Audio: Tư Tưởng Cao Quá Lẽ

Bài giảng 25 phút (DT)
Đề tài: Tư Tưởng Cao Quá Lẽ
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Dẹp Bàn Thờ

Dẹp Bàn Thờ
Huỳnh Quốc Bình

Bài viết này khá dài và có nhiều điều rất đụng chạm đến niềm tin của khá đông người Tin Lành gồm thành phần mà tôi cho là “thiêng liêng nửa vời”. Tư cách và đạo đức của những người này cần phải được xét lại. Họ lúc nào cũng muốn chứng tỏ mình đạo đức hơn người, nhưng thực tế thì trái ngược. Họ sẵn sàng tranh cải về lẽ đạo của Chúa đến sùi bọt mép, nhưng cách ăn nết ở của họ rất phản Thánh Kinh. Bài viết này không dành cho những người đó.
***
Không ít người nhận mình là “Tin Lành”, “con dân Chúa”, hoặc “con cái của sự sáng”, thường có tác phong như thể chỉ có họ mới thiêng liêng, còn người khác đều là phàm tục. Họ đến nhà ai, hễ thấy có bàn thờ giữa nhà, mắt họ lắm la, lắm lét như thể đang bị ma đuổi. Có người còn để lộ cử chỉ xem thường gia chủ vì “cái tội” có bàn thờ giữa nhà. Chuyện người ta tin thờ ai là quyền của người ta, nếu mình không thích, mình nên đi chỗ khác, chứ không thể có thái độ bất nhã đó.

Thay vì khéo léo giải thích lẽ đạo của Chúa để người khác biết về sự cứu rỗi của Ngài để sau khi tiếp nhận Chúa họ điều gì cần giữ, điều gì cần bỏ, họ đã trịch thượng lên án gia chủ có bàn thờ trong nhà và bảo người ta là phải dẹp bàn thờ, nếu không sẽ xuống địa ngục. Tôi xin nói ngay, với “cái mửng” hay kiểu này, chưa chắc ai xuống địa ngục trước ai?

Tình trạng những ông bà mục sư Việt Nam cùng phái đoàn của nhà thờ đi thăm viếng gia đình tân tín hữu đã tạo ra sự “đổ vỡ” sau khi người ta tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa là chuyện có thật. Họ đến nhà người ta, nhìn thấy có cái bàn thờ giữa nhà, họ phê bình và xúm lại ép người ta dẹp bàn thờ của gia đình người ta. Họ không cần biết bàn thờ đó do người nào trong gia đình thiết lập, mà chỉ biết hăm dọa tân tín hữu nếu không dẹp, sẽ xuống “địa ngục”.

Thật tội nghiệp những người tân tín hữu nêu trên. Lẽ đạo thì chưa thông mà họ phải chứng kiến cảnh người khác làm cái việc giống như thể cào mồ, cuốc mả ông bà, cha mẹ họ. Mấy ông bà “con trời” này đã áp lực những người chưa hiểu thấu những gì Chúa khuyến cáo trong Thánh Kinh phải lập tức vứt bỏ biểu tượng thiêng liêng cả đời họ gìn giữ, tôn thờ, nên lòng họ rất ấm ức và khó chịu. Làm sao họ không đau buồn khi thấy mình đang theo một tôn giáo mà có những người ngang nhiên xúc phạm đến bàn thờ cha mẹ hay ông bà của mình. Kết quả, họ đã bỏ nhà thờ và xa lánh các ông bà “con trời” đó. Có người bỏ nhà thờ cho đến khi họ qua đời. Đây không phải một hai vụ, mà nhiều vụ như thế. Tôi nói mà không sợ là mình nói sai, chính những người này đã vô tình cản trở người khác vào Thiên Đàng.

Một tín hữu Tin Lành kể tôi nghe là tại Portland, Oregon, Hoa Kỳ, có chị kia cùng người em gái tìm hiểu lẽ đạo của Chúa qua nhà thờ Tin Lành. Kết quả, người chị tiếp nhận sự cứu rỗi của Chúa còn người em vẫn còn đang tìm hiểu. Ngày kia, không may người em đột ngột qua đời vì một chứng bệnh. Người chị đau khổ quá bởi vì trong nhà chỉ có hai chị em. Người chị nghĩ đến nhà thờ nơi hay nói về tình yêu thương nên chị ngỏ lời mời ông mục sư đến nhà cầu nguyện cho biến cố đau buồn của gia đình chị. Ông mục sư và phái đoàn đến nhà chị, họ thấy có bàn thờ giữa nhà, ông mục sư ra lệnh phải dẹp, ông mới cầu nguyện. Xác cô em còn nằm trong nhà quàng, lúc bấy giờ người chị đang đau khổ, nhờ mục sư của mình cầu nguyện lại bị từ chối vì có cái bàn thờ giữa nhà. Bàn thờ đó là do hai chị em thiết lập nên người chị chưa thể dẹp. Do đau khổ vì người em qua đời, buồn vì bị ông mục sư khước từ lời cầu xin tha thiết của mình. Bí lối, chị chạy đến nhà chùa, mời vị sư trụ trì đến tụng kinh cầu hồn hay cầu siêu gì đó. Sau tang lễ, người chị không còn trở lại nhà thờ. Tôi không nói việc làm của cô chị là đúng hay sai trong tình huống này, nhưng tôi hết ý kiến vì thái độ quá khích hay kỳ quặc trong niềm tin của ông mục sư đó. Tôi nghĩ ông mục sư ấy đi dưới đất mà tưởng mình đang bay trên mây. Thay vì giúp người ta hiểu và giữ đúng lẽ đạo của Chúa lại đẩy họ về… chùa.

Tôi từng bị một số người Tin Lành “thiêng liêng” phê bình đại khái rằng: “Ông HQB mà Tin Lành cái gì. Ngày Rằm ông đi chùa Phật Giáo, Thứ Bảy ông đi nhà thờ Công Giáo, Chúa Nhật lại đến nhà thờ Tin Lành.” Họ nói không sai sự việc nhưng họ không rõ nguyên nhân. Họ không biết đúng sự kiện bởi vì họ không hiểu tại sao tôi phải đến các nơi đó. Có lẽ họ tưởng rằng họ khôn hay thiêng liêng hơn người khác nên mới dám đưa ra những nhận xét hồ đồ như thế.

Tôi từng đến nhà thờ Công Giáo và một số chùa Phật Giáo là chuyện có thật. Tôi đến đó làm gì? Xin thưa, tôi từng được đồng hương Việt Nam và các tổ chức đoàn thể tại Oregon tín nhiệm trách vụ chủ tịch suốt ba nhiệm kỳ (1995-2001). Trong thời gian đó, tôi từng đôi lần hay nhiều lần đến thăm viếng các cơ sở tôn giáo ngoại trừ Tin Lành. Tôi tránh nói chuyện sinh hoạt cộng đồng hay các vấn nạn tại Việt Nam với mục sư người Việt bởi vì hầu hết người Tin Lành từng tự hào là họ không thích hay không muốn đính dấp đến “chuyện chính trị”. Tôi không đến các cơ sở tôn giáo khác thể học đạo, theo đạo, hoặc để thờ phượng gì cả. Tôi đến các nơi đó để bàn chuyện với cấp lãnh đạo của các tôn giáo là làm sao để xây dựng một cộng đồng người Việt Quốc Gia tị nạn cộng sản được vững mạnh tại Oregon.

