Đây là một trong sáu bài giảng với chủ đề: “Sống Bởi Đức Tin – Kính Chúa Yêu Người” do Diễn Đàn Con Dân Chúa tổ chức ngày Chúa Nhật 23 Tháng Sáu, năm 2024 tại Thành Phố Westminster, California, USA.
Nhiều chi tiết liên quan đến buổi tổ chức này quý độc giả và thính giả có thể tham khảo tại đây: https://vietchristianforum.com/
Vào những ngày người dân bản xứ tại Hoa Kỳ dành đặc biệt cho mẹ (Mother’s Day), hoặc cho cha (Father’s Day), chúng ta được đọc những bài viết Anh ngữ hay Việt ngữ thật hay. Chúng ta cũng có dịp nghe các bài giảng luận, thuyết pháp, nghe những đề tài thảo luận về bổn phận con cái đối với đấng sinh thành, bằng nhiều cách diễn đạt khác nhau theo lẽ đạo của từng tôn giáo, rất ý nghĩa. Tôn giáo nào cũng muốn làm nổi bật hình ảnh về “công ơn trời biển” của cha mẹ, hầu những người con biết bổn phận làm con của mình.
Những ai được hấp thụ nền giáo dục của chính quyền Việt Nam Cộng Hoà, tôi tin là họ nhớ rất rõ những bài Công Dân hay Đức Dục thời đó. Ngay bậc tiểu học, các học sinh đã được thầy cô dạy về bổn phận của người công dân đối với Tổ Quốc và Dân Tộc của mình. Chúng tôi đã được dạy rõ về thái độ của con người đối với ông bà, cha mẹ, và người trên trước ra sao. Nói chung, bọn trẻ được dạy dỗ là phải tuyệt đối vâng lời và kính trọng người trên trước. Tiếc thay, sau ngày 30-4-75, sự giáo dục trẻ con được những kẻ theo chủ nghĩa cộng sản đã thay vào đó bằng lòng hận thù, đấu tranh giai cấp, và thẳng tay san bằng những gì tốt đẹp trước đó. Tôi cho đây là hành động ngu xuẩn của những kẻ ngạo mạn, chứ chẳng phải “đỉnh cao trí tuệ loài người” gì ráo.
(Tôi xin mấy ông bà “thiêng liêng” không thích chuyện chính trị thông cảm cho người viết bởi vì quý vị phải đọc những lời nhận xét này của tôi. Bây giờ quý vị có thể ngưng, đừng đọc tiếp để khỏi phải bực mình.)
Trước 30-4-75, chỉ có ngoài miền Bắc mới có cảnh những đứa con xưng hô mầy tao với cha cha mẹ ruột, trong những trận đấu tố của cái gọi là “cải cách ruộng đất” do Hồ Chí Minh và đảng Vc bày ra vào giai đoạn 1954. Sau ngày 30-4-75 đến nay, người có lương tri phải ngỡ ngàng, khi chứng kiến cảnh những đứa con mất dạy, nguyền rủa ông bà, đâm cha, giết chú, hãm hại mẹ, chỉ vì muốn chiếm đoạt mấy đô la. Một chế độ trịch thượng, nhận mình là “đỉnh cao trí tuệ loài người” như đã nói, không biết dạy trẻ con có tình yêu thương hay nhân ái, mà chỉ cố dạy, cố tẩy não trẻ con nuôi lòng thù hận một cách vô cớ, hệ lụy phải là như thế đó.
Người Việt Nam có câu ca dao, “Công Cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.” Nếu bọn trẻ tại Việt Nam được hấp thụ một nền giáo dục trong sáng để chúng ý thức “Công cha như Núi Thái Sơn” hay “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, thay vì chỉ yêu ông Hồ hay mấy ông tổ cộng sản gian ác, làm sao có cảnh những đứa con nguyền rủa ông bà cha mẹ, hay giết họ một cách dễ dàng?
Tại hải ngoại này, tôi biết một trường hợp, người đàn bà bị chồng phụ bạc, kết quả bà và chồng bà đã ly dị nhau. Dù bị chồng đối xử thật tàn tệ nhưng bà không dạy con nuôi lòng thù hận cha nó. Sau này, các con bà lớn khôn, có lần khi nghe một trong những người con của bà, nói lời trách cứ cha nó, bà liền nghiêm khắc nói với con bà rằng, “Ba của tụi bây có lỗi với tao, và cho dù ổng có bỏ bê tụi bây thật, nhưng tụi bây cũng phải biết tôn trọng ông ấy, bởi vì ông ấy là cha của tụi bây.” Sở dĩ người đàn bà này có cách cư xử như thế bởi vì bà được hấp thụ nền giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa. Tôi không dám cho rằng nền giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa là hoàn hảo, nhưng tôi tin tưởng mãnh liệt rằng, nó tốt gấp trăm lần so với nền giáo dục của các nước cộng sản, nhất là Việt cộng.
Sau ngày miền Nam Việt Nam rơi vào tay Việt cộng, bao nhiêu gia đình gặp cảnh trái ngang. Có nhiều trường hợp người ở lại kẻ ra đi, hoặc người bị tù đày còn kẻ “bước sang thuyền khác. Vì hoàn cảnh những đôi vợ chồng phải sống chia cách lâu ngày và các con trong những gia đình đó trở thành nạn nhân của cha mẹ mình. Có những bậc cha mẹ đã cố nhét vào đầu con mình bằng những điều sai sự thật để hợp thức hóa cho lỗi lầm của mình, và việc làm đó đã tạo ra bao nhiêu hệ lụy sau đó.
Tôi kể hay nêu ra những trường hợp trên để muốn chứng minh rằng: Người lớn nào gieo vào đầu trẻ con những điều tích cực và tốt đẹp, khi lớn khôn chúng có những suy nghĩ và việc làm tích cực và tốt đẹp. Nếu ai cố nhồi nhét vào đầu trẻ con những điều sai trật, khi lớn lên, đương nhiên chúng nó sẽ hiểu sai và làm sai. Nói thẳng ra, chúng nó là nạn nhân của người lớn. Có nhiều bằng chứng cho thấy: Cho dù ngay cả những người từng dạy chúng nó những điều sai trật, họ có muốn điều chỉnh cũng không dễ gì.
Ai muốn con mình phải biết bổn phận của chúng ra sao, chính bậc cha mẹ, hay người lớn, có bổn phận phải làm gương về sự hiếu thảo đối với cha mẹ. Nếu người lớn bất hiếu với cha mẹ, khó làm cho con mình có hiếu với mình lắm. Tuy nhiên, cũng có những gia đình vô phước, dù họ có làm gương, dù họ dạy con rất kỹ, nhưng cũng có những đứa thiếu bổn phận làm con. Điều này phần nhiều do xã hội văn minh quá đà, vật chất quá thừa, đã ảnh hưởng đến tâm tánh đám trẻ.
Người Việt chúng ta có nhiều câu truyện và điển tích nói về sự bất hiếu hay lòng hiếu thảo, hoặc bổn phận của những người con đối với cha mẹ. Nếu người con nào bất hiếu với cha mẹ, đối xử tệ bạc với cha mẹ, chắc chắn 100%, con cái của họ cũng sẽ bất hiếu với họ, điều này không thể nào tránh khỏi. Tôi xin phép nêu ra vài câu truyện ngụ ngôn.
Ngày xưa, có một gia đình gồm hai vợ chồng, một đứa con trai và một ông bố già cả. Ông nội của đứa trẻ vì tuổi già sức yếu nên thường xuyên làm bể tô ăn cơm. Vì tình trạng này diễn ra thường xuyên, nên người con trai cảm thấy bực bội. Một hôm, ông đang loay hoay ngồi cạo sạch cái gáo dừa khô, đứa bé chạy đến và hỏi cha nó, “Cha đang làm gì thế?” Người cha đáp, “Cha đang làm cái tô bằng gáo dừa để cho ông nội con ăn cơm bởi vì ông cứ làm bể hoài.” Ngày kia, người cha thấy con mình đang lui cui cạo sạch gáo dừa, nên ông hỏi, và nó cho biết, “Con đang làm cái tô bằng gáo dừa để khi cha già giống ông nội, con cho cha ăn cơm bằng gáo dừa này.” Người cha trong câu truyện đã thức tỉnh, và hối hận về việc làm của mình.
Một truyện khác, ngày xưa có anh nghe lời vợ, anh định vứt bỏ cha mình đi, bởi ông cụ đã già cả không làm được việc gì nữa, thật là gánh nặng cho gia đình. Anh tìm gỗ đóng xe, định bụng chở cha bỏ vào rừng. Anh đang loay hoay đóng xe, đứa con nhỏ hỏi và anh cho biết ý định của anh. Nghe xong, đứa con vô tư nói, “Ông nội già nên cha đem ông nội vào rừng. Vậy sau khi cha chở ông nội vào rừng rồi, cha nhớ mang xe về cho con, để đến lúc cha già, con chở cha vào rừng nhé!” Người cha giật mình khi nghe đứa con nhỏ nói, anh ta vội quẳng chiếc xe đi, và bỏ ý định mang cha vào rừng. Thánh Kinh đã ghi lời Chúa Cứu Thế Jesus dạy như sau, “Vì Ðức Chúa Trời đã truyền điều răn nầy: Phải hiếu kính cha mẹ ngươi; lại, điều nầy: Ai mắng nhiếc cha mẹ thì phải chết. (Ma-thi-ơ 15:4)” Căn cứ vào lời phán của Chúa, con cái không thể hỗn láo với cha mẹ, dù cha mẹ của người phối ngẫu. Nếu cha hay mẹ của mình có những khuyết điểm, mình chỉ có thể thẳng thắn nêu ra nhận xét của mình trong sự kính trọng tuyệt đối, chứ không thể lớn tiếng với họ.
Kết luận Tôi xin mượn mấy câu Thơ của ai đó, cho phần kết luận của bài viết này: Công cha nghĩa mẹ sinh thành, Phận con ghi nhớ sao đành lãng quên. Con mong cha mẹ luôn bên, Sớm hôm hầu hạ đáp đền ơn xưa. Mẹ cha như lá trên cành, Đung đưa gió thoảng lá nhanh rụng rời…
Bài thơ trên, tôi chú ý đến hai câu, “Con mong Cha Mẹ luôn bên, sớm hôm hầu hạ đáp đền ơn xưa.” Một người con, nếu hoàn cảnh cho phép mình có thể gần gũi, hoặc phụng dưỡng cha mẹ, mà luôn nghĩ đến chuyện tống khứ cha mẹ vào viện dưỡng lão càng sớm càng tốt, nên suy nghĩ về bài thơ này.
Nói tóm lại, làm con phải biết rõ bổn phận của mình, phải vâng lời cha mẹ trong những điều tích cực và tốt đẹp. Làm con phải tuyệt đối kính trọng cha mẹ và giữ lòng hiếu thảo cho dù mình chẳng may bị mẹ cha ruồng bỏ một cách vô cớ. Sự kính trọng cha mẹ hết sức đẹp lòng Trời và thuận lòng người. Thánh Kinh đã khuyến cáo con người trong mười điều răng, mà điều thứ năm đã dạy, “Hãy hiếu kính cha mẹ”. Ai giữ được bổn phận làm con, chắc chắn con cháu mình sau này cũng sẽ được ảnh hưởng tốt, bởi chính mình đã nêu được tấm gương tốt về bổn phận làm con.
Có những lối chuyền tay hay rỉ tai để phát tán những thứ tin tức ngụy tạo hay các dữ kiện dối trá mà những kẻ vô liêm sỉ dùng để hạ uy tín người tử tế mà chúng ganh ghét hay không ưa thích. Bọn vô liêm sỉ này không chỉ ở ngoài đời mà cũng nằm trong các tôn giáo nữa. Nhiều người tử tế từng là nạn nhân của bọn vô lại đội lốt “thiêng liêng” này.
***
Tại sao tôi viết bài này? Có người tử tế đã nói như thế này: Liên quan đến một sự việc tồi tệ nào đó, không phải ai cũng đều biết một cách rõ ràng. Trong số những người biết rõ ràng những sự thật tồi tệ ấy, không phải ai cũng quan tâm. Trong số những người có quan tâm, không phải ai cũng dám nói hay dám viết ra. Trong số những người dám nói hoặc dám viết, không phải ai cũng có khả năng, phương tiện để nói, hay để viết. Kết quả, bọn bất lương và đám vô lại càng ngày càng đông hơn, và chúng càng lộng hành hơn.
Bọn độc tài gian ác, bọn buôn dân bán nước, bọn làm tôn giáo giả hình, và đám giáo quyền bất xứng sẽ không bao giờ buông tha bất cứ ai công khai chống lại sự gian ác và dối trá của chúng. Người nào dám công khai tố cáo tội ác cộng sản hay xổng lưng chống lại những thứ sai quấy, những điều tồi tệ ngoài đời hay trong các tôn giáo, người đó sẽ trở thành mục tiêu tấn công của kẻ gian. Có khi họ phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình vì dám chống lại đám mặt người dạ thú. Lịch sử thế giới đã chứng minh điều đó.
Nói chung, ai đã dám công khai chống lại các loại băng đảng tội ác tức là người đó đã tuyên chiến với chúng. Dĩ nhiên, chúng sẽ phản công bằng tất cả thủ đoạn đê tiện để diệt trừ người đó. Vậy thì, khi người tử tế bị lăng nhục, người ta sẽ không dại gì phí thì giờ đôi co với những lời lẽ ngụy tạo từ “bọn ma” hay “đám ảo”.
Trong phạm vi tôn giáo, ai dám vạch trần những điều tồi tệ của giáo quyền bất xứng hay gian ác, người đó sẽ bị triệt hạ bằng những nhát dao chí tử được nằm trong vỏ bọc “thiêng liêng”. Loại vũ khí hay “bàn tay bọc nhung” này tàn độc không kém loại vũ khí giết người tại các mặt trận chiến tranh của hai phía nghịch thù.
Ai có lòng chống chọi lại các loại tội ác, bất công, và những thứ gian manh trong sinh hoạt loài người, dứt khoát người đó phải có sự quyết tâm, chấp nhận mọi thiệt thòi, và phải kiên trì làm nhiệm vụ của chính mình cho dù mình phải “chiến đấu đơn độc”. Nếu ai nhận mình là Con Dân Chúa, hãy nhớ lời dạy này của Thánh Kinh Cựu Ước, “Hãy mở miệng con để nói thay cho những người thấp cổ, bé miệng; hãy bênh vực duyên cớ của những người bất hạnh đau thương” (Châm-ngôn 31:8). (“Speak up for those who cannot speak for themselves, for the rights of all who are destitute. Speak up and judge fairly; defend the rights of the poor and needy” (Proverbs 31:8-9).
Tuyên truyền là gì? Tuyên là nói ra, là truyền ra, là đưa đi từ người này sang người kia. Làm một hành động gọi là tuyên truyền tức là đưa một lời tuyên bố nào đó từ người này sang người kia trong dư luận. Phương tiện có thể khác nhau, nhưng mục tiêu của hành động không khác.
Các loại tuyên truyền Người ta phân ra nhiều loại tuyên truyền đã được áp dụng tùy vào mục tiêu mà người tuyên truyền muốn nhắm tới, như là: Tuyên truyền trắng, tuyên truyền đen, và tuyên truyền xám. Trong bài viết này, người viết chỉ xin bàn đến một loại tuyên truyền độc hại nhất đó là “tuyên truyền xám”. Đây là loại tuyên truyền mà kẻ gian thường sử dụng để triệt hạ đối phương. Hằng thế kỷ qua, bọn cộng sản luôn sử dụng loại tuyên truyền này để triệt hạ những ai không theo chúng. Thảm kịch Tháng Tư Đen năm 1975 đã cho thấy hậu quả của điều vừa nêu. Bọn VC và bọn thân cộng Mỹ đã thắng người Quốc Gia bằng loại tuyên truyền xám thâm độc đó.
Các dân tộc Tây phương định nghĩa về loại “tuyên truyền xám” như sau: “Grey propaganda is propaganda without any identifiable source or author. A major application of grey propaganda is making enemies believe falsehoods using straw arguments.” Chúng ta có thể dịch câu này là: Tuyên truyền xám là loại tuyên truyền không biết nguồn gốc hay không biết ai là tác giả. Tác dụng chính yếu của loại tuyên truyền này là làm cho kẻ thù tin vào những lý lẽ sai sự thật.
Tuyên truyền xám là gì và để làm gì? Tôi xin đưa ra vài nhận định về ý nghĩa của tuyên truyền xám. Đây là lối tuyên truyền theo kiểu tạo tin đồn không đúng sự thật, hoặc chỉ là phân nửa sự thật. Có người đã nói, “Nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng phân nửa sự thật không thể là sự thật.” Lối tuyên truyền “phân nửa sự thật” thường là những dữ kiện úp mở không rõ ràng, tạo sự tò mò của người nghe hoặc người đọc. Những kẻ tình nguyện làm chuyện không công cho kẻ gian “thêm mắm dặm muối” cho hấp dẫn và tiếp tay loan truyền một cách vô trách nhiệm. Đây là loại tuyên truyền giết người không gươm đao. Người ta có bằng chứng nhiều thành phần nhẹ dạ, hay thành phần tuy có học nhưng không biết sử dụng cái đầu để phán đoán các sự việc đã trúng kế kẻ gian một cách triền miên.
Sử dụng quyền tự do ngôn luận Tại các nước dân chủ, người dân có quyền tự do ngôn luận. Ai cũng có thể phê bình chỉ trích chính quyền, kể cả chỉ trích tổng thống. Vì thế, bọn gian ác khai thác quyền tự do này. Khi chúng muốn tấn công những người có uy tín, chúng phải dựa vào những dữ kiện có thật, tích cực, tốt lành của đối phương, rồi kèm song song với những dữ kiện dối trá được chúng “đẻ ra” để lừa gạt người dễ tin. Tồi bại hơn nữa, khi chúng mô tả đối phương bằng một nửa sự thật gồm những điều vô cùng tốt đẹp rồi cộng với một nửa còn lại là những điều tội tệ xấu xa. Có khi những dữ kiện xấu xa mà chúng tròng vào cổ người khác cũng chính là những điều xấu xí hay tồi tệ của chính chúng nó. Mục tiêu của chúng nó là chĩa mũi dùi vào đối phương và làm cho người ta quên đi điều xấu chúng nó đang mắc phải.
Thí dụ, một người có tư cách, đạo đức, khiêm tốn, tính tình khẳng khái, tử tế với mọi người, và chống cộng quyết liệt. Người này không chửi đổng VC bên ly cà phê hay chén trà nhưng thường công khai viết bài tấn công tội ác VC. Người này vạch trần âm mưu tuyên truyền của VC và mạnh dạn lên tiếng trước những điều quấy trong xã hội, thì đây là mẫu người bọn VC sẽ thù ghét, kẻ gian không ưa, bọn đạo đức giả không bao giờ thích, và những kẻ sợ bị trả thù không dám đứng gần. Để có thể hạ uy tín những người như thế này, kẻ gian cần phải sử dụng loại “tuyên truyền xám”, tức là phải áp dụng chiêu thức “phân nửa sự thật”, bằng cách dàn dựng những điều nguỵ tạo để tầm thường hoá những ai chúng muốn triệt hạ.
Chụp mũ bừa bãi Để có thể triệt hạ những người có uy tín, kẻ gian sẽ chụp mũ người ta là VC một cách vô tội vạ. Nếu chúng không thể chụp mũ người ta là VC được nữa, chúng sẽ gán ép người ta là đảng viên hay đoàn viên của các tổ chức hay đảng phái đang bị dư luận nghi ngờ về lập trường chính trị, nhằm mục đích ám chỉ người ta là VC. Điều tai hại là không phải kẻ gian chỉ “bôi đen” người tử tế, nhưng bọn chúng đã làm cho nhiều người chống cộng phải ngao ngán hoặc tỏ ra e dè. Có người e dè đến độ không muốn tham gia sinh hoạt cộng đồng, không dám ủng hộ đấu tranh, và né tránh bênh vực cho lẽ phải hay điều công chính.
Những sự thật ê chề trước tháng tư đen Trước ngày 30-4-75 đồng bào miền Bắc chỉ được quyền đọc hay nghe các báo đài của đảng VC, cho nên, họ đã tin rằng đồng bào miền Nam đang sống đói khổ bởi vì bị “đế quốc Mỹ và nguỵ quyền kiềm kẹp”. Vì tin như thế, họ đã nghe theo lời kêu gọi của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam. Họ đã tham gia vào chiến dịch “một nắm gạo cho miền Nam”. Họ vượt Trường Sơn để “đánh Mỹ cứu nước”. Sau ngày 30-4-75, nhiều người đã “sáng mắt”, nhưng cũng không ít người tiếp tục “đui mù” vì những chiêu thức tuyên truyền của VC. Bằng chứng, có biết bao người vì nhẹ dạ, mau quên những dối trá của bọn VC hôm nào, nên đã vội mang tiền về Việt Nam đầu tư kiếm lời, và kết quả là họ phải “bỏ của chạy lấy người”. Nạn nhân của VC không chỉ giới hạn trong giới bình dân thất học mà có nhiều “con Trời” tức là những người nhận mình là con dân Chúa, có sự sáng của Chúa cũng sa vào bẫy rập của VC.
Bàn thêm về “tuyên truyền xám” Trở lại ba chữ “tuyên truyền xám”. Theo tôi, bọn cộng sản đã bao lần tiêu diệt đối phương với vũ khí tuyên truyền xám qua các phương tiện truyền thông mà chúng có thể ảnh hưởng. Truyền thông rất lợi hại trong việc hướng dẫn dư luận và có những phản ứng theo đúng chiều hướng mà người chủ trương muốn nhắm đến. Chức năng của các cơ quan truyền thông đứng đắn là loan tải tin tức một cách trung thực và chịu trách nhiệm những gì họ cung cấp. Kẻ gian lợi dụng truyền thông và quyền tự do ngôn luận tại các nước tự do, nhất là Hoa Kỳ để tấn công những người tử tế. Điều nực cười là có kẻ từng là nạn nhân của những vụ vu khống chụp mũ, nhưng rồi cũng chính những kẻ đó lại phát tán không công những dữ kiện nặc danh, dối trá mà mình từng kinh tởm trước đó. Bọn này làm việc đó chỉ vì ganh ghét đối tượng đang bị kẻ gian khác tấn công. Hành động này nếu không gọi là hèn, là vô liêm sỉ thì là gì? Trong thời gian gần 10 năm trở lại đây trong chính trị Hoa Kỳ đã bị các cơ quan truyền thông bất lương, bọn bất hảo, hay những kẻ muối mặt ăn tiền sử dụng loại tuyên truyền xám để biến những người tử tế, yêu nước Mỹ, thành nạn nhân của những vụ tấn công “cực kỳ” tàn độc và hết sức đê tiện.
Thời chiến tranh Việt Nam Trong chiến tranh Việt Nam , chính quyền Việt Nam Cộng Hoà đã bị bọn thiên tả sử dụng truyền thông giả tạo để bêu xấu quân và dân Việt Nam Cộng Hoà. Dù đây là một tập thể có lòng yêu nước, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ tổ quốc, họ đã bị kẻ gian xuyên tạc là “nguỵ quân, ngụy quyền”, “ôm chân thực dân Pháp”, và “đế quốc Mỹ xâm lược”. Những thanh niên Hoa Kỳ xa nhà tham chiến tại Việt Nam để góp phần bảo vệ thế giới tự do, thay vì được trân quý sự hy sinh cao cả đó, họ lại trở thành những kẻ “giết đàn bà và trẻ con” (Women and Baby killers) qua sự loan tải theo lối tuyên truyền xám bằng lời tường thuật, hình ảnh một chiều mang nhiều cảm tính sai lạc.
Sự khác biệt giữa khuyết điểm và tội lỗi Dưới thời chính quyền Việt Nam Cộng Hoà người ta không thể phủ nhận rằng chính quyền cũng có những khuyết điểm. Tuy nhiên, những tên vô liêm sỉ “ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản” đã đồng hoá những khuyết điểm ấy với tội lỗi tày trời của đảng cướp VC để lấy điểm VC hầu được yên thân. Không ít người trong giới khoa bảng lợi dụng yếu tố này, chống cộng thì ít mà chống chính quyền Quốc Gia thì nhiều. Ngày nay ra hải ngoại, cũng còn có một số người nhân danh là người chống cộng, nhưng họ ít tấn công VC, mà tấn công người Việt Quốc Gia rất chăm chỉ. Họ đã tiếp tay cho quân thù mà không hề hay biết.
Sự khuyến cáo của Thánh Kinh và bổn phận của con dân Chúa Là một Cơ Đốc Nhân, tôi không cho phép mình ươn hèn làm thinh trước những điều sai quấy bởi vì nhiều người đã đồng ý rằng: Tội lỗi không chỉ do mình gây ra tội, mà thái độ im lặng trước hành động tội lỗi, cũng là phạm tội. Giống như châm ngôn của người Anh, “Làm thinh trước điều quấy là đồng loã với điều đó.” Điều này Thánh Kinh cũng dạy rằng, “Cho nên kẻ biết điều lành mà chẳng làm thì phạm tội” (Gia-cơ 4:17).
Hỡi anh chị em trong Chúa của tôi. Đức Chúa Jesus- Đấng Cứu Thế từng phán phán rằng, “Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong hỏa ngục” (Ma-thi-ơ 10:28). Xin đừng ai quên rằng, Thánh Kinh sách Khải Huyền 21:8 đã khẳng định về những trọng tội không được vào Thiên Đàng, trong đó có tội hèn nhát, giết người, dâm loạn, và nói dối, và “phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng: đó là sự chết thứ hai.”
Kết luận Đối với những thành phần chuyên dàn đựng những mẩu truyện không đúng sự thật, hay dựa vào phân nửa sự thật để hại người khác phải bị người tử tế loại trừ. Bọn này chuyên lồng vào đó những điều dối trá nhằm mục đích bêu xấu, vu khống, chụp mũ, và miệt thị những nạn nhân mà chúng muốn nhắm đến. Đây là bọn lưu manh và gian trá cần phải bị mọi người vạch mặt. Người tử tế cần phải hài hoà nhưng không thể tiếp tục hài hoà với bọn bất lương một cách triền miên. Không phải tự nhiên mà bọn chúng dễ dàng ngừng nghỉ việc làm gian trá của chúng mà chính những người tử tế phải mạnh dạn lên tiếng và đồng thanh báo động để mọi người biết mà cô lập bọn chúng.
Nếu người tử tế không ý thức về những âm mưu tuyên truyền của kẻ ác hoặc không biết phân biệt thái độ nào là cảnh báo, hành động nào gọi là “đánh phá nhau”, tôi e rằng, việc chấm dứt chế độ VC độc tài tại Việt Nam sẽ còn lâu lắm. Trong phạm vi tôn giáo, Niết Bàn hay Thiên Đàng “sẽ còn xa lắm” nếu những Phật tử hay con dân Chúa dễ tin vào những thứ bất thường được kẻ gian tung ra để ly gián người nhẹ dạ và triệt hạ những người tử tế.
Người viết xin chân thành cảm ơn những người tử tế đã đọc đến dòng chữ này. Cầu xin Thiên Chúa nhân từ ban phước lành và lòng can đảm cho mỗi chúng ta. A-men!
Huỳnh Quốc Bình Bài viết của Tháng Tư, năm 2010 Hiệu đính Tháng Năm, năm 2024 Email: huynhquocbinh@yahoo.com http://www.huynhquocbinh.net