Bài giảng 26 phút (DT) St.
Đề tài: Theo Một Tôn Giáo Bỏ Một Tôn Giáo
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Bài giảng 26 phút (DT) St.
Đề tài: Theo Một Tôn Giáo Bỏ Một Tôn Giáo
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Ưu Tiên Chọn Lựa Ngày Đầu Năm
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Chúc Mừng Năm Mới
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Chuẩn Bị Tham Dự Lễ Giáng Sinh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Ngày Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh là biểu tượng của yêu thương. Thế nhưng số người thật sự mừng ngày Chúa Cứu Thế giáng trần và bày tỏ tình yêu thương với nhau một cách chân thành, vẫn là con số đáng cho chúng ta bận tâm.
Tôi căn cứ vào cung cách đối xử với tha nhân từ một số người nhận mình là “con dân Chúa” để có nhận xét trên. Người ta có thể tổ chức lễ Giáng Sinh một cách rầm rộ, tốn kém và nói về tình yêu thương rất tích cực, nhưng thể hiện tình yêu thương bằng hành động cụ thể rất là tiêu cực và người ta rất ngại. Người ta ngại là vì nếu không khéo, người khác nói mình làm chính trị, và nhất là hoặc bọn cướp, bọn độc tài nó buồn, ma quỷ nó không vui. Thôi thì mình cứ lo thủ thân, còn đứa nào chết, kệ cha hay kệ tía nó, bởi vì mình cần có thêm thì giờ nói chuyện “yêu thương”.
Xin vui lòng chuyển đến nhiều người khác.
Xin đạ tạ!
Trân trọng,
Huỳnh Quốc Bình
Email: huynhquocbinh@yahoo.com
Nhắc Về Sự Chết và Sống Lại Của Chúa Trong Mùa Giáng Sinh
Huỳnh Quốc Bình
Tổ chức kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh là ý của con người. Rao truyền sự chết và sự sống lại của Chúa mới là mạng lệnh của Ngài. Người ta không thể mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh trong thái độ dửng dưng trước nỗi khổ đau của người khác.
***
Đọc Thánh Kinh, chắc chắn không ai thấy có một chỗ nào nói rằng Đức Chúa Jesus giáng sinh vào ngày 25 Tháng Mười Hai. Thánh Kinh cũng không đề cập đến việc con dân Chúa phải tổ chức kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng trần. Trái lại, Thánh Kinh khuyến cáo con dân Chúa phải tưởng niệm sự chết của Ngài và căn dặn là hãy làm điều đó để nhớ đến Chúa và rao truyền sự chết của Chúa cho tới khi Ngài trở lại thế gian để phán xét những kẻ có tội.

Vậy tại sao con người lại tổ chức ngày này? Hằng ngàn năm qua, ngày này đã trở thành ngày mà cả thế giới tổ chức ăn mừng một cách trọng đại. Tổ chức theo hình thức thiêng liêng để bà tỏ lòng biết ơn Con Trời, hoặc tổ chức theo kiểu vui chơi, tùy tấm lòng và nhận thức của từng người. Ngày sinh nhật của con người hoặc một số ngày đặc biệt trong đời sống, người ta còn biết xem trọng. Vậy thì, việc tổ chức mừng Con Trời giáng trần để chuộc tội cho nhân loại, có gì sai? Tại sao lại chống? Tôi đề cập đến điều này bởi vì có người nhận mình là “có đạo”, “có Chúa” nhưng lại chống đối việc tổ chức lễ Mừng Chúa Giáng Sinh. Có kẻ còn buông ra những lời lẽ xúc phạm những ai không suy nghĩ giống họ. Cũng có một trường phái khác, họ cũng tổ chức ngày Chúa Giáng Sinh, nhưng lại chống hình ảnh cây thông và Ông Già Noel. Họ làm như thể họ là những người duy nhất có kiến thức “uyên bác” của thời đại.

Tôi không chống việc trưng bày cây thông và tôi không tin “Ông Già Noel” là truyện có thật, nhưng tôi không chống các hình ảnh này bởi vì theo tôi đó chỉ là trang trí. Tôi sẽ không trịch thượng bài bác các hình thức trang trí trong mùa lễ này để chứng tỏ sự hiểu biết có tính cách “uyên thâm” hay “bác học” của mình. Tôi chỉ chống đối biểu tượng nào mang hình thức chống Thiên Chúa hay nghịch với Thánh Kinh mà thôi.
Xin phép cho tôi “lạc đề” một chút. Có một số tín hữu tỏ ra hoang mang khi nghe một “chức sắc” của Tin Lành đăng đàng để bài bác những hình thức trang trí cây thông vào ngày Chúa Giáng Sinh, cây mai trong ngày Xuân, tiền lì-xì trong ngày Tết, và nhiều thứ khác. Đối với tôi, những điều này nó chẳng dính dấp gì đến chương trình cứu rỗi mà Thiên Chúa dành cho loài người. Thánh Kinh có khuyến cáo trong sách Rô-ma 12:2 là, “Đừng làm theo đời này” chứ Thánh Kinh không dạy con dân Chúa đi chọc tức thiên hạ, khiêu khích đám đông, hoặc bài bác hết mọi thứ trên đời. Nếu con người xét thấy những điều nào mình thích làm, cần làm mà nó không hại ai, không nghịch với Thánh Kinh, hay KHÔNG “tựa như điều ác” thì cứ làm như Thánh Kinh sách I Tê-sa-lô-ni-ca 5:22 đã dạy.
Trở lại chuyện Mừng Chúa Giáng Sinh. Hằng năm, tôi và gia đình tôi cũng tham dự những buổi lễ Mừng Chúa Giáng Sinh giống bao nhiêu người khác. Chúng tôi chỉ không ủng hộ việc tổ chức lễ này quá rình rang mà lại xem nhẹ việc rao truyền sự chết và sự sống lại của Chúa. Theo lời khuyến cáo của Thánh Kinh, việc rao truyền sự chết và sư sống lại của Chúa mới là quan trọng, và đó mới là ý Chúa. Tôi xin trân trọng mời quý con dân Chúa cùng tôi đọc lại Kinh Thánh Sách 1 Cô-rinh-tô 11, nhất là đọc từ câu 23-26.
Không phải ai cũng biết rõ hết mọi thứ. Cho dù có biết cũng ít ai “dại khờ” để nói ngược lại giáo quyền, hay đám đông. Thực tế, không phải lúc nào giáo quyền và đám đông cũng đúng, và không phải lúc nào thiểu số cũng sai. Chỉ có chân lý của Chúa mới là tuyệt đối đúng và bất diệt.
Căn cứ vào các dữ kiện trong Thánh Kinh, các nhà bình giải Thánh Kinh, và các sử gia tôn giáo đều đồng ý rằng: Các Hội Thánh Cơ Đốc, trong hơn 300 năm đầu tiên của lịch sử Cơ Đốc Giáo và Công Giáo La-Mã không hề giữ lễ Sinh Nhật Đấng Cứu Thế.
Trong tài liệu Anh ngữ, “The Meanings of Christmas” (Ý Nghĩa Lễ Christ Giáng Sinh) của Học Giả Trần Văn Can, có một đoạn như sau: Ngày 25 tháng 12, Kinh Thánh Lược Khảo Halley viết rằng, ngày nay người ta kỷ niệm sanh nhật Đấng Christ vào ngày 25 tháng 12. Kinh Tân Ước không có một lời nào nói về Sinh Nhật này. Lễ Sinh Nhật Đấng Christ khởi xướng trong Thế Kỷ Thứ Tư: Những Hội Thánh ở Miền Tây giữ lễ ngày 25 tháng 12; những Hội Thánh ở Miền Đông giữ lễ ngày 6 tháng Giêng. (Hết trích)
Sự tích Đức Chúa Jesus giáng trần đã ghi lại một biến cố trọng đại của nhân loại. Đó là thời điểm bắt đầu có Tây Lịch và kéo dài đến ngày nay. Cho dù Đức Chúa Jesus giáng sinh vào ngày 25 Tháng Mười Hai hay ngày nào đi nữa, dứt khoát, biểu tượng hay ý nghĩa của “Lễ Giáng Sinh” không phải là mấy cây thông, các gói quà, những lời chúc tụng suông trên các tấm thiệp với lời lẽ được in sẵn. Ngày này không thể chỉ là hình ông già Noel, những bài viết, bài giảng luận thật hùng hồn về “yêu thương” nhưng lại thiếu tình yêu thương đích thực. Nói chung, người ta không thể mừng Chúa giáng sinh bằng thái độ vô cảm trước những trường hợp cần được cảm thông và giúp đỡ.
Người đời thường nói, “Chữ có nghĩa của nó”. Hai chữ “yêu thương” dứt khoát phải là yêu thương đích thực, và là sự cảm thông cho hoàn cảnh của nhau. Những điều này bắt nguồn từ sự rung động của con tim mà Đức Chúa Trời nhân từ đã ban cho con người. Ai không còn cảm thấy lòng mình rung động trước nỗi khổ đau của người khác, cho phép người ta nghi ngờ các loại “yêu thương” mà người đó đang cổ võ hay giảng dạy cho người khác. Tình yêu thương đích thực phải là tình yêu thương vô bờ bến của bà mẹ ruột đối với con cái, chứ không phải loại “yêu thương” của mẹ mìn.
Tây Lịch mà con người sử dụng ngày hôm nay khởi đầu từ thời điểm Hài Nhi Jesus lọt khỏi lòng mẹ phần xác. Theo lời Thánh Kinh, Đức Chúa Jesus là Con Trời, là Ngôi Hai trong Chúa Ba Ngôi. Ngài đã giáng trần qua mẹ phần xác là Nữ Đồng Trinh Ma-ri, người nữ được Đức Chúa Trời chọn để thụ thai Đức Chúa Jesus bởi Đức Thánh Linh. Chúa Ngôi Hai được sanh ra như bao nhiêu hài nhi khác. Ngài lớn lên, chịu nhục hình trên thập tự giá, và Ngài đã chết. Ngài được chôn trong mộ, đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại và thăng thiên. Thánh Kinh cho biết, Ngài chết vì tội của nhân loại.
Người ta không thể mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh trong thái độ dửng dưng trước nỗi khổ đau của người khác. Số người thật sự tổ chức kỷ niệm mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng trần song song với việc bày tỏ tình yêu thương với nhau một cách chân thành vẫn là con số đáng cho người khác bận tâm. Người ta căn cứ vào cung cách đối xử quá tệ bạc của một số người nhận mình là “Con dân Chúa” dành cho nhau hay cho người khác, để người ta có nhận xét đó. Điều đáng mừng và thật khích lệ bởi vì cũng có nhiều con dân Chúa đã công khai hoặc âm thầm xả thân để cứu giúp những người bị xã hội ruồng bỏ, những người bị hà hiếp, và những người cần sự giúp đỡ của người khác.
Mừng ngày quan trọng này còn có nghĩa là phải góp phần rao giảng ơn cứu rỗi của Chúa đến với những ai chưa biết về lẽ đạo của Ngài. Đừng vô tình làm cho người khác hiểu sai rằng, ngày Chúa Giáng Sinh là ngày của chưng diện, tặng quà, giăng đèn, dựng cây thông, và tiệc tùng vui chơi.
Lúc Đức Chúa Jesus còn ở trần gian, Ngài lập các môn đồ. Ngài giảng về Nước Trời, dạy các môn đồ về tình yêu thương, và dạy họ làm giống Ngài. Đức Chúa Jesus bị đóng đinh trên cây thập tự, Chúa chết, và Chúa đã sống lại rồi thăng thiên. Đó là những dữ kiện được phải được nhắc đi nhắc lại nhiều lần cho mọi người biết.
Đạo của Chúa là đạo yêu thương. Ai giảng về sự yêu thương, người đó phải sống yêu thương. Người ta không thể vừa đối sử tệ bạc với nhau, mà lại dạy người khác tin vào những gì gọi là “tình yêu thương” mình đang giảng dạy. Nếu ai không có tình yêu thương một cách thật sự, có tâm địa gian ác, thích giở những thủ đoạn đê tiện để hãm hại người; dứt khoát, người đó không thể có năng quyền của Chúa để lãnh đạo tinh thần cho người khác tại những nơi gọi là Hội Thánh Chúa.
Kinh Thánh đã khuyến cáo rằng: “Dầu tôi được ơn nói tiên tri, cùng biết đủ các sự mầu nhiệm, và mọi sự hay biết; dầu tôi có cả đức tin đến nỗi dời núi được, nhưng không có tình yêu thương, thì tôi chẳng ra gì. Dầu tôi phân phát gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, lại bỏ thân mình để chịu đốt, song không có tình yêu thương, thì điều đó chẳng ích chi cho tôi” (1Cô-rinh-tô 13:2-3).
Kết luận
Con dân Chúa phải thường xuyên bày tỏ tình yêu thương đích thực đối với mọi người. Thánh Kinh dạy, “Hãy nhớ những ai mắc vòng xiềng xích, như mình cùng phải xiềng xích với họ, lại cũng hãy nhớ những người bị ngược đãi, vì mình cũng có thân thể giống như họ” (Hê-bơ-rơ 13: 2).
Kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh phải trong tinh thần tạ ơn Đức Chúa Trời. Ngoài việc giảng về Nước Trời, giảng về sự giáng trần của Chúa, dứt khoát con dân Chúa phải nói rõ về sự chết và sự sống lại của Đức Chúa Jesus. Không phải chúng ta chỉ nói một lần trong mùa Giáng Sinh hay mùa Phục Sinh mà phải nhắc đi nhắc lại thường xuyên và liên tục về điều quan trọng này.
Huỳnh Quốc Bình
Viết vào Mùa Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh 2022
Hiệu đính Tháng Mười Hai, 2024
Có Phải Làm Ơn Là Mắc Oán?
Huỳnh Quốc Bình
Con người có lòng nhân, nhưng một khi con người đánh mất lòng nhân, con người sẽ trở thành kẻ độc ác. Sự độc ác của con người, loài vật không thể sánh bằng.
Nhân ngày “Lễ Tạ Ơn” người viết muốn lạm bàn vài điều liên quan đến chuyện ơn nghĩa giữa con người với nhau. Trong cuộc sống hằng ngày, người ta thấy thiện hạ phản bội nhau hà rầm. Chuyện lấy oán trả ơn, đầy dẩy ra đó. Người với người ở gần mà còn phản bội nhau, còn cư xử với nhau tàn tệ như thế, “Ông Trời” hay “Thiên Chúa”, hoặc “Ngọc Hoàng Thượng Đế” của họ, nhằm nhò gì đối với họ. Tôi dám nói mà không sợ sai: Những kẻ bội ơn người không thể biết ơn Trời.

Có người than phiền là thời đại ngày nay con người sống ích kỷ lắm. Thiên hạ chỉ lo cho cái thân của mình, còn “ai sống chết mặc bây”. Họ cũng lý luận rằng, “Xã hội ngày nay là như vậy đó, không ai có thể trách ai ích kỷ bởi vì khi thi ân cho thiên hạ, người ta không đền ơn đã đành, nhưng lại còn đem lòng phản phúc và oán hờn người làm ơn cho mình. Có ai còn dám thi ân người nữa đây?”
Đối với người viết bài này, thời nào cũng có người tốt kẻ xấu. Ở đâu cũng có người tử tế và đứa gian manh. Chỗ nào cũng có thành phần biết ơn và đồ vô ơn hay kẻ phản phúc. Xã hội mà, con người yếu đuối, bất toàn mà, làm gì có chuyện ai cũng tốt lành như nhau.
Hầu hết những kẻ gian manh thường nói điều nhân nghĩa trên môi miệng. Có nhiều bằng chứng cho thấy những ai thọ ơn người khác mà vội vàng “trả ơn” chừng nào, sự quên ơn đến với họ càng nhanh hơn chừng ấy. Trong chính trị, những tay có đầu óc gian tà thường lấy huy chương, bằng khen ra để tấp nập “ghi công” người, nhưng khi cần loại trừ ai, chúng không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn tàn độc hay hèn hạ nào theo kiểu “lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện”.
Không chỉ riêng bọn vô thần hay độc tài mà ngay trong những người nhận mình là “hữu thần”, “trí thức” hay “tu sĩ”, cũng có khối đứa không thiếu tâm địa phản phúc y như bọn vô thần gian ác. Mới ngày nào chúng chỉ có cái quần xà lỏn, trông rất dễ thương, nhưng khi đã thành danh, chúng quay lại hãm hại chính những người ân của chúng. Những hành động “lấy oán trả ơn” đã khiến cho những người tử tế phải lắc đầu ngao ngán. Thật ra, Thánh Kinh cũng đã khuyến cáo về thời kỳ sau rốt. Đó là thời kỳ mà không thiếu kẻ “Thù người lành và lường thầy phản bạn…” (II Ti-mô-thê 3:3-4).
Người đời có câu, “Cứu vật, vật trả ơn; cứu nhơn, nhơn trả oán”. Có người đem những hình ảnh loài vật trả ơn con người để so sánh với thái độ vô ơn của người này đối với kẻ khác. Họ kết luận rằng “loài vật biết ơn hơn loài người.” Thực tế, không phải như vậy đâu. Cứ thí dụ về con chó thôi, người ta cho rằng trong các loài vật, con chó là con vật trung thành với chủ nhất. Họ cho rằng chó ít khi phản chủ, còn con người, thường phản chủ. Thật sự, chưa có một thống kê hay một bằng chứng gì để chứng minh rằng lời xác quyết này đúng hay sai. Thực chất, con chó không khôn hơn con người. Loài người có tri thức nên thường biết phải biết quấy. Loài chó, ngoài những con chó điên ra, những con còn lại luôn trung thành với chủ vô điều kiện theo phản ứng tự nhiên của chúng. Việc so sánh này có vẻ không ổn bởi vì chó là chó, mà người là người. Chó có thể cắn càng, hay tấn công phe nghịch để tự vệ, nhưng chó không nghĩ ra được những chiêu thức hại người một cách tàn độc. Chó không thể nghĩ ra cách giết hại đồng bào hay đồng loại hằng loạt. Chó không biết cách hãm hại chủ của chúng theo kiểu hết sức nhẫn tâm hoặc đến mức kinh hoàng mà con người sử dụng để hãm hại nhau.
Con người có lòng nhân, nhưng một khi con người đánh mất lòng nhân, con người sẽ trở thành kẻ độc ác. Sự độc ác của con người, loài vật không thể sánh bằng. Con người không chỉ độc ác qua hành động mà còn bằng lời nói dối trá nữa. Chỉ có con người mới có khả năng nói trắng thành đen, đen thành trắng, chứ loài vật không có khả năng này. Kinh Thánh đã xác định, “Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa: ai có thể biết được?” (Giê-rê-mi 17:9).
Tôi không biết rõ cái câu “Làm ơn mắc oán” có tự bao giờ? Tôi thấy người đời thường than vãn là làm ơn mắc oán khi họ bị người khác “trả ơn” bằng những lời nói hay hành động theo kiểu vô ơn. Tàn tệ hơn nữa khi có kẻ còn quay lại đặt điều nói xấu, nói sau lưng, hay vô cớ hãm hại người ơn. Dù vậy, người Âu-Mỹ cũng nói, “Nếu bạn làm điều thiện, có thể người ta sẽ cho là bạn làm vì tư lợi, nhưng dù sao, cũng hãy làm điều thiện.” (If you do good, people will accuse you of selfish ulterior motives. Do good anyway)
Thành ngữ Việt Nam có câu, “Thi ơn bất cầu báo”. Cũng có người nói, “Nếu bạn muốn sống đời hạnh phúc, đừng nhớ những gì đã cho và chớ quên những gì bạn nhận từ người khác.” Triết lý sống này tôi thấy hợp lý. Nếu chúng ta không chịu quên những gì mình cho người này, còn thì giờ đâu mà nhớ ơn người kia, hoặc mình sẽ “đau khổ” vì gặp phải kẻ vô ơn. Đành rằng người ban ơn không cần báo đáp, nhưng kẻ thọ ơn cũng phải biết ơn người, mới phải. Ngoài ra có một điều tôi dám cho là “chắc ăn như bắp” đó là: Đối với một số người, trong mười lần giao tiếp, chúng ta có thể bày tỏ lòng nhân ái bằng cách giúp đỡ họ được chín lần, nhưng chỉ cần một lần nào đó chúng ta không giúp họ được, họ liền tỏ ra oán hận chúng ta.
Trong xã hội, kẻ vô ơn tuy nhiều, nhưng người biết ơn cũng không phải là ít. Cá nhân tôi từng bị những kẻ từng thọ ơn tôi quay lại “đâm sau lưng” tôi bằng những “nhát dao” chí tử. Tạ ơn Chúa, tôi vẫn là tôi và tôi vẫn bình an. Có người biết chuyện hỏi tôi là những lần bị phản bội hay bị “đâm sau lưng” như thế tôi có đau và có giận không? Tôi trả lời với họ rằng, tôi đâu phải là Thánh mà không đau, không giận. Tôi có đau nhưng rồi cũng hết đau. Tôi có giận nhưng rồi cũng hết giận. Nhiều khi ngồi suy nghĩ lại tôi thấy tội nghiệp cho những kẻ phản bội tôi. Tôi nói thật chứ không phải cố nói giọng đạo đức, thiêng liêng gì ở đây bởi vì thà tôi là người bị phản bội, hơn là trở thành kẻ bội phản.
Trong cuộc sống người ta thấy không ít người hết sức vô cảm. Nhìn người khác bị nạn, bị hà hiếp, bị “vu oan, giá họa”, nhưng họ lại tỏ ra bàng quan, không muốn can thiệp. Đối với thành phần này, họ lý luận rằng có giúp người, rồi người cũng phản bội thôi. Để hóa giải suy nghĩ yếm thế này, người Mỹ có câu “People really need help but may attack you if you do help them. Help people anyway”. Tạm dịch: (Người ta hết sức cần sự giúp đỡ của bạn đó, nhưng rồi người ta cũng có thể phản bội bạn dễ dàng. Dù vậy, cứ giúp đỡ mọi người.)
Kết luận
Không phải lúc nào làm ơn cũng đều mắc oán. Cho dù chúng ta thường gặp cảnh “làm ơn mắc oán” đi nữa, chớ nên oán hờn. Con người có trái tim cũng phải ra tay giúp người hoạn nạn hay những ai cần sự giúp đỡ của chúng ta. Mà cứ cho là lần nào hễ giúp người là bị người phản bội đi nữa, lòng nhân của chúng ta không cho phép chúng ta nhìn đâu cũng thấy phường gian ác, phản bội, để có thể ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi khổ đau hay tiếng rên siếc của người khác.
Đừng ngại ban ơn bởi vì nếu ở đâu có loại gian ác như Bàng Quyên, ở đó cũng sẽ có người hiền như Tôn Tẩn. Ở đâu có đứa hèn hạ, ác ôn như Lý Thông, ở đó cũng có người tốt như Thạch Sanh. Ở đâu có bọn gian ác, bất lương, hay đê tiện, nơi đó cũng còn thiếu gì người chân chính. Chúng ta chớ nên “mệt mỏi” làm điều thiện. Chúng ta hãy tránh xa những kẻ có hành động lấy oán trả ơn. Khi chúng ta chọn làm điều thiện, đương nhiên sẽ nghịch lại bọn gian tà và chắc chắn chúng nó sẽ tìm cách hãm hại mình. Dù vậy, đừng e ngại giúp đỡ người cần giúp đỡ. Cứ tiếp tục “làm ơn” và đừng bao giờ ngại “mắc oán”.
Huỳnh Quốc Bình
Mùa Lễ Tạ Ơn 2024
email: huynhquocbinh@yahoo.com
http://www.huynhquocbinh.net
Huỳnh Quốc Bình
Hằng năm tôi quảng bá lại bài viết này để nhắc mọi người và nhắc chính mình về loại khí độc Carbon Monoxide. Tôi sẽ không đăng tải bài này nữa khi không còn ai chết bởi “tên sát thủ thầm lặng” mà tôi sẽ đề cập trong những phần kế tiếp.
***
Tiêu đề bài viết này không dính dấp gì đến nhạc phẩm “Tình Chết Theo Mùa Đông” của Nhạc Sĩ Lam Phương. Những điều mà người viết nêu ra chỉ để chúng ta giúp nhau ghi nhớ và cẩn thận hơn vào mỗi mùa đông, hầu cho hằng năm số người chết theo mùa đông được giảm đi.
Ít tai ngờ, tại quốc gia văn minh như Hoa Kỳ có đầy đủ tin tức, vậy mà mùa đông nào cũng có hằng trăm người chết vì sự bất cẩn hay do thiếu hiểu biết về một loại khí độc giết người một cách nhẹ nhàng. Khí độc này có tên gọi “Carbon Monoxide” mà người Mỹ cho đó là “The Silent Killer”. Người viết xin tạm dịch, “sát thủ thầm lặng”.

Khí “Carbon Monoxide” hay “The Silent Killer là gì?
Khí Carbon monoxide RẤT ĐỘC, KHÔNG MÀU SẮC, KHÔNG CÓ MÙI, cho nên mắt người không thấy và mũi người không ngửi được. Ai hít khí này vào buồng phổi trong vài phút, người đó có thể chết một cách nhẹ nhàng.
Khí Carbon monoxide được tạo ra từ các khí đốt như ga, xăng, dầu nhớt, dầu lửa, củi, hoặc than đá khi được đốt lên. Lò ga trong nhà bếp và lò sưởi (fireplate) được chế biến đúng tiêu chuẩn, nên số lượng khí carbon monoxide thường không nguy hiểm. (1)
Người Chết Vì Khí Carbon Monoxide
Khí này được thả ra từ các loại máy chạy bằng nhiên liệu bị hư, hoặc sử dụng than đá nướng thịt (BBQ) không đúng cách và đúng nơi. Số người chết và suýt chết nhiều nhất từ ống khói của các loại xe hơi và than đá trong các trường hợp sau đây:

Hình: Những nơi hay vật dụng thải ra khí độc (Sources of carbon monoxide in a home)
Nhiều tài liệu chứng minh là khí carbon monoxide có thể tích tụ nhanh đến mức các nạn nhân bị ngất đi trước khi họ có thể kêu cứu. Nếu ở mức ngộ độc trung bình, nạn nhân có thể cảm thấy đau đầu dữ dội, chóng mặt, thần kinh rối loạn, muốn nôn mửa, hoặc ngất xỉu.

Khi phát giác các triệu chứng trên, việc cần phải làm là lập tức mở các cửa chính và cửa sổ, tắt các lò ga, lò sưởi, hoặc đồ dùng đang đốt bằng nhiên liệu. Chính mình hay người trong gia đình phải nhanh chóng ra khỏi nhà và gọi xe cấp cứu cho dù chưa ai tắt thở. Thà tốn tiền cho xe cứu thương còn hơn tốn nhiều tiền sau đó.

Sơ đồ từ những nguồn có thể sinh ra khí độc carbon monoxide
Để giảm thiểu thiệt hại về nhân mạng, chúng ta cần tuyệt đối lưu ý ít nhất sáu KHÔNG sau đây:
2. Không bao giờ chạy máy phát điện trong nhà, trong nhà xe, hay tầng hầm (basement).
3. Khi chạy máy phát điện ngoài trời, cần để cách xa cửa sổ và cửa chính, nếu các cửa đang mở.
4. Không bao giờ đốt than đá (charcoal) trong nhà, kể cả đốt tại lò sưởi (fireplace), trong lều, trong xe hoặc trong nhà xe.
5. Không bao giờ dùng khí đốt, lò nướng hoặc máy sấy để sưởi ấm.
6. Không bao giờ ngủ trong xe trong lúc để máy chạy với mục đích cho máy sưởi hay máy lạnh hoạt động, nhất là để trẻ con ngủ trên car seat, dù có người lớn canh giữ.
Làm Sao Để Phát Hiện Khí Độc Carbon Monoxide?
Chiếc máy phát hiện trong không khí có khí độc “carbon monoxide “với vài tên gọi như “Carbon Monoxide Alarm”, “hoặc “Carbon Monoxide Detector”. Người viết xin đề nghị mỗi tư gia và văn phòng làm việc nên có ít nhất một cái, hoặc vài cái. Có những chiếc máy chỉ cần cắm vào ổ điện trong nhà là xong. Mỗi chiếc máy khoảng 20-30 Mỹ kim. Nếu mua chừng vài cái hầu đề phòng chuyện rủi ro, giá tiền mỗi cái rẻ hơn giá mua một chai rượu Tây, hay một vé vào cửa cho một dạ tiệc, hoặc đôi vợ chồng đi ăn phỏ, nhưng nó lại cứu được sinh mạng nhiều người.
Mua máy báo động có khí độc “Carbon Monoxide” ở đâu? Xin thưa, các tiệm bán dụng cụ kim loại và điện (Hardware) như Home Depot, Lowe’s, Costco…

Hình chiếc máy báo động khói và khí độc “Smoke and carbon monoxide detector”
Kết Luận
Trong đời sống hằng ngày, không có điều bất trắc nào giống nhau, và cũng “chẳng có cái dại nào giống cái dại nào” như người xưa đã nói. Chúng ta đừng nên để “mất trâu rồi mới làm chuồng”. Hãy mua ngay vài chiếc máy nêu trên để sử dụng vào mùa đông và trọn năm. Hãy làm ngay trước khi quên. Hãy xem mạng sống của mình và người thân mình quý hơn vật chất đời này. Nếu chúng ta có nhiều tiền trong nhà băng, tư gia sang trọng bậc nhất, xe đẹp hay loại luxury đắc tiền, nữ trang đắc giá, quần áo toàn là đồ hiệu, bóp da vài ngàn một cái, tốt. Tuy nhiên, hãy coi chừng, những thứ đó không cứu được mạng sống chúng ta trên cõi đời này chứ đừng nói là linh hồn chúng ta được vào Thiên Đàng hay Niết Bàn.
Quý vị đã đọc xong bài viết này và nếu muốn tìm hiểu thêm về khí độc này, xin quý vị đọc thêm bài viết “Khí Độc Mùa Đông” của Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết, Hội Bảo Vệ Môi trường Việt Nam (VEPS). http://maithanhtruyet.blogspot.com/2017/11/khi-oc-mua-ong-1-ngo-oc-carbon-monoxide.html
Huỳnh Quốc Bình
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com
Ghi chú: 1. Tôi viết bài này dựa trên tài liệu của “Washington State Department of Health” (www.doh.wa.gov) và một số dữ kiện từ những cơ quan có thẩm quyền bảo đảm sự an toàn cho công chúng.
Bài giảng 26 phút
Đề tài: Những Bàn Tay Vấy Máu Thai Nhi
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Huỳnh Quốc Bình
Văn hào người Anh William Shakespeare đã từng nói, “Những vị anh hùng chỉ chết một lần, còn những kẻ hèn nhát phải chết đi chết lại nhiều lần…” (Cowards die many times before their deaths; The valiant never taste of death but once)
Thánh Kinh ghi lại nhiều tấm gương về anh hùng đức tin gồm những người dám sống và dám chết cho chân lý của Chúa. Ngày nay, trong niềm tin Thiên Chúa, có nhiều chiến sĩ đức tin dù họ đã chết rồi mà “vẫn sống”. Bên cạnh những hình ảnh tốt lành đó, không thiếu những kẻ hèn nhát trong đức tin, bất xứng trong chức vụ, thích làm dáng đạo đức. https://huynhquocbinh.net/2024/05/28/audio-lam-dang-dao-duc/ Thành phần này luôn “dựa hơi” danh Chúa để tồn tại hay thích bám trụ hầu có thể hưởng danh lợi đời này. Họ thích toa rập làm điều nghịch với sự dạy dỗ của Thánh Kinh dù miệng họ cũng nói chuyện thiêng liêng và dạy người về Kinh Thánh. Họ chết đi sống lại nhiều lần trong tội lỗi và tuy họ đang sống mà như “đã chết.”
Nói theo ngôn ngữ của Tin Lành hay Công Giáo, khi một con dân Chúa lìa trần dù bất cứ lý do gì, người ta đều gọi là “về với Chúa”. Tôi không tin là “con dân Chúa” nào cũng được về với Chúa sau khi chết. Lý do, những kẻ hèn nhát, giết người gián tiếp, dâm loạn, và nói dối trong vỏ bọc thiêng liêng không thể vào được Thiên Đàng.
Ngày nay, người ta thấy có lắm kẻ độc quyền hiểu lời Chúa, độc quyền giảng dạy lời Chúa cho rằng tin Chúa một lần là được cứu mãi mãi, cho nên họ không cần phải sống và chết với những gì họ học, họ giảng hay họ dạy người khác. Tôi tin tưởng mãnh liệt rằng: Không phải ai có đạo cũng được vào Nước Thiên Đàng bởi vì Kinh Thánh sách Khải Huyền 21:8 đã khuyến cáo về những trọng tội không được vào Thiên Đàng, trong đó có tội hèn nhát, giết người, dâm loạn, và nói dối. Kinh Thánh cho biết rõ, “phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng: đó là sự chết thứ hai.”
Bài viết này, tôi xin phép được nhắc đến một con dân Chúa đã qua đời. Mục Sư Lê Tự Cam là người tôi quen biết trên 30 năm tại Portland, Oregon đã về với Chúa. Tôi tin rằng, tuy ông đã lìa trần nhưng tên tuổi và hình ảnh của ông vẫn sống trong lòng nhiều người từng biết đến ông.

Hình: Mục Sư Lê Tự Cam
Tôi tin rằng linh hồn Mục Sư Lê Tự Cam đã được về với Chúa căn cứ theo lời dạy của Thánh Kinh. Tôi không có nhu cầu ca ngợi MS Cam để lấy lòng bất cứ một ai bởi vì tôi không có nhu cầu đó. Chưa chắc những người thân yêu của MS Cam thích những gì tôi viết trước đây hay cần tôi viết bài này. Tôi viết vì lòng ngưỡng mộ của tôi dành cho ông dù ông đã lìa trần hay đã về với Chúa. Ngoài ra, tôi thích là tôi viết. Tôi thấy đúng là tôi khen. Tôi thấy sai là tôi phê bình, kể cả phê bình giáo quyền bất xứng. Mọi người có thể hiểu thêm những gì tôi viết về loại giáo quyền “ở truồng” tại link này: https://huynhquocbinh.net/2024/10/03/giao-quyen-o-truong/
Tôi có mặt tại hải ngoại này trên 40 năm. Tôi từng tham dự trực tiếp hay gián tiếp qua phim ảnh nhiều tang lễ của người Tin Lành. Tôi có thể nói, tang lễ của Mục Sư Lê Tự Cam khá đặc biệt so với các tang lễ mà tôi từng chứng kiến trước đây. Tôi viết bài này để người Tin Lành hay những ai gọi Thiên Chúa là Cha ở xa cũng nên biết để cùng ca ngợi danh Chúa qua tang lễ của MS Cam.
Tôi không ngại để nói rằng: Hầu hết các tang lễ của người Tin Lành, nhất là tang lễ của hàng ngũ mục sư, người sống dành những lời ca ngợi hay tán dương người chết lên đến “tận mây xanh”. Trong tang lễ, dù ngoài đời hay trong đạo, không ai có thể hồ đồ hay vô ý thức đến độ nói tiêu cực hay chê trách người quá cố. Nếu phải nói, người ta sẽ nói lời tiếc thương và an ủi tang gia chứ không nên ca ngợi “công đức” người quá cố một cách hết sức xa sự thật để người nghe phải nổi da gà hay ớn lạnh. Tôi từng nhiều lần bị “ớn lạnh” hay “nổi da gà” như thế.
Lúc người ta còn sống, mình không nói được một lời khích lệ tinh thần, không thăm viếng, không gọi thăm hỏi, nhưng chờ người ta qua đời rồi mình đến “ca ngợi công đức” người ta để làm gì? Phía người theo phong tục thờ cúng hay thói quen vái lạy, tôi từng nghe lời than thở như vầy: Bạn tốt là khi thấy người ta té thì đỡ, chứ đừng chờ người ta tắt thở rồi đến đốt nhang. Mà thật vậy, lúc còn sống, không quý nhau, chờ người ta chết rồi đến nhà quàng ra vẻ tiếc thương để làm “quái” gì?
Tôi có thể nói mà không sợ sai rằng: Trong các bài viết, hay những cuộc nói chuyện qua lại với nhau giữa mục sư Tin Lành Việt Nam, tôi chưa từng thấy có một mục sư nào dám khen người khác, nhất là khen các mục sư khác. Cho dù lời khen có tính cách khích lệ công việc gọi là “công việc Chúa” của người ta, tôi cũng không thấy. Hầu hết các lời khen đều “để dành” khi có đám tang mang ra sử dụng. Điều đó có nghĩa là khi có mục sư hay tín hữu nào “có thế giá” hay “có máu mặt” trong các nhà thờ Tin Lành qua đời, người đó được ca ngợi lên đến “tận mây xanh” như đã nói. Có những lời khen quá mức bình thường khiến người nghe tưởng rằng người chết là “Thánh Phao-lô thời đại” hay cả các sứ đồ của Chúa ngày xưa cũng không bằng. Nếu các vị ấy còn sống chắc cũng phải giật mình.
Theo tôi, một người nhận mình là con dân Chúa mà khi còn sống không làm một điều gì ích lợi cho nhân quần xã hội, không hết lòng kính yêu Chúa yêu người, thích dây dưa với những điều dối trá, và đạo đức giả trong vỏ bọc thiêng liêng, khi chết rồi, người đó không thể được ca ngợi là “đánh trận tốt lành” như Thánh Kinh sách II Ti-mô-thê 4:7 đã mô tả.
Làm sao mà người ta không “chướng tai, gai mắt” khi chứng kiến những người có lời khen tặng hay ca ngợi người quá cố để tự đánh bóng mình theo kiểu “Muốn ăn gắp bỏ cho người”. Không ai có thể chịu được khi biết rằng có người lợi dụng tang lễ của một người, nói lời ca ngợi tài đức của người chết để rồi mắng xéo hay xách mé nhiều người khác một cách hết sức là kỳ quặc.
Tôi có trực tiếp tham dự tang lễ của Mục Sư Lê Tự Cam. Tôi thấy tang lễ của MS Cam thật đông người tham dự và đầy phước hạnh. Tôi thật sự tạ ơn Chúa về điều này. Kể từ hôm tôi được tin MS Cam về với Chúa cho đến nay, qua các trang điện tử, tôi được hân hạnh đọc nhiều lời thương tiếc dành cho MS Cam. Những người viết về ông đều có nêu rõ những lý do khiến họ ngưỡng mộ và tiếc thương ông, chứ họ không chỉ nói chung chung.
Tang lễ của MS Cam được tổ chức chiều Chúa Nhật, ngày 6 Tháng Mười, 2024. Có khoảng trên dưới 500 người tham dự tại Thánh Đường Cedar Mill Bible Church, Portland, Oregon, USA. Trong giờ tang lễ, tôi được nghe sáu người nói lời tưởng niệm MS Cam mà người nói đã có tên trong chương trình. Lời của Mục Sư Nguyễn Hữu Trang đến từ Seattle Washingotn, Bác Sĩ Lê Văn Báu, và Mục Sư Nguyễn Thế Trung đến từ Việt Nam thật xứng đáng để nhiều người nghe. Tôi chưa từng quen thân hay quen biết ba vị này, nhưng những gì họ nói đã thúc đẩy tôi nên viết ra để nhiều người ở xa cùng biết.
Ba vị ấy chỉ nhắc lại những kỷ niệm giữa họ và MS Cam và ca ngợi những việc làm hay lời nói của MS Cam lúc còn sống. Tuy nhiên, những gì họ kể lại đã giúp người nghe thấy rõ hình ảnh Đức Chúa Jesus hay quyền năng thật sống động của Thiên Chúa trong đó qua đời sống của MS Cam. Điều này khác với những trường hợp có người dùng lời táng tụng người quá cố để cho hình ảnh “công đức” hay “tài năng” của mình nổi bật còn Chúa thì bị lu lờ. Nói một cách khác, qua đời sống của Mục Sư Lê Tự Cam do nhiều người kể lại, khiến người nghe thấy rõ quyền năng và tình yêu nhân loại của Chúa trong đó chứ không phải để đánh bóng cá nhân MS Cam hay người kể được tôn cao. Điểm quan trọng và đáng học hỏi là ngay chỗ đó.
Mục Sư Nguyễn Hữu Trang nói từ phút thứ 128 (2:08). MS Trang kể lại tình bạn giữa ông và MS Cam mà ông gọi là “người bạn yêu dấu” của ông. Hai vị là đôi bạn thân thời Tiểu Học, từng là thiếu niên của Hội Thánh Tin Lành Thanh Quýt ở Quảng Nam. Lớn lên MS Cam vào ngành Quân Bưu còn MS Trang theo ngành giáo dục. MS Cam là người luôn đặt trọng tâm vào lời cầu nguyện với Chúa. Thời điểm 30-4-75, MS Cam và gia đình ông có điều kiện và phương tiện để rời Việt Nam để tìm sự bình an cho riêng mình, nhưng ông đã từ chối vì sau khi ông cầu nguyện, ông chưa thấy ý Chúa bày tỏ cho biết là ông phải rời Việt Nam lúc bấy giờ. Đây là hình ảnh nổi bật của một người thật sự sống bởi đức tin. Ông thật xứng đáng cho tôi và con dân Chúa học hỏi. Tôi khích lệ quý con dân Chúa nên nhín chút thì giờ quý báu để theo dõi qua link này: https://www.youtube.com/live/JrT64bmabQ8?si=QA4x5uwJlJ0PZHgn
Bác Sĩ Lê Văn Báu nói từ phút thứ 152 (2:32) và tiếp theo đó là Mục Sư Nguyễn Thế Trung. Cả hai vị này từ Việt Nam sang Hoa Kỳ tham dự tang lễ và thọ tang MS Cam. Có thể nói đây là một hình ảnh sống động hay tuyệt vời đã xảy ra giữa người ban ơn và thọ ơn đã cư xử với nhau ở thời buổi mà lắm kẻ lấy ơn trả oán, hay những kẻ mà Thánh Kinh gọi là, “thù người lành và lường thầy phản bạn”. Xin vui lòng xem Thánh Kinh II Ti-mô-thê 3:1-5.
Tôi khích lệ quý con dân Chúa nên nhín chút thì giờ quý báu để theo dõi qua link này: https://www.youtube.com/live/JrT64bmabQ8?si=6jlix6qLh2hVNU8k
Giữa tôi và Mục Sư Cam chưa từng có ân hay “oán” gì nhau. Tôi và ông quen biết tương đối thân tình khoảng 30 năm qua tại Portland, Oregon này. MS Cam là một mục sư có những mục vụ hướng về trong nước. Tôi có mục vụ với những việc làm và bài giảng mà những người Tin Lành quá “thiêng liêng” ngại “đứng gần”. Tôi có lập trường hay ý thức chính trị mà kẻ gian hay con cái ma quỷ ông ưa. Vì ý thức điều đó, cho nên tôi cố giữ “khoảng cách” cần thiết cho ông. Chúng tôi chỉ gọi hay gởi điện thư thăm nhau và nhớ đến nhau trong lời cầu nguyện. Năm 2001 tôi khởi đầu mục vụ và giảng Tin Lành qua giáo hội Tin Lành Nazarene Hoa Kỳ, MS Cam từng nói với tôi là trong lời cầu nguyện hằng ngày của ông, có tên tôi trong đó. Tôi tin lời ông nói và dĩ nhiên tôi rất cảm động.
MS Cam thường đọc các bài viết của tôi. Làm sao tôi biết? Chính ông nói với tôi. Dĩ nhiên, không phải phải bài nào tôi viết ông cũng bày tỏ sự ủng hộ. Ông đồng tình với tôi nhiều bài tôi viết về đạo, xã hội, và các bài mà tôi ủng hộ những chính giới Hoa Kỳ nào bảo vệ sự sống và làm theo lời Thánh Kinh.
Hai mùa bầu cử Tổng Thống Mỹ 2016 và 2020, ông đều liên lạc điện thoại với tôi liên tục trong cao điểm để hỏi thăm và thảo luận tình hình bầu cử. Liên quan đến bài viết về niềm tin Thiên Chúa, tôi xin phép nhắc lại một kỷ niệm giữa tôi và ông. Nếu có ai nghĩ rằng tôi muốn “khoe” về tôi cũng chẳng sao. Có lần MS Cam gởi email và gọi điện thoại nói lời khích lệ tôi về bài viết, “Dẹp Bàn Thờ” mà tôi viết năm 2014. Ông nói, “MS Bình viết bài này rất xứng đáng để anh em Tin Lành của mình chú ý khi đi làm chứng đạo”. Bài viết đó lưu trữ tại đây: https://huynhquocbinh.net/2022/04/21/dep-ban-tho/
Kết luận
Nhiều người đã nhắc đến Mục Sư Lê Tự Cam bằng những lời thương mến, kính yêu, và biết ơn ông. Theo tôi, căn cứ vào đời sống tin kính Chúa của ông đã giúp người không có niềm tin Thiên Chúa có thể biết Ngài là ai? Chắc chắn ông không thể là người hoàn toàn, nhưng ông là người thật sự khiêm nhường và kính Chúa yêu người. Nếu tôi có viết thêm, chẳng khác nào làm chuyện “chở cũi về rừng”. Đúng là MS Cam dám sống cho Chúa và đã chết cho Chúa (Rô-ma 14:8). Hãy chịu khó nghe qua tiểu sử Mục Sư Lê Tự Cam và những gì mọi nhắc về ông để chúng ta biết tại sao ông xứng đáng được nhắc đến trong sự thương mến và kính yêu. https://www.youtube.com/live/JrT64bmabQ8?si=tuuQ4OnregeiPdmt
Một người nhận mình là con dân Chúa mà khi còn sống không biết khắc khe với bản thân mình, khi qua đời cho dù có bỏ tiền ra “thuê mướn người ta khóc” cũng không được như tang lễ của MS Cam. Tôi có thể nói mà không sợ quá lời, MS Cam đã đánh trận tốt lành (II Ti-mô-thê 4:7) bởi vì người đã chết rồi mà “vẫn sống”. Bà Lê Tự Cam và con cháu của ông bà có quyền hãnh diện về chồng, cha, và ông của mình. Cầu xin Chúa an ủi bà những người thân trong gia đình.
Em chào vĩnh biệt Anh Cam, MS Lê Tự Cam!
Huỳnh Quốc Bình
Viết ngày 12 Tháng Mười, 2024
Email: doisonganbinh@yahoo.com
Chương trình giảng luận:
Đời Sống An Bình https://huynhquocbinh.net/category/doi-song-an-binh/
Giáo Quyền “Ở Truồng”!
Huỳnh Quốc Bình
Bất cứ ai, sau khi đọc xong bài viết này mà cho rằng tôi có lời lẽ “xúc phạm bề trên” hay làm cho đạo Chúa bị mang tiếng xấu, hãy cầu nguyện với Chúa, xin Ngài chấm dứt việc làm của tôi, kể cả chấm dứt mạng sống của tôi.
***
Xứ Đan Mạch có câu truyện cổ tích “Ông Vua Ở Truồng” hay “Bộ Trang Phục Mới Của Hoàng Đế” (The Emperor’s New Clothes). Đây là truyện kể của nhà văn Andersen, (Hans Christian Andersen, 1805-1875.) Tuy là truyện dành cho trẻ con, nhưng tác giả muốn gởi gấm cho giới cầm quyền, hay người lớn. Theo người viết, truyện này thật xứng đáng cho người thời nay suy gẫm về các hiện tượng “ở truồng” của những người tuy được ở vị trí cao trọng, nhưng nhân cách thấp lè tè hoặc kém như những kẻ đáng bị người tử tế gọi là thằng.

Thời nào và ở đâu cũng vậy, hễ chỗ nào có con người là nơi đó luôn có những điều nghịch lý trong các sinh hoạt. Thời nay, những nghịch lý đó ngày càng nhiều hơn. Xã hội nào bị chế độ độc tài cai trị, cái gì kẻ cầm quyền nói hay làm, chúng cũng đều cho là đúng. Người ta thấy bọn buôn dân bán nước ngồi chiễm chệ xử phạt người yêu nước. Ai công khai phản đối, bày tỏ sự bất đồng, hoặc dám nghĩ ngược lại bọn độc tài gian ác, lập tức người đó sẽ bị chúng gán ép là “phản động”. Những kẻ độc tài tàn bạo luôn sử dụng bọn côn đồ vô lại trấn áp những người tử tế mà chúng muốn triệt tiêu.
Ngày nay, từ trong nước ra đến hải ngoại, bọn bất lương đội lốt tu sĩ của các tôn giáo thì đầy dẫy. Bọn lưu manh đội lốt tu sĩ có những hành động nhố nhăng, kệch cỡm, nhưng ít ai dám phản đối. Thành phần tu sĩ chân chính hay người tử tế phải lắc đầu ngao ngán và bất lực vì họ là thiểu số. Xem trên Youtube, người ta thấy tại Việt Nam bọn vô thần đội lốt thầy tu có lời lẽ dạy đạo “cực kỳ” vô đạo và mất dạy, nhưng không thiếu kẻ u mê cứ chấp tay xá dài bọn vô lại đó. Ai thấy điều quấy mà im lặng, chính họ cũng biết rằng mình đang đồng lõa với điều đó. Tuy nhiên, nếu họ nói ra lại sợ đạo của mình bị mang tiếng xấu. Chính vì thế, bọn bất xứng hay đám bất lương được tồn tại lâu dài là ở ngay điểm tế nhị và “nhức nhối” này.
Hiện tượng người tử tế tố cáo tội lỗi của kẻ gian lại bị xem là kẻ “tội đồ”, còn bọn gian ác trở thành “thánh nhân” để bọn dễ tin ca tụng hay váy lạy là chuyện có thật. Chuyện này đã và đang xảy ra hằng ngày trong các tôn giáo. Ai không tôn sùng những kẻ mà bọn ngu muội xem là thần tượng sẽ bị chúng đối xử như kẻ thù. Cá nhân nào lỡ phạm tội, dù đã ăn năn sám hối và tôi tin rằng Chúa đã tha, nhưng người không tha. Tà quyền hay giáo quyền phạm tội triền miên theo kiểu ủ tội, chẳng đứa nào dám nhắc đến. Chúng u mê mà lại tưởng người khác ngu cho nên chúng lên án người ta là “phá đạo” hay kẻ quấy rối khi người ta phê bình điều quấy. Điều này giống như câu nói của Nhà Bác Học Thiên Tài Vật Lý Albert Einstein, “Không thể chống lại bọn ngu bởi vì chúng nó quá đông”.
Trong niềm tin của những người gọi Thiên Chúa hay Đức Chúa Trời là Cha, hình ảnh mà Thánh Kinh khuyến cáo về “ngày sau rốt” đã và đang xảy ra rõ lắm. Những điều đó là gì? “Hãy biết rằng trong ngày sau rốt, sẽ có những thời kỳ khó khăn. Vì người ta đều tư kỷ, tham tiền, khoe khoang, xấc xược, hay nói xấu, nghịch cha mẹ, bội bạc, không tin kính, vô tình, khó hòa thuận, hay phao vu, không tiết độ, dữ tợn, thù người lành, lường thầy phản bạn, hay nóng giận, lên mình kiêu ngạo, ưa thích sự vui chơi hơn là yêu mến Đức Chúa Trời, bề ngoài giữ điều nhân đức, nhưng chối bỏ quyền phép của nhân đức đó. Những kẻ thể ấy, con hãy lánh xa đi” (II Ti-mô-thê 3:1-5).
Có những điều xảy ra mà tôi không ngại cho đó là quái đản. Bất cứ ai dám lên tiếng phê bình những sai quấy hay những trọng tội của giáo quyền đều bị cho là kẻ quấy rối, như đã nói. Họ còn bị lên án là “thấy cái rác trong mắt người khác mà không thấy cái đà trong mắt mình” cho dù các lời tố cáo đó có bằng chứng hẳn hoi. Theo tôi, kẻ nào tùy tiện áp dụng lời khuyến cáo của Đức Chúa Jesus về chuyện “đừng xét đoán để không bị xét đoán” là cố tình xuyên tạc Thánh Kinh, là bóp méo lời khuyến cáo của Ngài. Lời khuyến cáo đó để dành cho những kẻ đạo đức giả, bọn tội lỗi tày trời mà thích dạy đời thiên hạ, chứ Chúa không cấm con người phê bình nhau trong mục đích sửa sai. Ngày nay, tại sao chúng ta không bắt chước tín đồ thời xưa là, “Ngày nào cũng tra xem Kinh Thánh, để xét lời giảng có thật chăng” (Công-vụ 17:11b).
Ngày nay, cũng nhờ phương tiện truyền thông được gọi là Social Media hay Mass Communication đã giúp con người vạch trần mặt trái hay bộ mặt giả tạo của bọn độc tài, bọn tu sĩ giả hiệu, bọn lưu manh trong vỏ bọc “yêu nước, đạo đức, hay hiền lương”.
Tôi từng nghe thấy bàn bạc những lời nhận xét hay than vãn như thế này: Liên quan đến một sự việc tồi tệ nào đó, không phải ai cũng đều biết một cách rõ ràng. Trong số những người biết rõ ràng những sự thật tồi tệ ấy, không phải ai cũng quan tâm. Trong số những người có quan tâm, không phải ai cũng dám nói hay dám viết ra. Trong số những người dám nói, dám viết, không phải ai cũng có khả năng để nói hay để viết. Kết quả, bọn bất lương hay đám vô lại càng ngày càng đông hơn và chúng càng lộng hành hơn.
Trong niềm tin tôn giáo, khi bọn bất lương đội lốt thiêng liêng lẻn vào nơi thánh, người tử tế khó mà ngăn chận hay loại trừ chúng. Bọn bất lương đã trở thành một khối quyền lực. Những người thấp cổ bé miệng ít có cơ hội lên tiếng kể cả việc than van. Nếu họ than van, họ sẽ lập tức bị bọn thiêng liêng nửa vời, bọn u mê thích nịnh hót cấp lãnh đạo sẽ lên án họ. Người ta thấy bọn “cái lưng không bao giờ thẳng” thích mang lời Chúa hay lời Phật dạy ra để dằn mặt những ai dám thấy sự sai quấy hay tội lỗi của “bề trên”.
Người ta thấy bọn bất lương vô lại, bọn độc quyền hiểu lời Chúa, độc quyền dạy lời Chúa, độc quyền “rờ đầu” tấn phong chức vụ cho người khác một cách tùy tiện đang lộng hành tại Hoa Kỳ. Bọn này cấu kết ăn tiền để đưa những tên bất tài, bất xứng ham thích tấm thẻ xanh và quốc tịch của Hoa Kỳ hơn là hầu việc Chúa được đến Mỹ và tìm cách ở lại. Bọn này được qua Mỹ bằng còn đường “học thần học” bởi sự lươn lẹo của một số ông bà lãnh đạo hội thánh địa phương và trong một số “viện thần học” từ miễn phí cho đến trả tiền tại hải ngoại, nhất là Hoa Kỳ. Sau đó bọn gian dối sẽ bổ nhiệm chúng vào nơi thiêng liêng, cho ở vị trí lãnh đạo hay dạy lẽ đạo cho người khác để được hợp thức hóa cho việc ở lại Mỹ “hầu việc Chúa”. Về phía các tôn giáo khác, tôi xin nhường cho những người tử tế thuộc tôn giáo đó lên tiếng.
Ngoài người Việt Nam ra, người ta cũng có bằng chứng bọn thích nói dối như ma quỷ đang đóng vai nhân từ, đạo đức, hay hiền lương có mặt khắp nơi. Người ta cũng lắc đầu ngao ngán loại giáo quyền ủng hộ những bọn chủ trương phá thai, hôn nhân đồng tín, và nhiều điều nghịch lại lời dạy của Chúa. Thành phần bất xứng trong vỏ bọc thánh thiện đã có lời nói và hành động phản Thánh Kinh, nhưng không ai dám mở miệng than van chứ đừng nói là dám chống. Tại sao vậy? Lý do: “chúng nó quá đông” giống như Albert Einstein đã nói.
Những tội lỗi mà tôi nêu ra một cách tiêu biểu đang lần lượt bị phơi bày trần trụi trước ánh sáng mặt trời y như lời Thánh Kinh đã khuyến cáo, “Chẳng có vật nào được giấu kín trước mặt Chúa, nhưng thảy đều trần trụi và lộ ra trước mắt Đấng mà chúng ta phải thưa lại” (Hê-bơ-rơ 4:13).
Trở lại câu truyện “Ông Vua Ở Truồng”. Tôi tin là nhiều người biết câu truyện này. Tuy nhiên, người viết xin tóm tắc câu truyện: “Ngày xửa ngày xưa, có một vị hoàng đế rất thích chưng diện quần áo mới. Ông thích đến nỗi có bao nhiêu tiền bạc và thì giờ ông đều dành cả vào việc may mặc và thay đổi quần áo. Một hôm có hai tên lạ mặt đem hai chiếc khung cửi đến hoàng cung tự xưng là thợ dệt, và khoe rằng vải của chúng dệt đẹp không thể tưởng tượng được. Chẳng những hoa văn và mầu sắc lộng lẫy, mà quần áo may bằng loại vải siêu hạng này còn có đặc tính phi thường. Ai không làm tròn phận sự, hay kẻ ngu độn, không thể nhìn thấy bộ quần áo đó, mặc dù mắt họ vẫn mở sáng. Kết quả, từ nhà vua, lão thừa tướng, cho đến một lũ nịnh thần điều chẳng nhìn thấy bộ quần áo đó ra sao, nhưng tất cả đều tung hô bộ “long bào” của vua thật đẹp hay tuyệt đẹp.
Ông vua tin lời hai tên thợ dệt lưu manh và đám nịnh thần nên cởi hết quần áo một cách trần truồng. Các quan thị vệ có nhiệm vụ đỡ đuôi áo long bào mỗi khi vua mặc vào, lần này, chúng vừa đi vừa đỡ cái vật “vô hình” đó trên tay mà không dám nói là mình chẳng nhìn thấy gì cả. Chúng im lặng là vì sợ mình bị cho là kẻ ngu độn. Hoàng đế cũng vậy, ông ta sợ người ta cho rằng mình không làm tròn phận sự và kẻ ngu độn nên cũng im re. Ông vua đang ung dung bước đi trước thần dân và trước sự tung hô của đám nịnh thần, bỗng dưng có một đứa trẻ thốt lên: “Ô hô! Hoàng đế cởi truồng, nhà vua đang ở truồng tụi bây ơi!” Lúc bấy giờ nhà vua mới té ngửa và “tỉnh mộng”. Vua biết mình bị gạt vì ngu, vì sự cao ngạo của mình, còn đám nịnh thần vì quá hèn nên cứ bám theo để tung hô cái ngu và sự kiêu ngạo của vua. Không ai dám nói ra điều mình thấy.
Đọc toàn câu truyện:https://americanliterature.com/author/hans-christian-andersen/short-story/the-emperors-new-clothes
Nghe âm thanh: https://www.youtube.com/watch?v=_L5zo4AiCh4
Kết luận
Thành phần giáo quyền nào phạm các trọng tội như: Gian tham bạc tiền bất chính, tranh giành chức vụ, dở những thủ đoạn đê tiện để hại nhau trong nơi Thánh, phạm tội tà dâm, nói dối triền miên, tuyên bố những lời nghịch lại sự dạy dỗ của Thánh Kinh mà cứ nghĩ là mình thiêng liêng hay đạo đức hơn người, tức là họ đang “ở truồng” (1). Nếu mình không dám nói thẳng là họ đang “ở truồng”, đừng tiếp tục chạy theo tung hô loại giáo quyền bất xứng đó. Con dân Chúa có quyền tránh xa bọn bất xứng đó theo lời khuyến cáo của Thánh Kinh. Xin đọc lại sách II Ti-mô-thê 3:1-5.
Hãy xem Chúa là thần tượng của mình và xin đừng ai tự “đâm đui hai mắt” của mình để không còn nhìn thấy tội lỗi mà bọn giáo quyền bất xứng gây ra hằng ngày. Ai thích duy trì cái “đống rác” giữa nhà, thích ngửi các “mùi xú uế đang làm phiền hàng xóm”, cứ tiếp tục ngửi thỏa thích. Riêng những người tử tế và cấp lãnh đạo chân chính nào cho rằng tôi có lời lẽ “xúc phạm bề trên” hay làm cho đạo Chúa bị mang tiếng xấu, cứ cầu nguyện với Chúa, xin Ngài chấm dứt việc làm của tôi, kể cả chấm dứt mạng sống của tôi. Nếu con dân Chúa nào thấy tôi nói đúng, hãy bắt chước Đức Chúa Jesus. Bắt chước điều gì? Xin chịu khó Thánh Kinh, Phúc Âm Giăng 18:23, sẽ rõ (2).
Huỳnh Quốc Bình
Oregon, USA, ngày 3 Tháng Mười, 2024
Website: www.huynhquocbinh.net, E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com
Đọc thêm:
1. Để biết thêm các hiện tượng giáo quyền bất xứng “ở truồng” ra làm sao, người viết xin trân trọng mời những ai quan tâm đến điều này có thể nghe thêm bài giảng “Tê Liệt Đức Tin” mà tôi đã giảng vào trung tuần Tháng Chín, 2024. https://huynhquocbinh.net/2024/09/11/audio-te-liet-duc-tin/
2. “Ðức Chúa Jesus nói với hắn, “Nếu Ta nói sai, hãy chỉ ra chỗ sai của Ta; còn nếu Ta nói đúng, tại sao ngươi đánh Ta?” (Giăng 18:23).