Khoảng năm 1998, một ủy viên trong ban chấp hành cộng đồng mời tôi thăm viếng một vị hòa thượng đến từ Canada. Đây là nhân vật lịch sử của thời Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, khi người đến thuyết giảng tại một ngôi chùa ở Portland, Oregon. Tôi hân hạnh được hầu chuyện cùng vị hòa thượng cao niên và nỗi tiếng đáng tuổi cha, chú của tôi cả tiếng đồng hồ. Hòa thượng mời tôi lên chánh điện và tôi đã từ chối. Tôi thưa cùng vị hòa thượng ấy rằng: “Con là một Cơ Đốc Nhân, con không rành về nghi thức Phật Giáo, nên xin hòa thượng là nếu không gì trở ngại, cho con được hầu chuyện với hòa thượng ở hậu liêu này có được không?” Vị hòa thượng ấy đã không vì sự từ chối của tôi mà tỏ ra khó chịu. Trái lại, người rất vui vẻ về lời đề nghị của tôi. Một già, một trẻ, khác niềm tin tôn giáo, ngồi tâm tình, đàm đạo hằng giờ một cách thân mật và tích cực. Vị hòa thượng khả kính ấy nói cho tôi nghe thêm về thuyết Nhà Phật, tôi trình bày niềm tin của tôi và lẽ đạo của Chúa với người ngay tại nhà chùa một cách thoải mái. Tôi không tin là qua việc làm đó mà tôi lại bị sa xuống địa ngục như một số người Tin Lành lo ngại hay lầm tưởng.

Nhiều năm tham gia sinh hoạt với cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại Hoa Kỳ, tôi có nhiều dịp tiếp xúc với các tôn giáo bạn và nhiều thành phần trong xã hội. Tôi từng chạm trán những điều làm tôi hết sức chán ngán, đó là mấy ông bà nhận mình người “quốc gia chống cộng”, nhưng thích làm lợi cho VC. Thành phần này quanh năm suốt tháng không làm gì cả, chỉ giỏi nằm nhà phê bình những đóng góp của người khác. Kế đến là mấy ông bà nhận mình là “Tin Lành” không chuyên tâm làm những điều đẹp lòng Đức Chúa Trời, nhưng chỉ thích làm những điều ma quỷ mong đợi. Mấy người “Tin Lành” này không có đời sống đạo, mà chỉ giỏi làm dáng đạo đức. Họ thích làm thầy, làm sư, mà không thích làm công việc của thầy hay sư. Họ không giữ gìn tư cách, đạo đức mà đáng lẽ “sư” hay “thầy” phải có. Họ hết sức mâu thuẫn khi sử dụng lời Thánh Kinh. Điều nào có lợi cho cái “nồi cơm” hay chức vụ của họ, họ cổ võ, giành giựt. Điều nào nghịch lại ý họ hay giáo phái của họ, họ bài bác và lên án người ta là “tà đạo”. Tôi có thể chứng minh hằng tá điều mâu thuẫn của họ mà tôi có kinh nghiệm, nhưng bài viết này không nhắm vào các điều đó nên xin hẹn lần khác.

Đối với tôi, người Tin Lành kiểu đó chỉ giỏi chọc giận thiên hạ hơn là giãi bày chân lý đến từ Thiên Chúa được chép trong quyển Thánh Kinh. Họ đụng chạm niềm tin người khác mà tưởng rằng mình đang làm chứng đạo. Họ trịch thượng bảo người này phải dẹp bàn thờ hay người kia phải cất lư hương. Họ bày tỏ một loại đức tin quá khích mà cứ tưởng làm sáng danh Chúa. Thành phần này Thiên Đàng chưa chắc vào được mà chỗ đứng dưới trần gian đã bị mất đi.

Theo thiển ý của người viết, người khôn ngoan giao tiếp với mọi người để được người ta, chứ không phải để giống những tiêu cực hay sai quấy của thiên hạ. Người bản lĩnh biết giúp người khác hiểu đúng điều mình tin, song song với việc khéo léo phê bình những điều mình biết là không đúng. Chỉ có kẻ dại mới hung hãn tấn công niềm tin tôn giáo người khác chứ người khôn không ai làm như thế. (Tôi nói niềm tin tôn giáo, chứ không phải các loại mê tín, dị đoan)

Tôi chưa từng thấy hay nghe nói có một ai đó tin Chúa hay theo đạo Tin Lành bởi vì thái độ quá khích của mấy ông bà Tin Lành nào đó. Trái lại, tôi có bằng chứng và kinh nghiệm là nhiều người tin Chúa là do cách ăn nết ở của những người thật sự kính Chúa và yêu người.

Cũng do thái độ sai lầm của một số người Tin Lành quá khích đã khiến nhiều người muốn tìm hiểu lẽ đạo của Chúa phải chọn làm người “vô đạo”. Họ từ chối tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa để tội họ được tha, linh hồn của họ được cứu theo lời Thánh Kinh và đây là điều ma quỷ luôn mong đợi.

Hai chữ “bàn thờ” rất thiêng liêng đối với nhiều người Việt Nam. Ngày xưa bàn thờ còn được gọi là “giường thờ” hay “tủ thờ”. Gọi cách nào thì cũng để nói lên ý nghĩa thiêng liêng của những người xem bàn thờ là biểu tượng cao cả về mặt tinh thần của gia đình và dòng họ. Lớn hơn nữa và có tầm vóc một đất nước, người ta gọi là “Bàn Thờ Tổ Quốc”.

Dù tôn giáo nào, dù cá nhân đó là ai cũng không có quyền xúc phạm đến biểu tượng niềm tin tôn giáo mà người khác tôn thờ. Người không tin lời Thánh Kinh hay không biết lời Chúa, đối với họ bàn thờ Tổ Quốc là thiêng liêng. Con dân Chúa thật sự hiểu lời Chúa, sợ gì mà không dám đến gần “Bàn Thờ Tổ Quốc”. Ai tin tưởng, khấn vái là chuyện của người ta. Mình bày tỏ lòng kính trọng hay cách hiếu thảo với Tổ Tiên theo lời dạy của Thánh Kinh, nhưng mình cũng phải biết tôn trọng niềm tin của người ta chứ. Họ không biết Chúa phán gì trong Thánh Kinh nên thờ Tổ Tiên hay Tổ Quốc kiểu của họ, có gì sai với cá nhân chúng ta hay tiêu chuẩn con người trần gian?

Nếu có người Tin Lành nào không đồng ý với lời giải thích trên, xin cho tôi hỏi: Lúc bước xuống tàu vượt biên lánh nạn VC, có ai bỏ tàu nhảy lên bờ chỉ vì thấy trên tàu có trang thờ hay bàn thờ, mà người chủ tàu thờ “bà cậu” gì đó của họ? Có ai vào nhà hàng Á đông hay Việt Nam mà phải bỏ chạy vì thấy có trang thờ hay bàn thờ, để thờ thần tài, thổ địa, ông táo, hay ông tà mà người chủ họ tin? Nếu ai muốn giữ sự “thiêng liêng” nên ngại những nơi có bàn thờ, xin cho tôi hỏi tiếp: Có ai về Việt Nam du lịch hay thăm gia đình mà phải nhảy ra khỏi máy bay khi phi cơ hạ cánh xuống các phi trường Thái Lan, Cam Bốt hay Việt Nam với đầy dẩy bàn thờ ở dưới đất?

Vấn đề lập bàn thờ trong gia đình để thờ Tổ Tiên, hoặc tưởng nhớ Ông Bà và Cha Mẹ sau khi qua đời, cũng như bày biện thức ăn để cúng vái những ngươi đã khuất là việc làm của những người chưa biết hay chưa tin lời Chúa dạy. Đây cũng là một trong những lý do đã khiến nhiều người Việt Nam khó chấp nhận niềm tin vào Thiên Chúa bằng cách thờ phượng Chúa theo nghi thức của người Tin Lành. Điều này giới lãnh đạo Tin Lành phải nhiệt tình giải thích hay cần nói rõ khi huấn luyện người chăn bầy hay làm chứng đạo. Đừng để họ sau khi ra trường thi hành chức vụ lại đi vào vết xe đổ của bậc đàn anh (Tin Lành Việt Nam) cả trăm năm về trước. Theo tôi, các vị mục sư tiền bối đã vô tình tạo ngộ nhận “chết người” mà sự ngộ nhận này đáng lẽ không nên có. Sự ngộ nhận hay hiểu lầm đó đã di hại đến ngày nay cho việc làm chứng đạo trong vòng người Việt Nam vốn tôn trọng phong tục thờ cúng tổ tiên và ông bà.

Mọi người cần hiểu rõ rằng, tin Chúa không phải chỉ thuần túy theo một tôn giáo, nhưng để bày tỏ lòng tuân phục Ðức Chúa Trời, bằng cách công khai xưng nhận đức tin của mình với Chúa Cứu Thế Jesus. Con người cần tin rằng Đức Chúa Jesus đã chết vì tội của mình (tội tổ tông) và nhận Ngài làm cứu Chúa của mình để linh hồn được cứu rỗi sau khi lìa trần. Điều này hoàn toàn không liên can gì đến chuyện bàn thờ của người đời.

Sở dĩ người Tin Lành không lập bàn thờ để cúng vái hay thờ lạy người đã khuất là vì việc làm đó nghịch lại Thánh Kinh. Điều cấm kỵ đó được chép trong mười điều răn của Đức Chúa Trời. Thánh Kinh Cựu Ước, Xuất 20, chép về Mười Ðiều Răn. Tôi chỉ xin nêu ra hai điều, một và hai có liên quan đến bài viết này: Một: “Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác.” Hai: “Ngươi chớ làm tượng chạm cho mình, cũng chớ làm tượng nào giống những vật trên trời cao kia, hoặc nơi đất thấp này, hoặc trong nước dưới đất. Ngươi chớ quì lạy trước các hình tượng đó, và cũng đừng hầu việc chúng nó; vì ta là Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, tức là Ðức Chúa Trời kỵ tà, hễ ai ghét ta, ta sẽ nhơn tội tổ phụ phạt lại con cháu đến ba bốn đời, và sẽ làm ơn đến ngàn đời cho những ai yêu mến ta và giữ các điều răn ta.” (hết trích)

Với lời khuyến cáo trên của Đức Chúa Trời, con dân Chúa không thể sống theo tiêu chuẫn do chính mình nghĩ ra nữa, nhưng tất cả phải được đặt trên nền tảng Thánh Kinh. Người nào chịu trách nhiệm về phần thuộc linh cho tín hữu, người đó có bổn phận phải giảng lời Chúa một cách ngay thẳng, giống như lời khuyên của Sứ Ðồ Phao-lô dành cho Ti-mô-thê, “Hãy chuyên tâm cho được đẹp lòng Ðức Chúa Trời như người làm công không chỗ trách được, lấy lòng ngay thẳng giảng dạy lời của lẽ thật” (II Ti-mo-thê 2:15).

Nhiều người Việt Nam đã hiểu lầm rằng theo đạo Tin Lành là bỏ ông bà, bỏ cha, bỏ mẹ. Ðiều đó hoàn toàn sai, nhưng tôi thông cảm và không ngạc nhiên về sự ngộ nhận đó. Những câu chuyện mà tôi kể ở đầu bài viết là nguyên nhân tạo ra sự ngộ nhận “chết người” này. Ngay cả Thiên Chúa mà Cơ Đốc Nhân cũng không vẽ ra hình, hay tạc ra tượng để thờ lạy hoặc khấn vái những hình tượng đó bởi vì hành động đó là nghịch với Thánh Kinh. Chính Đức Chúa Jesus đã phán, “Ðức Chúa Trời là thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy” (Giăng 4:24).

Bàn bạc nhiều nơi trong Thánh Kinh, Chúa dạy con người phải hiếu kính ông bà và cha mẹ bằng cách hết lòng phụng dưỡng khi các vị còn sống, chứ không đợi đến khi họ qua đời rồi mới làm việc đó. Có nhiều bằng chứng cho thấy, khi ông bà hay cha mẹ còn sống, con cháu cho ở “nhà lá”, nhưng khi các vị đó qua đời, cháu con tranh nhau xây “nhà lầu” cho họ ở.

Vẽ hình hay tạc tượng để trưng bày trong nhà như hình thức mỹ thuật, không sao. Nếu con dân Chúa khấn vái, thờ lạy những hình tượng do chính tay con người tạo ra, đó mới là ngược lại lời dạy của Chúa. Ðối với ông bà cha mẹ đã qua đời, chúng ta có thể trưng hình của các vị đó ở một nơi trang trọng trong nhà để tưởng nhớ. Hằng năm chúng ta dành một ngày để cháu con hiệp nhau lại cầu nguyện cho nhau, nhắc công ơn ông bà, cha mẹ như một hình thức tưởng niệm, bày tỏ lòng biết ơn người đã khuất. Điều này không có gì sai với Thánh Kinh và hằng năm tôi và nhiều con dân Chúa bình thường khác mà tôi quen biết đã làm như thế.
Bất cứ ai không có lòng hiếu thảo một cách đúng nghĩa, không hề quan tâm đến ông bà, cha mẹ khi còn sống, mà chỉ chờ sau khi ông bà cha mẹ qua đời rồi mới thờ lạy, cúng vái, nên suy nghĩ lại. Ai chỉ hiếu thảo với ông bà và cha mẹ bằng hình thức, người đó chẳng những đắc tội với Chúa, mà còn bị người đời chế diễu qua câu, “Còn sống thì không cho ăn, thác xuống âm phủ làm văn tế ruồi…”

Kết luận
Tôi xin phép sử dụng chữ “tôi” để kết thúc bài viết này. Là con dân Chúa, là người Việt Nam có thủy chung và lòng tự trọng, tôi phải biết gìn giữ văn hoá của dân tộc tôi, nhưng những điều gì ngược lại lời dạy của Chúa, tôi cần tránh. Tôi không thể quá khích để tự cô lập mình với những người không cùng niềm tin, mà mình có bổn phận phải giải thích cho họ hiểu những gì Chúa dạy. Tôi không thể hay không cần tranh luận hơn thua về vấn đề niềm tin tôn giáo với bất cứ ai. Tôi phải hiểu, đức tin là do sự cảm nhận từ tấm lòng của mỗi người, chứ không phải đến từ những lý luận theo kiểu của con người xác thịt. Tôi phải ý thức rằng: Người ta không thấy Chúa, nhưng họ thấy tôi và những con dân Chúa khác. Chính tôi phải hết lòng giúp mọi người tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa để rồi sau đó họ sẽ được Chúa Thánh Linh cảm động để họ biết mình phải giữ điều gì và cần bỏ điều gì?

Vấn đề lập bàn thờ hay thờ lạy hình tượng chỉ là một trong Mười Điều Răn của Chúa. Tôi không vì quá khích hay muốn chứng tỏ mình “thiêng liêng” mà lên án gắt gao những người chưa thấu hiểu lẽ đạo của Chúa. Nếu tôi không dốc lòng tìm cách giải thích lẽ đạo của Chúa mà chỉ ngồi một chỗ cười chê những người vì chưa biết nên làm ngược lại lời dạy của Chúa, tôi thật đáng trách. Nếu tôi tiếp tục có thái độ đó, tôi chẳng khác nào một tên từng “bị bệnh nan y” may mắn gặp thầy chữa khỏi, nay tôi quay lại khinh miệt hay “kinh tởm” những người còn mắc bệnh giống như tôi trước đây.

Coi chừng, người ta chỉ có duy nhất cái bàn thờ để tưởng nhớ ông bà tổ tiên, còn tôi tuy lẽ đạo “rất thông”, nhưng lại vướng vào các loại “bàn thờ” khác mà tôi không biết.

Huỳnh Quốc Bình
Viết năm 2014.
Hiệu Đính ngày 21 Tháng Tư, 2022

Email: doisonganbinh@yahoo.com
Chương trình giảng luận “Đời Sống An Bình” https://huynhquocbinh.net/category/doi-song-an-binh/

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | 1 Comment

Audio: Mừng Chúa Phục Sinh và Sự Ăn Năn

Bài giảng 24 phút (DT)

Đề tài: Mừng Chúa Phục Sinh và Sự Ăn Năn

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Ăn Năn Hay Lên Án Trong Mùa Lễ Phục Sinh?

Huỳnh Quốc Bình

… Có bao giờ tôi lại ngu xuẩn đến độ phao tin đồn hay luân lưu những dữ kiện thuộc loại dối trá và đê tiện để “đâm sau lưng” những ai mà mình không ưa thích hay không?…

Vào Mùa Lễ Mừng Chúa Phục Sinh, những điểm chính yếu thường được nhắc đến: Sự phản bội của Giu-đa (Judas Iscariot), môn đệ của Chúa Cứu Thế Jesus; sự chịu đựng những thương khó mà Ngài phải gánh chịu trong thân xác con người; các môn đồ của Ngài bỏ chạy, và Đức Chúa Cha đã quay lưng với tội lỗi mà Chúa Cứu Thế Jesus đã gánh thay cho con người. Ngài bị giết chết trên cây thập tự, được đem chôn trong một hang đá, Ngài đã sống lại rồi hiện ra cho các môn đồ thấy và sau đó đã thăng thiên.

Hằng năm tại các nhà thờ, thánh đường, và qua các phương tiện truyền thông, chúng ta được nghe nhiều bài giảng, hoặc bài viết với những lời bình phẩm, lên án Giu-đa một cách gắt gao, hùng hồn. Mọi người lên án Giu-đa bởi ông đã bán thầy của mình chỉ vì ba mươi nén bạc, Giu-đa đã chỉ điểm cho binh lính La-mã bắt thầy của mình bằng cái hôn giả dối, nhưng sau đó Giu-đa đã ăn năn, ném bạc trả lại, và đi thắc cổ tự tử. Hành động tự tử không phải là giải pháp để Giu-đa đền sạch tội phản thầy, nhưng theo tiêu chuẩn của con người bình thường, Giu-đa vẫn còn khá hơn nhiều người lắm. Đó là những kẻ giỏi đóng kịch trong vỏ bọc “đạo đức” mà Chúa Cứu Thế Jesus từng lên án là thành phần đạo đức giả của xứ Do Thái ngày xưa cũng như ngày nay. Ngài cho rằng thành phần này không muốn vào thiên đàng, nhưng ai vào, họ lại ngăn trở, “Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! vì các ngươi đóng nước thiên đàng trước mặt người ta; các ngươi không vào đó bao giờ, mà có ai muốn vào, thì lại ngăn trở” (Ma-thi-ơ 23:13).

Nếu tôi nhận mình là con dân Chúa hay “con cái của sự sáng”, có bao giờ tôi tự hỏi: Ngày xưa Giu-đa phản Chúa, còn ngày nay bản thân tôi thì sao? Ngày xưa, Giu-đa chỉ điểm để binh lính La-mã bắt thầy của ông bằng cái hôn giả dối, còn tôi ngày nay có hãm hại anh em mình bằng những lời đạo đức ngoài môi hay không? Giu-đa phản Chúa chỉ vì ba mươi nén bạc; tôi có phản Chúa vì say mê chạy theo vật chất hoặc quyền lực của đời này hay không? Có bao giờ tôi vô cớ biến lòng ganh tị của chính tôi thành sự thù ghét những ai cùng chung dòng huyết báu cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Jesus với tôi, chỉ vì họ trội hơn tôi hay có những suy nghĩ, và việc làm không giống tôi? Có bao giờ tôi lại ngu xuẩn đến độ phao tin đồn hay luân lưu những dữ kiện thuộc loại dối trá và đê tiện mà kẻ gian muốn hãm hại anh em mình, để tôi “đâm sau lưng” những ai mà mình không ưa thích hay không? Có bao giờ tôi tự cho rằng mình thông thái và đạo đức hơn mọi người và nhìn người ta bằng “nửa con mắt”, nhưng miệng tôi lại luôn nói hay giảng dạy về sự khiêm nhường? Có bao giờ tôi chọn thoả hiệp hoặc a tòng với những kẻ vô thần, con cái của ma quỷ để triệt hạ anh chị em mình chỉ vì sự khiếp nhược của chính tôi, mà sự khiếp nhược đó được che đậy bằng vỏ bọc “thiêng liêng” và “đạo đức” nửa vời hay không? (Tôi có thể nêu thêm nhiều thắc mắc cho chính tôi, nhưng tôi xin phép ngưng để bài viết không quá dài)

Đọc Kinh Thánh, chúng ta đã thấy sau khi Giu-đa phạm tội cùng Chúa, ông ta đã ăn năn, ném bạc trả lại, sau khi nhận ra, “Tôi đã phạm tội vì nộp huyết vô tội…” Còn chúng ta ngày nay thì sao? Chúng ta có dám từ bỏ những gì không thuộc về mình hay không? Chúng ta có ăn năn, sám hối, và tự xử khi nhận ra tội lỗi của mình, hay tìm cách che đậy? Chúng ta dám cho rằng mình xứng đáng, đủ lương thiện, và đạo đức để lên án Giu-đa phản Chúa hay không?

Cách đây gần 20 năm, tôi hân hạnh tham dự ba ngày Hội Nghị Mạng Lưới Các Mục Sư Tin Lành Toàn Thế Giới (Global Pastors Network) được tổ chức tại Floria từ ngày 21 đến ngày 23-1-2004. Dịp này, tôi được xem trọn phim, The Passion of The Christ trước khi được trình chiếu tại các rạp chiếu bóng. Tôi xin tạm dịch tựa đề phim này là, “Sự Chịu Đựng Đau Thương Của Đấng Christ”. Trước khi xem phim, mọi người phải ký giấy cam kết với đạo diễn Mel Gibson là không được quay phim, không chụp hình và không kể lại những tình tiết trong phim cho đến khi phim được trình chiếu tại các rạp chiếu bóng. Theo dõi diễn tiến của các đoạn phim, người xem chứng kiến hình ảnh nhân vật chính mang tên Jesus đã bị binh lính La-mã tra tấn một cách vô cùng dã man trước khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá. Nhìn thấy hình ảnh man rợ của những kẻ có quyền và sự chịu đựng đau đớn của người mang tên Jesus, cuốn phim đã làm cho hầu hết trên dưới năm ngàn người trong hội trường phải bật khóc; trong số những người bật khó đó, có cá nhân tôi. Theo lời kể của đạo diễn Mel Gibson, nhiều người đóng các vai trong phim, đã tiếp nhận Chúa Jesus làm Cứu Chúa của họ sau khi bộ phim được hoàn tất.

Nếu ai từng đọc các sách Phúc Âm trong Kinh Thánh, họ đã biết rõ nhục hình mà Chúa Cứu Thế Jesus phải gánh chịu. Riêng tôi, một hình ảnh tuy nhỏ trong phim “The Passion of The Christ”, nhưng tôi vẫn không quên, đó là: Trong lúc binh lính La-mã giải Ngài lên đồi Gô-gô-tha để đóng đinh Ngài. Vì trước đó, Ngài bị tra tấn một cách quá tàn độc nên không còn sức vác nổi thập tự giá, cho nên bọn lính La-mã đã bắt một người thanh niên trong đoàn dân vác hộ cho Ngài. Dù người này không phải là môn đệ của Ngài, dù người này có thể không quan tâm gì về nhân vật Jesus, nhưng đứng trước hành động tàn ác của những kẻ sử dụng bạo lực với người cô thế nên anh ấy đã dõng dạc nói, “Nếu các ông tiếp tục hành hạ người này, tôi sẽ không vác thập tự giá nữa, dù là bước thêm một bước, và tôi sẵn sàng chấp nhận bất cứ điều gì các ông dành cho tôi.” Kết quả, bọn lính La-mã đã tạm ngưng đánh đập Chúa Cứu Thế Jesus. Tôi chú ý điểm này trong phim là vì tôi liên tưởng đến cảnh những người vô tội và đang bị bọn độc tài gian ác đàn áp. Thiết nghĩ, hình ảnh về sự phản ứng của người thanh niên vừa nêu là phản ứng cần có của những người lương thiện tại các nước độc tài. Làm được việc này không phải là làm chính trị nhưng là nghĩa vụ của một con người có lòng nhân đạo và có tình yêu thương đích thực.

Trở lại với Thánh Kinh, chúng ta thấy rằng trước khi Chúa Cứu Thế Jesus bị bắt đi, trong cơn sầu não Ngài đã cầu xin với Đức Chúa Cha rằng, “Cha ơi! nếu có thể được, xin cho chén này lìa khỏi con! Song không theo ý muốn con, mà theo ý muốn Cha” (Ma-thi-ơ 26:39).

Trong thân xác của con người trần gian, Chúa Cứu Thế Jesus chịu tra tấn vô cùng dã man. Ngài không chỉ đau đớn về thể xác nhưng cũng cô đơn về tinh thần vì các môn đồ bỏ chạy và Đức Chúa Trời đã quay lưng bởi bao nhiêu tội lỗi của nhân loại đổ lên Ngài. Trong cơn đau đớn tột cùng, Chúa Cứu Thế Jesus đã kêu lên rằng, “Đức Chúa Trời tôi ơi, sao Ngài lìa bỏ tôi.”

Sau khi bị đóng đinh, Chúa Cứu Thế Jesus được đem chôn trong một hang đá. Đến ngày thứ ba, Chúa sống lại. Các Thầy Tế Lễ đã dùng tiền mua chuộc lính canh để phao tin đồn rằng xác Chúa Cứu Thế Jesus đã được các môn đệ lấy trộm và mang đi. Sau đó Chúa Cứu Thế Jesus đã hiện ra; tuy nhiên, cũng có những môn đệ nghi ngờ. Thô-ma, một môn đệ của Ngài, đã xem xét dấu đinh trên hai bàn tay của Ngài nên đã tin là thầy mình đã chết thật và nay đã sống lại. Do đó, Chúa Cứu Thế Jesus đã phán, “Vì ngươi đã thấy ta nên ngươi tin. Phước cho những ai chẳng từng thấy mà đã tin vậy!” (Giăng 20:29).

Kinh Thánh cho biết, ai tiếp nhận Chúa Cứu Chúa Jesus làm cứu Chúa, linh hồn người đó được tồn tại đời đời trên thiên quốc. Theo người viết, tin nhận Chúa, không có nghĩa là chỉ theo một tôn giáo hay phải đến nhà thờ mỗi Chúa Nhật hay giữ một số lễ nghi do con người đặt ra, nhưng để nhận được sự bình an thật mà nhân loại không thể ban cho nhau. Việc đến nhà thờ hay thánh đường là kết quả của niềm vui sướng và hạnh phúc sau khi con người mời Chúa ngự vào lòng, chứ không phải do sự gượng ép hay bị ai ép buộc, hoặc để tạo công đức cho đời này.

Tôi nhận thấy có một số điều mà chúng ta cần suy gẫm trong Mùa Phục Sinh, hay trước và sau mùa này. Nếu chúng ta là người đã biết về ơn cứu rỗi của Chúa, ngày nay đọc lại hay nghe lại những chi tiết Giu-đa phản Chúa, phản ứng của chúng ta thế nào? Thiết nghĩ, thay vì lên án sự phản bội của Giu-đa, chúng ta nên tự xét lòng mình và tự hỏi chính mình rằng: Chúa Cứu Thế Jesus bị giết chết vì Giu-đa, hay người Do Thái? Vì sao Chúa Jesus phải chịu đau đớn và chết trong nhục nhã? Tại sao Đức Chúa Trời quay lưng với Con Một của Ngài? Nếu Thiên Chúa can thiệp, ai có khả năng giết được Con Trời? Tại sao bị hành hạ một cách tàn nhẫn mà người mang tên Jesus vẫn cầu xin với Đức Chúa Cha rằng, “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì” (Lu-ca 23:34). Còn chúng ta là những người tội lỗi, có những tội đã bị người khác biết, có những tội chưa ai hay, hoặc chính chúng ta biết rõ bản chất tội lỗi và sự bất toàn của mình, chúng ta có chịu tha thứ cho những ai có tội mà biết ăn năn hay không?

Kết luận
Nếu Đức Chúa Trời không muốn, Giu-đa không thể gián tiếp hay trực tiếp giết Chúa bằng cách nộp Chúa cho kẻ gian. Người Do Thái không giết được Chúa vì Ngài là Con Trời, là Thiên Chúa Ngôi Hai. Chính Đức Chúa Trời đã để Chúa Cứu Thế Jesus, Con Một của Ngài, bị giết chết vì tội lỗi của chúng ta. Chúng ta cần cầu xin Chúa tha thứ tội lỗi của mình và xin Chúa Thánh Linh giúp chúng ta biết sống khiêm nhường. Xin Chúa cho chúng ta biết ăn năn thay vì lên mình kiêu ngạo bởi nghĩ rằng mình mới là người đạo đức hơn người khác, nhưng thực chất chúng ta chỉ là những kẻ mà Kinh Thánh gọi là giả hình.

Nhân Mùa Lễ Mừng Chúa Phục Sinh, chúng ta cùng kỷ niệm sự thương khó mà Chúa Cứu Thế Jesus đã từng gánh chịu và cùng vui mừng về sự sống lại của Ngài. Chúng ta đừng hùng hồn lên án Giu-đa, mà hãy lên án chính mình. Chúng ta cần ý thức rằng Chúa Cứu Thế Jesus đã chết vì mình, để rồi mình cũng phải hết lòng góp phần rao giảng sự cứu rỗi của Chúa đến người khác, theo lời dạy mà Ngài đã phán cùng các môn đệ trước khi Ngài thăng thiên, “Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Ðức Cha, Ðức Con, và Ðức Thánh Linh mà làm phép báp-tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và này, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế” (Mat. 28:19-20). A-men!

Huỳnh Quốc Bình
Ngày 14 Tháng Tư, năm 2022
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Bạn có biết?

Nguồn: Internet

 

 

Nguồn: Internet

Posted in Đời Sống Quanh Ta | Leave a comment

Audio: Thiên Chúa Không Phải Là Ông Thần Tài Của Thế Gian

Bài giảng 25 phút (DT)
Đề tài: Thiên Chúa Không Phải Là Ông Thần Tài Của Thế Gian
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Đấng Có Quyền Ban Cho và Lấy Lại!

Bài giảng 24 phút (DT)
Đề tài: Đấng Có Quyền Ban Cho và Lấy Lại!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

 

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Mất Tất Cả

Bài giảng 25 phút (DT) St.
Đề tài: Mất Tất Cả
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Thưa quý vị và các bạn,

Tuần qua, tôi có dịp nói chuyện điện thoai với một mục sư Việt Nam cao niên tại miền Nam California. Vị mục sư đàn anh này đã cho biết là ông sẽ tham dự đại hội của một giáo phái Tin Lành Việt Nam tổ chức vào đầu Tháng Bảy năm 2022 tới đây tại Los Angeles, California. Ông khích lệ tôi nên ghi danh tham dự vì ông biết rằng có một số mục sư Việt Nam cũng muốn gặp mặt tôi. Tôi thật cảm động khi biết điều đó. Dù vậy, việc tôi nên tham dự đại hội như vị mục sư đàn anh vừa nêu đã khích lệ, thật sự tôi chưa dám nghĩ tới trong lúc này.

Một điều cảm động khác khi tôi được biết có khá nhiều độc giả và thính giả thuộc các tôn giáo, thường xuyên ủng hộ những bài viết và bài giảng luận hằng tuần của tôi cũng muốn gặp mặt tôi trong một dịp nào đó. Tôi thật sự cảm động và tôi xin tạ ơn Chúa và cảm ơn người về những cảm tình mà quý vị đặc biệt dành cho tôi.

Trong lúc chờ đợi dịp thuận tiện để chúng ta có thể gặp nhau, tôi xin trân trọng giới thiệu bài giảng 25 phút tuần này để quý vị nghe chia sẻ. Hy vọng sau khi nghe xong, một số chi tiết trong bài giảng có thể giúp quý vị hình dung được Huỳnh Quốc Bình là ai.

Nếu được, xin quý vị vui lòng chuyển bài giảng này cho nhiều người khác. Xin đa tạ!
Những bài giảng hằng tuần của chương trình, “Đời Sống An Bình” đã được phát thanh trên làn sóng của Đài Tiếng Nước Tôi Atlanta, GA được lưu trữ tại đây: https://huynhquocbinh.net/category/doi-song-an-binh/
Trân trọng,
Huỳnh Quốc Bình
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Chiến Tranh Hạt Nhân và Sự Bình An Từ Thiên Chúa

Huỳnh Quốc Bình


… Nếu Cơ Đốc Nhân Donald Trump vẫn còn là Tổng Thống của Hoa Kỳ, chắc chắn Putin sẽ không tấn công Ukraine hay không dám tấn công Ukraine…

Nhà truyền giáo trứ danh của Hoa Kỳ, Cố Mục Sư Billy Graham từng nói rằng, “Chủ nghĩa cộng sản là loại tôn giáo được truyền cảm hứng, chỉ đạo, và xúi giục bởi chính ác quỷ, kẻ đã tuyên chiến chống lại Thiên Chúa toàn năng – Billy Graham.” (Communism is a religion that is inspired, directed and motivated by the Devil himself who has declared war against Almighty God. – Billy Graham)

Người viết tin rằng những ai có lòng nhân sẽ dễ dàng đồng ý là các nước trên thế giới nên tránh chiến tranh, và chiến tranh chỉ nên tiến hành nếu mọi nỗ lực giải quyết vấn đề bằng biện pháp hòa bình đều thất bại. Điều này phù hợp với câu nói, “Muốn hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh.” Nhiều Cơ-đốc nhân cũng cho rằng chiến tranh là kết quả của việc con người không sống theo tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời. Tôi hoàn toàn đồng ý và ủng hộ các quan điểm này.

Cả thế giới đã biết rõ chuyện Putin của nước Nga có kế hoạch và tiến hành cuộc xâm lược vũ trang tấn công Ukraine kể từ ngày 20 tháng 2 năm 2014. Với chiến dịch quân sự từ các lực lượng vũ trang của Nga nhằm chiếm một phần lãnh thổ Ukraine, đó là bán đảo Crimea mà thế giới đã nhìn thấy.

Vào ngày 24 tháng 2 năm 2022, Nga bắt đầu chính thức mở lại cuộc xâm lược quân sự vào Ukraine. Dĩ nhiên, đây chỉ là sự leo thang trong chiến tranh, là tiếp nối sự xung đột giữa Nga và Ukraine bắt đầu từ năm 2014 như đã nói. Người ta cho rằng đây là cuộc xung đột quân sự lớn nhất ở Châu Âu kể từ Thế Chiến Thứ Hai. Đã có hơn 3 triệu người Ukraine chạy trốn khỏi đất nước và cuộc xâm lược cũng đã gây ra khủng hoảng tị nạn lớn nhất ở châu Âu kể từ đó.

Trong suốt năm 2021 và 2022, việc Nga tăng cường quân sự ở biên giới Ukraine đã làm leo thang sự căng thẳng giữa hai nước. Hành động Nga xua quân xâm lấn Ukraine và thẳng tay giết hại người dân của nước láng giềng là kết quả của sự căng thẳng do Putin tạo ra trước đó.

Thực tế, hành động tàn ác của Putin đã làm thiệt hại nhân mạng và tài sản của người dân Nga và những quốc gia đã và đang bị Putin đánh chiếm, chứ không phải chuyện tầm thường để thế giới có thể làm ngơ. Muốn chấm dứt chiến tranh do Putin phát động, đối tượng cần phải bị tiêu diệt là Putin chứ không phải binh lính hay người dân Nga. Ngoài ra, sự can đảm đánh trả quân xâm lược Nga của quân đội và người dân Ukraine đã giúp thế giới có cái nhìn khác về chiến tranh. Dưới sự lãnh đạo của Ông Volodymyr Zelenskyy, một tổng thống trẻ tuổi và can trường của Ukraine, đã trở thành một thông điệp tích cực cho sự quật khởi của một dân tộc bị cai trị bởi bọn độc tài. Người dân Việt Nam, đặc biệt là thanh niên tại Việt Nam ngày nay cần học bài học yêu nước của dân tộc Ukraine thay vì tiếp tục tự hào hay gục mặt “Đi dưới tấm bảng chỉ đường của đảng”.

Tại Hoa Kỳ, trong một cuộc thăm dò ý kiến đã cho thấy: Có 62% cử tri Mỹ nói rằng Tổng Thống Nga Vladimir Putin sẽ không xâm lược Ukraine nếu Ông Donald Trump vẫn là tổng thống. https://www.washingtontimes.com/news/2022/feb/27/poll-62-voters-say-putin-would-not-have-invaded-uk/

Thế giới chứng kiến những gì xảy ra tại Ukraine trong suốt thời gian qua bởi bàn tay của Putin, đã giúp người ta thấy rằng một quốc gia được giải phóng khỏi chủ nghĩa Cộng Sản không có nghĩa là quốc gia đó hoàn toàn không còn bọn vô thần gian ác. Nếu những cán bộ Cộng Sản gồm những kẻ từng mê mẩn chủ nghĩa cộng sản tại Nga vẫn còn giữ những chức vụ then chốt trong chính quyền, chắc chắn quốc gia đó chỉ “đổi bảng hiệu” chứ chưa thật sự được giải phóng. Trong trường hợp này, những kẻ có đầu óc cộng sản và bản chất độc tài, chắc chắn chúng sẽ giải quyết những mâu thuẫn bằng bạo lực. Nói một cách khác, chúng sẵn sàng tận diệt những ai đi ngược lại chủ trương, đường lối, và tham vọng của chúng.

Hiện nay người ta lo ngại Nga sẽ sử dụng bom nguyên tử hay vũ khí hạt nhân để đạt mục tiêu xâm lược bằng mọi cách. Theo người viết, chuyện này chỉ có thể xảy ra nếu thế giới, nhất là Hoa Kỳ xem chuyện Nga tấn công Ukraine là chuyện của Tổng Thống Ukraine- Volodymyr Zelenskyy và người dân Ukraine chứ không phải chuyện của Hoa Kỳ hay của thế giới. Thực tế, Nga không thể qua mặt Hoa Kỳ về vũ khí hạt nhân cho dù ai là tổng thống. Điểm khác nhau và quan trọng ở chỗ ai là người quyết định sử dụng hay không sử dụng những thứ vũ khí nguy hiểm này trong chiến tranh.

Nếu Putin thất bại trong cuộc xâm lược và bắt buộc phải đánh nước cờ xả láng với Ukraine bằng vũ khí hạt nhân hay bom nguyên tử, tức là Nga vỗ vào mặt Hoa Kỳ và thế giới. Nếu điều tệ hại này có xảy ra, đó là kết quả từ sự nhu nhược của chính quyền Hoa Kỳ hiện nay và thế giới, chứ không phải vì Hoa Kỳ hay thế giới can dự vào cuộc chiến để Nga có cớ sử dụng vũ khí giết người hàng loạt. Người viết cũng tin rằng nếu Cơ Đốc Nhân Donald Trump vẫn còn là tổng thống của Hoa Kỳ, chắc chắn Putin sẽ không tấn công Ukraine hay không dám tấn công Ukraine như nhiều người am tường thời cuộc đã nhận xét như thế.

Hành động cố tình xâm lấn các nước láng giềng của Putin đã cho mọi người trên thế giới thấy rõ bản chất hiếu chiến và man rợ của đương sự. Cho dù Putin và đồng bọn gian ác của hắn có mang nhãn hiệu gì hay chiêu bài gì đi nữa cũng đều là những kẻ giết người. Putin không thể vì hoàn cảnh hay điều gì bắt buộc đương sự phải làm thế này hay thế kia giống như những kẻ có đầu óc bệnh hoạn, bọn cộng sản, hoặc tay sai của cộng sản đang ra sức bênh vực hành động tàn ác của Putin.

Không ai có thể nhân danh bất cứ loại chính nghĩa nào để vô cớ giết hại người khác. Người ta không thể viện cớ hàng xóm của mình là mối đe dọa đến an ninh của nhà mình để cho phép mình lấy đó làm cái cớ mang vũ khí qua tấn công và tận diệt gia đình người ta.

Putin có quyền lo ngại cho vấn đề an ninh của nước Nga, nhưng đương sự không thể biến những lo ngại đó thành hành động man rợ, tạo ra cảnh chia ly tang tóc cho người khác. Kẻ nào bào chữa cho hành động gian ác của bọn quỷ sứ, kẻ đó không thể là người lương thiện mà là gian ác và có tư tưởng giống bọn quỷ ma.

Không cần phải đợi đến hôm nay, mà theo tin tức cả tuần trước cho biết có khoảng 7 ngàn binh sĩ Nga đã thiệt mạng ở Ukraine, 14 ngàn người bị thương, theo ước tính mới nhất của các quan chức Mỹ, đã được The New York Times trích dẫn. Điều đáng chú ý là con số này cao hơn số quân nhân Mỹ thiệt mạng trong hơn 20 năm chiến tranh ở Iraq và Afghanistan. Xin xem nguồn: https://www.nytimes.com/2022/03/16/us/politics/russia-troop-deaths.html

Nhiều người dân Mỹ, dĩ nhiên kể cả “phe ta”, dân Việt Nam tại hải ngoại rất lo ngại Putin nổi điên lên sẽ sử dụng bom nguyên tử để tấn công Hoa Kỳ hay bất cứ nước nào muốn ngăn cản Nga xâm chiếm Ukraine. Sự lo ngại này không phải là vô lý, nhưng có lẽ người ta cần biến những lo âu thành những hành động cụ thể để giảm bớt sự lo sợ chiến tranh bùng phát. Tại Hoa Kỳ, người ta có thể giúp giảm thiểu chiến tranh hoặc mua sự an toàn của mình và cả nước bằng lá phiếu khôn ngoan. Đó là người ta biết chọn lựa người lãnh đạo nào hay đảng nào có chủ trương bảo đảm an ninh lâu dài cho nước Mỹ và thế giới, chứ không chỉ duy nhất cho quyền lợi vật chất cá nhân có tính cách giai đoạn.

Tại Hoa Kỳ, trong thời gian qua, có nhiều người đã cảnh báo nhau là phải chuẩn bị thuốc men, áo quần, tiền bạc, và những gì quan trọng để khi cần có thể thoát thân. Họ cho rằng nếu Nga bắn đạn hạt nhân hay nguyên tử sang Hoa Kỳ, điều đó sẽ là một thảm họa. Người viết không tin là chuyện đó có thể xảy ra một cách dễ dàng. Lý do, nếu Nga dám sử dụng đạn nguyên tử tại chiến trường Ukraine, hoặc bắn vào Hoa Kỳ, chắc chắn Nga đã không bị sa lầy trong cuộc chiến tại Ukraine trong thời gian dài như thế.

Kết luận
Hành động Putin xua quân tấn công Ukraine và giết hại người dân của nước này đến từ sự gian ác và ích kỷ cố hữu của đương sự. Bom nguyên tử hay vũ khí hạt nhân của Nga và của Mỹ là do con người tạo ra chứ không phải đến từ Thiên Chúa. Bom nguyên tử hay vũ khí hạt nhân nằm trong tay một người kính sợ Thiên Chúa hoàn toàn khác với bom nguyên tử nằm trong tay bọn vô thần gian ác. Điều này cũng giống như con dao nằm trong tay bác sĩ giải phẫu hoàn toàn khác với con dao nằm trong tay kẻ cướp.

Đã là một Cơ-đốc nhân, người ta phải ý thức rõ những gì Kinh Thánh khuyến cáo. Nếu đã hiểu Kinh Thánh dạy gì, chắc chắn người ta sẽ không còn lo sợ các loại bom nguyên tử hay vũ khí hạt nhân. Ngược lại, người ta sẽ lo ngại mình có một đức tin và tinh thần yếu đuối. Bởi vì, một tinh thần bất an chắc chắn sẽ tạo ra sự sợ hãi khi người ta đối diện với những gì gọi là khủng khiếp xảy ra.

Liên quan đến vấn đề chiến tranh, Chúa Cứu Thế Jesus có phán như sau, “Các con sẽ nghe chiến tranh bùng nổ, và những tin tức khủng khiếp về chiến tranh. Đừng bối rối, vì các biến cố ấy phải xảy ra, nhưng chưa đến ngày tận thế. Dân tộc này sẽ tiến đánh dân tộc khác, nước nọ tuyên chiến với nước kia. Nhiều xứ sẽ gặp nạn đói và động đất. Đó chỉ là giai đoạn đầu của cơn đại nạn” (Ma-thi-ơ 24:6-8).
Thiết nghĩ, con người cần ghi nhớ những gì Chúa Cứu Thế Jesus khuyến cáo về linh hồn, “Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục” (Ma-thi-ơ 10:28).

Bất cứ ai công khai tiếp nhận sự cứu rỗi của Thiên Chúa, chắc chắn người đó sẽ không còn sự lo âu về các loại vũ khí giết người hàng loạt. Tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus làm cứu chúa của mình để được sống trong sự bình an và chết trong sự cứu rỗi từ Ngài, thay vì sống trong tội lỗi và phải chết trong lo âu. A-men!

Huỳnh Quốc Bình
Ngày 24 Tháng Ba, năm 2022
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Nhìn Người Nhớ Chuyện Của Ta – Ukraine 2022 và An Lộc 1972

Huỳnh Quốc Bình

… Giới trí thức và tu sĩ các tôn giáo mà hèn, trách gì dân đen thiếu sự can đảm…

Tin tức hình ảnh về Putin của Nga xua quân xâm chiếm Ukraine đã tràn ngập trên các cơ quan truyền thông Mỹ-Việt. Những hình ảnh và các dữ kiện sống động về sự tàn bạo mà Putin dành cho đất nước Ukraine đầy trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Những loại tin tức theo kiểu tuyên truyền nhằm mục đích tạo “chính nghĩa” cho cuộc xâm lăng vào đất Ukraine của Nga, hoặc cố tình đánh lạc hướng những ai ủng hộ cuộc chiến chống xâm lược của quân dân Ukraine cũng không thiếu.

Hình: Xe tăng của Nga hung hãn tiến vào Ukraine

Hình ảnh Tổng Thống Ukraine, Volodymyr Zelenskyy, đã từ chối lời gợi ý bỏ đất nước mà chạy của Joe Biden – Hoa Kỳ, đã khiến cho thế giới càng khâm phục lòng can đảm của Ông Volodymyr Zelenskyy và người dân Ukraine hơn bao giờ hết.

Tin tức cho biết, Biden của Hoa Kỳ đã gợi ý cho Tổng Thống Ukraine bỏ chạy, và Mỹ sẽ cung cấp phương tiện cho ông và gia đình ông rời bỏ Ukraine được an toàn, nhưng Ông Volodymyr Zelenskyy đã trả lời rằng, “Tôi cần thêm đạn, tôi không cần phương tiện để chạy,” (I don’t need a ride, I need more ammunition) https://youtu.be/Nk900n1KzJo

Dù các cơ quan truyền thông thiên tả cố tình bưng bít và phủ nhận điều này, cả thế giới đã rõ khí tiết của Ông Volodymyr Zelenskyy và bản chất nhu nhược của Joe Biden như thế nào.

Người viết cũng thấy những bài báo và lời bình phẩm bằng tiếng Việt, mà đa số đến từ Việt Nam đã chế nhạo Ông Volodymyr Zelenskyy là tên hề đang làm trò hề. Họ chế diễu như thế bởi vì Ông Volodymyr Zelenskyy từng là diễn viên hài trước khi ông được người dân Ukraine bỏ phiếu tín nhiệm ông làm tổng thống.

Người viết cũng thấy những lời phản bác từ phía những người ủng hộ và ngưỡng mộ lòng can đảm của Ông Volodymyr Zelenskyy: Một anh hề làm tổng thống và làm thật tốt còn hơn những tên nhân danh “đỉnh cao trí tuệ loài người” đang lãnh đạo đất nước Việt Nam, nhưng lại có nhiều hành động “cực kỳ” hài hước, hoặc hết sức là trò hề đối với nhân dân. Họ cho rằng bọn Vc hèn hạ nên muối mặt làm thinh trước sự xâm chiếm đất nước Việt Nam của bọn tàu cộng.

Người ta cũng nói thêm rằng Ông Volodymyr Zelenskyy tuy là một diễn viên hề lên làm tổng thống, ông đã làm tốt cho đất nước của ông ấy. Trong khi đó, những tay chính trị gia lão luyện nhiều năm trong chính trường, lại đi làm trò hề hầu dành cho bằng được chức tổng thống, và những chức vụ quan trọng khác trong guồng máy lãnh đạo của đất nước Hoa Kỳ hiện nay.

https://youtu.be/_O3CZYkQfOs
Hình ảnh Joe Biden, Kamala Harris, Nancy Pelosi, và nhiều đảng viên Đảng Dân Chủ quỳ gối để tưởng niệm George Floyd

Nhìn Người Nhớ Chuyện Của Ta

Có không ít người đang sống đời tự do tại hải ngoại đã phê bình rằng, đại ý: Bọn tàu cộng tìm đủ cách để chiếm dần lãnh thổ Việt Nam, lãnh đạo Vc cam tâm bán nước mà người dân lại quá ươn hèn, không dám đứng lên chống Vc và tàu cộng để giữ nước. Thiết nghĩ, lời trách này không hợp lý. Tại sao lại mắng người dân là hèn mà không dám mắng bọn lãnh đạo đất nước Việt Nam hiện nay là hèn? Nếu muốn muốn trách hay lên án người dân và cho rằng họ hèn nhát, trước tiên mình phải trách hay lên án giới trí thức và thành phần lãnh đạo các tôn giáo mới phải chứ? Nếu muốn trách hay lên án giới trí thức và lãnh đạo các tôn giáo tại Việt Nam, có lẽ chúng ta cũng cần xem lại giới trí thức, khoa bảng, và lãnh đạo các tôn giáo của người Việt tại hải ngoại, xem họ đã và đang làm gì để góp phần giải quyết vấn nạn của đất nước Việt Nam, mới công bằng chứ?

Có lần người viết đã nói: Xã hội nào cũng vậy, giới trí thức và tu sĩ các tôn giáo mà hèn, trách gì dân đen thiếu sự can đảm. Người dân trong một nước chỉ có thể theo gót giới trí thức và các vị lãnh đạo của các tôn giáo để tạo ra một cuộc cách mạng. Nếu có ai thích mắng dân Việt Nam hèn, người đó nên suy nghĩ lại để nhận ra đối tượng nào mới cần bị mắng là khiếp nhược, ươn hèn.

Một lần khác tôi sẽ trình bày chi tiết hơn về điều này. Bây giờ xin trở lại vấn đề chiến tranh tại Ukraine hiện nay.

Có người đã nói, “Nếu bạn nhỏ lệ khóc cho người dân Ukraine bị Nga pháo kích, bạn sẽ khóc nhiều hơn nữa khi biết rằng ở Việt Nam cũng từng có một trận pháo kích của cộng sản Bắc Việt còn dã man hơn và tàn khốc hơn.” Người này muốn nói về trận chiến tại An Lộc năm 1972.

Trích từ Nguồn: http://dalatngayve.blogspot.com/2015/01/chien-truong-loc-1972.html

Diện tích Thị Trấn An Lộc chỉ chừng vài km2; thế mà, trong 2 tháng trời đã lãnh đủ mọi thứ đạn của CSBV, có lúc đến gần 8,000 đủ mọi thứ đạn trong 1 ngày, như ngày 11/5/72. Tính chung, hơn 2 tháng trời bị pháo liên tục, thì trung bình thành phố An Lộc đã chịu đựng hơn 200,000 quả đạn đủ loại.
Ít người được dịp chứng kiến tận mắt Thành Phố An Lộc hoang tàn sau những cơn mưa pháo bất tận, nhưng ai ai cũng có thể hình dung những đổ nát của thị trấn nhỏ bé này với một chút tưởng tượng rằng cứ chừng 20 m2 thì bị tàn phá bởi một quả đạn pháo kích của CSBV.

Với “mật độ” này, không có một vật gì ở Thị Trấn An Lộc không ghi nhận dấu vết tàn phá của đạn pháo kích. Từ cột điện, cây cối cho đến chiếc lon sữa bò vứt ngoài đường phố cũng ít nhất bị trúng miểng pháo, đừng nói gì đến nhà cửa…

An Lộc còn có những chuyện bi thảm mà thế giới văn minh không ai có thể tin là sự thật. Dưới trận mưa pháo kinh hoàng của đoàn quân xâm lược, thật ít người được chết chỉ một lần. Vắng tiếng pháo, người sống vội vã lo cho người chết, đào tạm cái hố, gom vội thi hài để người chết được một nơi yên giấc và cũng để tránh cảnh xác người sình thối trước mắt người sống. Thế nhưng giấc ngủ của kẻ chết cũng không yên dưới tay giặc Cộng. Mộ mới “đắp” được vài phút, đạn pháo kích của Cộng quân lại rơi vàọ Xác người chết vốn không còn nguyên vẹn lại bị giết một lần nữa bởi sự vô lý của mộng xâm lăng hầu chụp lên đầu dân miền Nam chủ thuyết CS.

Hình ảnh An Lộc bị Việt cộng pháo kích năm 1972

Với khoảng 200,000 trái đạn trong hơn 2 tháng, Cộng quân đã làm cho An Lộc sụp đổ toàn diện. Bốn ngàn binh sĩ và thường dân tử thương bên trong thị trấn. Nhưng tại sao thành phố nhỏ xíu này vẫn đứng vững và trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu của người dân miền Nam không thích chế độ CS? Đó không phải là một biểu tượng cho một dân tộc không muốn sống dưới chế độ CS hay sao? (Hết trích)

Khi nói về những sự điêu tàn và đổ nát do quân cộng sản Bắc Việt tạo ra, người ta cũng nhắc đến lời của một sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tử thủ Bình Long đã ghi lại trong nhật ký như sau, “Sự sụp đổ của một thành phố không có nghĩa là mang theo sự sụp đổ tinh thần chiến đấu của những người đang còn muốn tiếp tục bảo vệ nó và bảo vệ chính bản thân mình.”

Kết luận
Trong nhiều thập niên qua, người ta thấy những ông bà thiêng liêng trong các tôn giáo cứ liên tục ra rả kêu gọi những nạn nhân của kẻ ác hãy “quên quá khứ, xóa bỏ hận thù”. Điều đáng buồn là người ta không thấy mấy ông bà thiêng liêng đó có đủ can đảm lên án những kẻ tạo ra sư chia ly tang tóc trong quá khứ, và cáo trách bọn tạo ra hận thù phải biết ăn năn, đừng cướp của giết người nữa.

Trước tình trạng Putin của Nga xua quân xâm lược Ukraine một cách hung hãn, tạo sự chết chóc cho những thường dân vô tội, tôi tin rằng những người tử tế và có lòng nhân chắc chắn không thể im lặng.

Huỳnh Quốc Bình
Ngày 10 Tháng Ba, năm 2022
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment