Xin phép cho tôi “lạc đề” một chút. Có một số tín hữu tỏ ra hoang mang khi nghe một “chức sắc” của Tin Lành đăng đàng để bài bác những hình thức trang trí cây thông vào ngày Chúa Giáng Sinh, cây mai trong ngày Xuân, tiền lì-xì trong ngày Tết, và nhiều thứ khác. Đối với tôi, những điều này nó chẳng dính dấp gì đến chương trình cứu rỗi mà Thiên Chúa dành cho loài người. Thánh Kinh có khuyến cáo trong sách Rô-ma 12:2 là, “Đừng làm theo đời này” chứ Thánh Kinh không dạy con dân Chúa đi chọc tức thiên hạ, khiêu khích đám đông, hoặc bài bác hết mọi thứ trên đời. Nếu con người xét thấy những điều nào mình thích làm, cần làm mà nó không hại ai, không nghịch với Thánh Kinh, hay KHÔNG “tựa như điều ác” thì cứ làm như Thánh Kinh sách I Tê-sa-lô-ni-ca 5:22 đã dạy.

Trở lại chuyện Mừng Chúa Giáng Sinh. Hằng năm, tôi và gia đình tôi cũng tham dự những buổi lễ Mừng Chúa Giáng Sinh giống bao nhiêu người khác. Chúng tôi chỉ không ủng hộ việc tổ chức lễ này quá rình rang mà lại xem nhẹ việc rao truyền sự chết và sự sống lại của Chúa. Theo lời khuyến cáo của Thánh Kinh, việc rao truyền sự chết và sư sống lại của Chúa mới là quan trọng, và đó mới là ý Chúa. Tôi xin trân trọng mời quý con dân Chúa cùng tôi đọc lại Kinh Thánh Sách 1 Cô-rinh-tô 11, nhất là đọc từ câu 23-26.

Không phải ai cũng biết rõ hết mọi thứ. Cho dù có biết cũng ít ai “dại khờ” để nói ngược lại giáo quyền, hay đám đông. Thực tế, không phải lúc nào giáo quyền và đám đông cũng đúng, và không phải lúc nào thiểu số cũng sai. Chỉ có chân lý của Chúa mới là tuyệt đối đúng và bất diệt.

Căn cứ vào các dữ kiện trong Thánh Kinh, các nhà bình giải Thánh Kinh, và các sử gia tôn giáo đều đồng ý rằng: Các Hội Thánh Cơ Đốc, trong hơn 300 năm đầu tiên của lịch sử Cơ Đốc Giáo và Công Giáo La-Mã không hề giữ lễ Sinh Nhật Đấng Cứu Thế.

Trong tài liệu Anh ngữ, “The Meanings of Christmas” (Ý Nghĩa Lễ Christ Giáng Sinh) của Học Giả Trần Văn Can, có một đoạn như sau: Ngày 25 tháng 12, Kinh Thánh Lược Khảo Halley viết rằng, ngày nay người ta kỷ niệm sanh nhật Đấng Christ vào ngày 25 tháng 12. Kinh Tân Ước không có một lời nào nói về Sinh Nhật này. Lễ Sinh Nhật Đấng Christ khởi xướng trong Thế Kỷ Thứ Tư: Những Hội Thánh ở Miền Tây giữ lễ ngày 25 tháng 12; những Hội Thánh ở Miền Đông giữ lễ ngày 6 tháng Giêng. (Hết trích)

Sự tích Đức Chúa Jesus giáng trần đã ghi lại một biến cố trọng đại của nhân loại. Đó là thời điểm bắt đầu có Tây Lịch và kéo dài đến ngày nay. Cho dù Đức Chúa Jesus giáng sinh vào ngày 25 Tháng Mười Hai hay ngày nào đi nữa, dứt khoát, biểu tượng hay ý nghĩa của “Lễ Giáng Sinh” không phải là mấy cây thông, các gói quà, những lời chúc tụng suông trên các tấm thiệp với lời lẽ được in sẵn. Ngày này không thể chỉ là hình ông già Noel, những bài viết, bài giảng luận thật hùng hồn về “yêu thương” nhưng lại thiếu tình yêu thương đích thực. Nói chung, người ta không thể mừng Chúa giáng sinh bằng thái độ vô cảm trước những trường hợp cần được cảm thông và giúp đỡ.

Người đời thường nói, “Chữ có nghĩa của nó”. Hai chữ “yêu thương” dứt khoát phải là yêu thương đích thực, và là sự cảm thông cho hoàn cảnh của nhau. Những điều này bắt nguồn từ sự rung động của con tim mà Đức Chúa Trời nhân từ đã ban cho con người. Ai không còn cảm thấy lòng mình rung động trước nỗi khổ đau của người khác, cho phép người ta nghi ngờ các loại “yêu thương” mà người đó đang cổ võ hay giảng dạy cho người khác. Tình yêu thương đích thực phải là tình yêu thương vô bờ bến của bà mẹ ruột đối với con cái, chứ không phải loại “yêu thương” của mẹ mìn.

Tây Lịch mà con người sử dụng ngày hôm nay khởi đầu từ thời điểm Hài Nhi Jesus lọt khỏi lòng mẹ phần xác. Theo lời Thánh Kinh, Đức Chúa Jesus là Con Trời, là Ngôi Hai trong Chúa Ba Ngôi. Ngài đã giáng trần qua mẹ phần xác là Nữ Đồng Trinh Ma-ri, người nữ được Đức Chúa Trời chọn để thụ thai Đức Chúa Jesus bởi Đức Thánh Linh. Chúa Ngôi Hai được sanh ra như bao nhiêu hài nhi khác. Ngài lớn lên, chịu nhục hình trên thập tự giá, và Ngài đã chết. Ngài được chôn trong mộ, đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại và thăng thiên. Thánh Kinh cho biết, Ngài chết vì tội của nhân loại.

Người ta không thể mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh trong thái độ dửng dưng trước nỗi khổ đau của người khác. Số người thật sự tổ chức kỷ niệm mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng trần song song với việc bày tỏ tình yêu thương với nhau một cách chân thành vẫn là con số đáng cho người khác bận tâm. Người ta căn cứ vào cung cách đối xử quá tệ bạc của một số người nhận mình là “Con dân Chúa” dành cho nhau hay cho người khác, để người ta có nhận xét đó. Điều đáng mừng và thật khích lệ bởi vì cũng có nhiều con dân Chúa đã công khai hoặc âm thầm xả thân để cứu giúp những người bị xã hội ruồng bỏ, những người bị hà hiếp, và những người cần sự giúp đỡ của người khác.

Mừng ngày quan trọng này còn có nghĩa là phải góp phần rao giảng ơn cứu rỗi của Chúa đến với những ai chưa biết về lẽ đạo của Ngài. Đừng vô tình làm cho người khác hiểu sai rằng, ngày Chúa Giáng Sinh là ngày của chưng diện, tặng quà, giăng đèn, dựng cây thông, và tiệc tùng vui chơi.

Lúc Đức Chúa Jesus còn ở trần gian, Ngài lập các môn đồ. Ngài giảng về Nước Trời, dạy các môn đồ về tình yêu thương, và dạy họ làm giống Ngài. Đức Chúa Jesus bị đóng đinh trên cây thập tự, Chúa chết, và Chúa đã sống lại rồi thăng thiên. Đó là những dữ kiện được phải được nhắc đi nhắc lại nhiều lần cho mọi người biết.

Đạo của Chúa là đạo yêu thương. Ai giảng về sự yêu thương, người đó phải sống yêu thương. Người ta không thể vừa đối sử tệ bạc với nhau, mà lại dạy người khác tin vào những gì gọi là “tình yêu thương” mình đang giảng dạy. Nếu ai không có tình yêu thương một cách thật sự, có tâm địa gian ác, thích giở những thủ đoạn đê tiện để hãm hại người; dứt khoát, người đó không thể có năng quyền của Chúa để lãnh đạo tinh thần cho người khác tại những nơi gọi là Hội Thánh Chúa.

Kinh Thánh đã khuyến cáo rằng: “Dầu tôi được ơn nói tiên tri, cùng biết đủ các sự mầu nhiệm, và mọi sự hay biết; dầu tôi có cả đức tin đến nỗi dời núi được, nhưng không có tình yêu thương, thì tôi chẳng ra gì. Dầu tôi phân phát gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, lại bỏ thân mình để chịu đốt, song không có tình yêu thương, thì điều đó chẳng ích chi cho tôi” (1Cô-rinh-tô 13:2-3).

Kết luận

Con dân Chúa phải thường xuyên bày tỏ tình yêu thương đích thực đối với mọi người. Thánh Kinh dạy, “Hãy nhớ những ai mắc vòng xiềng xích, như mình cùng phải xiềng xích với họ, lại cũng hãy nhớ những người bị ngược đãi, vì mình cũng có thân thể giống như họ” (Hê-bơ-rơ 13: 2).

Kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh phải trong tinh thần tạ ơn Đức Chúa Trời. Ngoài việc giảng về Nước Trời, giảng về sự giáng trần của Chúa, dứt khoát con dân Chúa phải nói rõ về sự chết và sự sống lại của Đức Chúa Jesus. Không phải chúng ta chỉ nói một lần trong mùa Giáng Sinh hay mùa Phục Sinh mà phải nhắc đi nhắc lại thường xuyên và liên tục về điều quan trọng này.

Huỳnh Quốc Bình

Viết vào Mùa Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh 2022

Hiệu đính Tháng Mười Hai, 2024

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Có Phải Làm Ơn Là Mắc Oán?

Có Phải Làm Ơn Là Mắc Oán?

Huỳnh Quốc Bình

Con người có lòng nhân, nhưng một khi con người đánh mất lòng nhân, con người sẽ trở thành kẻ độc ác. Sự độc ác của con người, loài vật không thể sánh bằng.


Nhân ngày “Lễ Tạ Ơn” người viết muốn lạm bàn vài điều liên quan đến chuyện ơn nghĩa giữa con người với nhau. Trong cuộc sống hằng ngày, người ta thấy thiện hạ phản bội nhau hà rầm. Chuyện lấy oán trả ơn, đầy dẩy ra đó. Người với người ở gần mà còn phản bội nhau, còn cư xử với nhau tàn tệ như thế, “Ông Trời” hay “Thiên Chúa”, hoặc “Ngọc Hoàng Thượng Đế” của họ, nhằm nhò gì đối với họ. Tôi dám nói mà không sợ sai: Những kẻ bội ơn người không thể biết ơn Trời.

Có người than phiền là thời đại ngày nay con người sống ích kỷ lắm. Thiên hạ chỉ lo cho cái thân của mình, còn “ai sống chết mặc bây”. Họ cũng lý luận rằng, “Xã hội ngày nay là như vậy đó, không ai có thể trách ai ích kỷ bởi vì khi thi ân cho thiên hạ, người ta không đền ơn đã đành, nhưng lại còn đem lòng phản phúc và oán hờn người làm ơn cho mình. Có ai còn dám thi ân người nữa đây?”

Đối với người viết bài này, thời nào cũng có người tốt kẻ xấu. Ở đâu cũng có người tử tế và đứa gian manh. Chỗ nào cũng có thành phần biết ơn và đồ vô ơn hay kẻ phản phúc. Xã hội mà, con người yếu đuối, bất toàn mà, làm gì có chuyện ai cũng tốt lành như nhau.

Hầu hết những kẻ gian manh thường nói điều nhân nghĩa trên môi miệng. Có nhiều bằng chứng cho thấy những ai thọ ơn người khác mà vội vàng “trả ơn” chừng nào, sự quên ơn đến với họ càng nhanh hơn chừng ấy. Trong chính trị, những tay có đầu óc gian tà thường lấy huy chương, bằng khen ra để tấp nập “ghi công” người, nhưng khi cần loại trừ ai, chúng không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn tàn độc hay hèn hạ nào theo kiểu “lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện”.

Không chỉ riêng bọn vô thần hay độc tài mà ngay trong những người nhận mình là “hữu thần”, “trí thức” hay “tu sĩ”, cũng có khối đứa không thiếu tâm địa phản phúc y như bọn vô thần gian ác. Mới ngày nào chúng chỉ có cái quần xà lỏn, trông rất dễ thương, nhưng khi đã thành danh, chúng quay lại hãm hại chính những người ân của chúng. Những hành động “lấy oán trả ơn” đã khiến cho những người tử tế phải lắc đầu ngao ngán. Thật ra, Thánh Kinh cũng đã khuyến cáo về thời kỳ sau rốt. Đó là thời kỳ mà không thiếu kẻ “Thù người lành và lường thầy phản bạn…” (II Ti-mô-thê 3:3-4).

Người đời có câu, “Cứu vật, vật trả ơn; cứu nhơn, nhơn trả oán”. Có người đem những hình ảnh loài vật trả ơn con người để so sánh với thái độ vô ơn của người này đối với kẻ khác. Họ kết luận rằng “loài vật biết ơn hơn loài người.” Thực tế, không phải như vậy đâu. Cứ thí dụ về con chó thôi, người ta cho rằng trong các loài vật, con chó là con vật trung thành với chủ nhất. Họ cho rằng chó ít khi phản chủ, còn con người, thường phản chủ. Thật sự, chưa có một thống kê hay một bằng chứng gì để chứng minh rằng lời xác quyết này đúng hay sai. Thực chất, con chó không khôn hơn con người. Loài người có tri thức nên thường biết phải biết quấy. Loài chó, ngoài những con chó điên ra, những con còn lại luôn trung thành với chủ vô điều kiện theo phản ứng tự nhiên của chúng. Việc so sánh này có vẻ không ổn bởi vì chó là chó, mà người là người. Chó có thể cắn càng, hay tấn công phe nghịch để tự vệ, nhưng chó không nghĩ ra được những chiêu thức hại người một cách tàn độc. Chó không thể nghĩ ra cách giết hại đồng bào hay đồng loại hằng loạt. Chó không biết cách hãm hại chủ của chúng theo kiểu hết sức nhẫn tâm hoặc đến mức kinh hoàng mà con người sử dụng để hãm hại nhau.

Con người có lòng nhân, nhưng một khi con người đánh mất lòng nhân, con người sẽ trở thành kẻ độc ác. Sự độc ác của con người, loài vật không thể sánh bằng. Con người không chỉ độc ác qua hành động mà còn bằng lời nói dối trá nữa. Chỉ có con người mới có khả năng nói trắng thành đen, đen thành trắng, chứ loài vật không có khả năng này. Kinh Thánh đã xác định, “Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa: ai có thể biết được?” (Giê-rê-mi 17:9).

Tôi không biết rõ cái câu “Làm ơn mắc oán” có tự bao giờ? Tôi thấy người đời thường than vãn là làm ơn mắc oán khi họ bị người khác “trả ơn” bằng những lời nói hay hành động theo kiểu vô ơn. Tàn tệ hơn nữa khi có kẻ còn quay lại đặt điều nói xấu, nói sau lưng, hay vô cớ hãm hại người ơn. Dù vậy, người Âu-Mỹ cũng nói, “Nếu bạn làm điều thiện, có thể người ta sẽ cho là bạn làm vì tư lợi, nhưng dù sao, cũng hãy làm điều thiện.” (If you do good, people will accuse you of selfish ulterior motives. Do good anyway)

Thành ngữ Việt Nam có câu, “Thi ơn bất cầu báo”. Cũng có người nói, “Nếu bạn muốn sống đời hạnh phúc, đừng nhớ những gì đã cho và chớ quên những gì bạn nhận từ người khác.” Triết lý sống này tôi thấy hợp lý. Nếu chúng ta không chịu quên những gì mình cho người này, còn thì giờ đâu mà nhớ ơn người kia, hoặc mình sẽ “đau khổ” vì gặp phải kẻ vô ơn. Đành rằng người ban ơn không cần báo đáp, nhưng kẻ thọ ơn cũng phải biết ơn người, mới phải. Ngoài ra có một điều tôi dám cho là “chắc ăn như bắp” đó là: Đối với một số người, trong mười lần giao tiếp, chúng ta có thể bày tỏ lòng nhân ái bằng cách giúp đỡ họ được chín lần, nhưng chỉ cần một lần nào đó chúng ta không giúp họ được, họ liền tỏ ra oán hận chúng ta.

Trong xã hội, kẻ vô ơn tuy nhiều, nhưng người biết ơn cũng không phải là ít. Cá nhân tôi từng bị những kẻ từng thọ ơn tôi quay lại “đâm sau lưng” tôi bằng những “nhát dao” chí tử. Tạ ơn Chúa, tôi vẫn là tôi và tôi vẫn bình an. Có người biết chuyện hỏi tôi là những lần bị phản bội hay bị “đâm sau lưng” như thế tôi có đau và có giận không? Tôi trả lời với họ rằng, tôi đâu phải là Thánh mà không đau, không giận. Tôi có đau nhưng rồi cũng hết đau. Tôi có giận nhưng rồi cũng hết giận. Nhiều khi ngồi suy nghĩ lại tôi thấy tội nghiệp cho những kẻ phản bội tôi. Tôi nói thật chứ không phải cố nói giọng đạo đức, thiêng liêng gì ở đây bởi vì thà tôi là người bị phản bội, hơn là trở thành kẻ bội phản.

Trong cuộc sống người ta thấy không ít người hết sức vô cảm. Nhìn người khác bị nạn, bị hà hiếp, bị “vu oan, giá họa”, nhưng họ lại tỏ ra bàng quan, không muốn can thiệp. Đối với thành phần này, họ lý luận rằng có giúp người, rồi người cũng phản bội thôi. Để hóa giải suy nghĩ yếm thế này, người Mỹ có câu “People really need help but may attack you if you do help them. Help people anyway”. Tạm dịch: (Người ta hết sức cần sự giúp đỡ của bạn đó, nhưng rồi người ta cũng có thể phản bội bạn dễ dàng. Dù vậy, cứ giúp đỡ mọi người.)

Kết luận
Không phải lúc nào làm ơn cũng đều mắc oán. Cho dù chúng ta thường gặp cảnh “làm ơn mắc oán” đi nữa, chớ nên oán hờn. Con người có trái tim cũng phải ra tay giúp người hoạn nạn hay những ai cần sự giúp đỡ của chúng ta. Mà cứ cho là lần nào hễ giúp người là bị người phản bội đi nữa, lòng nhân của chúng ta không cho phép chúng ta nhìn đâu cũng thấy phường gian ác, phản bội, để có thể ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi khổ đau hay tiếng rên siếc của người khác.

Đừng ngại ban ơn bởi vì nếu ở đâu có loại gian ác như Bàng Quyên, ở đó cũng sẽ có người hiền như Tôn Tẩn. Ở đâu có đứa hèn hạ, ác ôn như Lý Thông, ở đó cũng có người tốt như Thạch Sanh. Ở đâu có bọn gian ác, bất lương, hay đê tiện, nơi đó cũng còn thiếu gì người chân chính. Chúng ta chớ nên “mệt mỏi” làm điều thiện. Chúng ta hãy tránh xa những kẻ có hành động lấy oán trả ơn. Khi chúng ta chọn làm điều thiện, đương nhiên sẽ nghịch lại bọn gian tà và chắc chắn chúng nó sẽ tìm cách hãm hại mình. Dù vậy, đừng e ngại giúp đỡ người cần giúp đỡ. Cứ tiếp tục “làm ơn” và đừng bao giờ ngại “mắc oán”.

Huỳnh Quốc Bình
Mùa Lễ Tạ Ơn 2024
email: huynhquocbinh@yahoo.com
http://www.huynhquocbinh.net

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | 1 Comment

Người Chết Theo Mùa Đông! Chết Vì Khí Độc Carbon Monoxide

Huỳnh Quốc Bình

Hằng năm tôi quảng bá lại bài viết này để nhắc mọi người và nhắc chính mình về loại khí độc Carbon Monoxide. Tôi sẽ không đăng tải bài này nữa khi không còn ai chết bởi “tên sát thủ thầm lặng” mà tôi sẽ đề cập trong những phần kế tiếp.

***

Tiêu đề bài viết này không dính dấp gì đến nhạc phẩm “Tình Chết Theo Mùa Đông” của Nhạc Sĩ Lam Phương. Những điều mà người viết nêu ra chỉ để chúng ta giúp nhau ghi nhớ và cẩn thận hơn vào mỗi mùa đông, hầu cho hằng năm số người chết theo mùa đông được giảm đi.

Ít tai ngờ, tại quốc gia văn minh như Hoa Kỳ có đầy đủ tin tức, vậy mà mùa đông nào cũng có hằng trăm người chết vì sự bất cẩn hay do thiếu hiểu biết về một loại khí độc giết người một cách nhẹ nhàng. Khí độc này có tên gọi “Carbon Monoxide” mà người Mỹ cho đó là “The Silent Killer”. Người viết xin tạm dịch, “sát thủ thầm lặng”.

Khí “Carbon Monoxide” hay “The Silent Killer là gì?

Khí Carbon monoxide RẤT ĐỘC, KHÔNG MÀU SẮC, KHÔNG CÓ MÙI, cho nên mắt người không thấy và mũi người không ngửi được. Ai hít khí này vào buồng phổi trong vài phút, người đó có thể chết một cách nhẹ nhàng.

Khí Carbon monoxide được tạo ra từ các khí đốt như ga, xăng, dầu nhớt, dầu lửa, củi, hoặc than đá khi được đốt lên. Lò ga trong nhà bếp và lò sưởi (fireplate) được chế biến đúng tiêu chuẩn, nên số lượng khí carbon monoxide thường không nguy hiểm. (1)

Người Chết Vì Khí Carbon Monoxide

Khí này được thả ra từ các loại máy chạy bằng nhiên liệu bị hư, hoặc sử dụng than đá nướng thịt (BBQ) không đúng cách và đúng nơi. Số người chết và suýt chết nhiều nhất từ ống khói của các loại xe hơi và than đá trong các trường hợp sau đây:

  • Vào mùa đông để xe trong nhà xe (garage) và cho máy chạy để tạo độ ấm trong nhà khi bị cúp điện, hoặc làm nóng máy xe trước khi lái.
  • Lái xe đường dài rồi ngừng xe nghỉ mệt, cho máy xe chạy để giữ độ ấm trong xe vì ngoài trời nhiệt độ lạnh. Khí độc Carbon Monoxide lẻn vào xe từ đầu máy xe hay phía sau xe (car’s trunk). Trường hợp này mở hí cửa kính cũng không xong mà đóng kín lại cũng tai hại.
  • Lúc lái xe để hệ thống thông hơi (vent) ở vị trí tắt (off) nhưng cửa xe lại đóng kín. Khí độc từ máy xe lẻn vào bên trong mà không thoát được. Người lái xe hít khói độc rồi từ từ lịm đi và xe trở nên không người lái.
  • Trời lạnh nướng thịt trong nhà, hoặc nướng thịt ngoài trời còn dư than hồng, vì tiếc nên mang vào nhà sưởi ấm cho đỡ tốn điện. Sử dụng lò sưởi (fireplace) để đốt củi, hoặc đốt than đá luộc bánh tét, hoặc sử dụng lò sưởi loại chỉ dành cho ngoài trời (for outdoor use only).

Hình: Những nơi hay vật dụng thải ra khí độc (Sources of carbon monoxide in a home)

Nhiều tài liệu chứng minh là khí carbon monoxide có thể tích tụ nhanh đến mức các nạn nhân bị ngất đi trước khi họ có thể kêu cứu. Nếu ở mức ngộ độc trung bình, nạn nhân có thể cảm thấy đau đầu dữ dội, chóng mặt, thần kinh rối loạn, muốn nôn mửa, hoặc ngất xỉu.

Khi phát giác các triệu chứng trên, việc cần phải làm là lập tức mở các cửa chính và cửa sổ, tắt các lò ga, lò sưởi, hoặc đồ dùng đang đốt bằng nhiên liệu. Chính mình hay người trong gia đình phải nhanh chóng ra khỏi nhà và gọi xe cấp cứu cho dù chưa ai tắt thở. Thà tốn tiền cho xe cứu thương còn hơn tốn nhiều tiền sau đó.

Sơ đồ từ những nguồn có thể sinh ra khí độc carbon monoxide

Để giảm thiểu thiệt hại về nhân mạng, chúng ta cần tuyệt đối lưu ý ít nhất sáu KHÔNG sau đây:

  1. Không bao giờ để xe hơi nổ máy trong nhà xe (garage) cho dù cửa được mở 100%.

2. Không bao giờ chạy máy phát điện trong nhà, trong nhà xe, hay tầng hầm (basement).

3. Khi chạy máy phát điện ngoài trời, cần để cách xa cửa sổ và cửa chính, nếu các cửa đang mở.

4. Không bao giờ đốt than đá (charcoal) trong nhà, kể cả đốt tại lò sưởi (fireplace), trong lều, trong xe hoặc trong nhà xe.

5. Không bao giờ dùng khí đốt, lò nướng hoặc máy sấy để sưởi ấm.

6. Không bao giờ ngủ trong xe trong lúc để máy chạy với mục đích cho máy sưởi hay máy lạnh hoạt động, nhất là để trẻ con ngủ trên car seat, dù có người lớn canh giữ.

Làm Sao Để Phát Hiện Khí Độc Carbon Monoxide?

Chiếc máy phát hiện trong không khí có khí độc “carbon monoxide “với vài tên gọi như “Carbon Monoxide Alarm”, “hoặc “Carbon Monoxide Detector”. Người viết xin đề nghị mỗi tư gia và văn phòng làm việc nên có ít nhất một cái, hoặc vài cái. Có những chiếc máy chỉ cần cắm vào ổ điện trong nhà là xong. Mỗi chiếc máy khoảng 20-30 Mỹ kim. Nếu mua chừng vài cái hầu đề phòng chuyện rủi ro, giá tiền mỗi cái rẻ hơn giá mua một chai rượu Tây, hay một vé vào cửa cho một dạ tiệc, hoặc đôi vợ chồng đi ăn phỏ, nhưng nó lại cứu được sinh mạng nhiều người.

Mua máy báo động có khí độc “Carbon Monoxide” ở đâu? Xin thưa, các tiệm bán dụng cụ kim loại và điện (Hardware) như Home Depot, Lowe’s, Costco…

Hình chiếc máy báo động khói và khí độc “Smoke and carbon monoxide detector”

Kết Luận

Trong đời sống hằng ngày, không có điều bất trắc nào giống nhau, và cũng “chẳng có cái dại nào giống cái dại nào” như người xưa đã nói. Chúng ta đừng nên để “mất trâu rồi mới làm chuồng”. Hãy mua ngay vài chiếc máy nêu trên để sử dụng vào mùa đông và trọn năm. Hãy làm ngay trước khi quên. Hãy xem mạng sống của mình và người thân mình quý hơn vật chất đời này. Nếu chúng ta có nhiều tiền trong nhà băng, tư gia sang trọng bậc nhất, xe đẹp hay loại luxury đắc tiền, nữ trang đắc giá, quần áo toàn là đồ hiệu, bóp da vài ngàn một cái, tốt. Tuy nhiên, hãy coi chừng, những thứ đó không cứu được mạng sống chúng ta trên cõi đời này chứ đừng nói là linh hồn chúng ta được vào Thiên Đàng hay Niết Bàn.

Quý vị đã đọc xong bài viết này và nếu muốn tìm hiểu thêm về khí độc này, xin quý vị đọc thêm bài viết “Khí Độc Mùa Đông” của Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết, Hội Bảo Vệ Môi trường Việt Nam (VEPS). http://maithanhtruyet.blogspot.com/2017/11/khi-oc-mua-ong-1-ngo-oc-carbon-monoxide.html

Huỳnh Quốc Bình

E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Ghi chú: 1. Tôi viết bài này dựa trên tài liệu của “Washington State Department of Health” (www.doh.wa.gov)  và một số dữ kiện từ những cơ quan có thẩm quyền bảo đảm sự an toàn cho công chúng.

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình, Đời Sống Quanh Ta | 3 Comments

Audio: Những Bàn Tay Vấy Máu Thai Nhi

Bài giảng 26 phút
Đề tài: Những Bàn Tay Vấy Máu Thai Nhi
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment