Những Món Quà Vô Giá Dành Cho Ông Bà Cha Mẹ

Huỳnh Quốc Bình

… Con cháu nào biết dành thì giờ hỏi han cha mẹ, ông bà, và chịu khó lắng nghe những “tâm sự” của các cao niên, mới thật sự là những món quà vô giá mà mình muốn dành cho các vị ấy trong những mùa lễ lớn…

Đề cập đến việc quà cáp, người ta dễ dàng chú ý đến những gì có tính cách vật chất hơn là tinh thần. Thực chất cho thấy, các món quà tinh thần thường mang nhiều ý nghĩa sâu đậm hơn vật chất. Nói như vậy không có nghĩa là người đang đói rét có thể no lòng, hay ấm áp bởi những lời hỏi thăm theo kiểu lấy lệ, hoặc chúc lành theo kiểu thiêng liêng, như Thánh Kinh đã khuyến cáo trong sách Gia Cơ 2:16b, “Hãy đi cho bình an, hãy sưởi cho ấm và ăn cho no, nhưng không cho họ đồ cần dùng về phần xác, thì có ích gì chăng?”

Vào những ngày lễ lớn, người ta thường “đau đầu” vì không biết là mua quà gì tặng cho người thân, hay bằng hữu mà có ý nghĩa nhất. Cho nên, ở trên mạng lưới toàn cầu (Internet) có nhiều bài viết liên quan đến việc tặng quà. Nào là: Tặng quà cho bố mẹ bạn gái như thế nào? Chọn quà Tết cho bố mẹ vợ như thế nào để thể hiện thành ý của con rể? Quà biếu bố mẹ chồng nên chọn như thế nào cho ý nghĩa? Đau đầu chọn quà Tết cho bố mẹ vợ? Mua quà gì biếu Tết bố mẹ chồng và bên nội, bên ngoại xa gần của nhà chồng? Vậy mà tôi lại ít thấy, hay không thấy người ta đề cập đến việc tặng quà cho cha mẹ ruột, hay ông bà của mình.

Người Việt mình có câu, “Của cho không bằng cách cho”. Cho nên, việc tặng quà cho người trên trước mà không đủ khéo léo, có khi đã tốn kém về vật chất nhưng còn bị tổn thương về tình cảm, chứ không phải chuyện tầm thường. Tôi đã từng học những bài học để đời chỉ vì mình nghĩ ai cũng dễ tính hay đơn giãn giống như mình. Nghĩ theo nghĩa tích cực; dù sao, đó cũng là cơ hội để tôi “học khôn”. Dù vậy, khổ nỗi, “Không có cái dại nào giống cái dại nào”, như các cụ đã nói.

Vợ chồng tôi có quen một bà Mỹ. Bà “than phiền” rằng, ngày lễ Mừng Chúa Giáng Sinh đã gần kề rồi mà không biết mua quà gì cho mẹ của bà. Bà hỏi chúng tôi có ý kiến gì không. Tôi mách với bà là hãy tặng cho mẹ bà “Một cuộc thăm viếng”. Bà cười khi nghe tôi nói có vẻ khôi hài như thế, và bà cho biết rằng mẹ của bà ở tận bên miền Đông Hoa Kỳ, còn bà đang ở miền Tây nên việc thăm viếng rất tốn kém. Nghe bà nói xong, tôi liền suy nghĩ và cũng có sự thông cảm. Bà ngại tốn kém cũng phải, bởi với cái nhà gần mười phòng ở vùng Lake Oswego, đây là khu vực sang trọng dành cho dân nhà giàu, của Tiểu Bang Oregon, bà trả tiền hằng tháng cho nhà băng cũng đủ để “tắt thở”. Theo lời tâm tình của bà, cứ một năm, hoặc hai năm bà mới thăm viếng mẹ được một lần. Tôi nói, “Nếu không thăm viếng được, bà nên thường xuyên gọi hỏi thăm, trò truyện cũng là đáng quý”. Bà đã nói lời cảm ơn về sự khích lệ đó của chúng tôi.

Sở dĩ tôi mách cho bà bạn Mỹ như thế là vì tôi cũng thường nhắc những người bạn thân hay quen thân của tôi, gồm những người mà tôi cho là họ thật có phước, bởi ông bà hay cha mẹ còn sống. Tôi nhắc khéo họ, hãy thường xuyên thăm viếng ông bà, cha mẹ nếu mình không may phải sống xa cách họ. Đừng chờ sau khi họ qua đời, hay không còn biết gì nữa rồi mới đến thăm viếng. Đừng chờ khi họ qua đời rồi mới tham dự tang lễ với lời than khóc muộn màng.

Tôi tin rằng những ai đang ở vị trí ông bà, cha mẹ, rất cần con cháu thăm viếng hay hỏi han hơn là chờ đợi những món quà về mặt vật chất. Tâm lý cho thấy, người cao niên được ai hỏi han, thăm viếng, và chịu khó ngồi nghe họ nhắc chuyện dĩ vãng, họ vui lắm. Thông thường, các con cháu, hay người trẻ tỏ ra bực dọc vì ông bà và cha mẹ của họ cứ thích nhắc chuyện quá khứ. Nghĩ cho cùng, người trẻ còn có hiện tại và tương lai. Riêng các cao niên với một quá khứ dù u ám, hay vàng son đã qua nhưng hiện tại “mịt mù”, còn tương lai “đen tối”, làm sao chúng ta có thể không cho họ có quyền tiếc nuối hay thích nhắc chuyện đã qua.

Dù tôi không phải là thành phần “ăn không ngồi rồi” trong xã hội nhưng nếu có cao niên nào muốn kể cho tôi nghe chuyện quá khứ của họ, tôi sẵn sàng nghiêm chỉnh ngồi nghe. Tôi từng ngồi hằng giờ để trực tiếp nghe, hay nghe qua điện thoại về quá khứ của những cao niên mà tôi quen biết. Tôi thích nghe để học hỏi, và tôi cũng muốn nhân cơ hội đó tặng cho họ một món quà tinh thần mà tôi cho là “vô giá”. Món quà đó là lắng nghe người cao niên tâm sự chuyện đời của họ.

Cao niên nào còn đủ đôi, đủ cặp, cho dù không có con cháu ở gần, hay ở cùng cũng còn đỡ khổ, bởi “bên em đã có anh”, hay “bên anh cũng còn có em”. Đối với ông bà cụ nào mà người bạn đời đã lìa trần, còn nỗi cô đơn nào khủng khiếp hơn? Cho nên, con cái mà biết dành thì giờ thăm viếng ông bà, cha mẹ, tức là họ đã “tiêm thuốc bổ” cho các vị ấy, chứ không chỉ là những cuộc thăm viếng bình thường, hay tầm thường.

Con cháu nào biết nhớ đến ông bà, cha mẹ mà mang quà đến tặng trong những lần thăm viếng là chuyện đáng khen. Đáng khen hơn, nếu họ biết dành thì giờ hỏi han cha mẹ, ông bà, và nhất là chịu khó lắng nghe những “tâm sự” của người cao niên, mới thật sự là những người con, hay cháu có lòng hiếu thảo.

Trong bài viết, “Thái Độ Tạ Ơn” tôi có đề cập rằng: Không ít người trong chúng ta cũng nhân thời điểm “Lễ Tạ Ơn” để tổ chức những bữa tiệc linh đình hầu “Tạ ơn Chúa”, hay “Nhớ ơn Người”, nhưng thực chất, tinh thần biết ơn không mấy đúng nghĩa. Cũng có thể trong thời điểm chúng ta đang ăn uống no say, ông bà, cha mẹ của của chúng ta đang ở một xó nào đó mà chúng ta không còn nhớ tới. Hay là, họ đang nằm liệt giường trong bệnh viện, hoặc đang ngồi gục gặc, ngoẻo đầu trên chiếc xe lăn trong các viện dưỡng lão, mà con cháu vì bận tố chức “Tạ ơn Trời”, hay “Cảm ơn Người” nên không còn thì giờ để ghé tạt vào thăm. Hoặc, những người mà chúng ta từng thọ ơn họ một cách trực tiếp, hay gián tiếp đã không còn trong trí nhớ của chúng ta chỉ vì chúng ta đang bận tổ chức những buổi “Tạ ơn Trời”, hay “Nhớ ơn người”.

Khi tôi đề cập đến điều này rất dễ cho những ai không làm được điều tôi vừa đề cập, có nhiều lý cớ để biện minh. Họ có thể nói rằng, ở hải ngoại này ai cũng bận rộn đủ mọi thứ chuyện, chứ đâu phải giống bên Việt Nam. Hoặc, ai có thì giờ đâu mà thăm viếng thường xuyên, hay ngồi đó mà nghe chuyện “vô bổ” của đời xưa?

Nếu độc giả nào có phước, ông bà cha mẹ còn sống như tôi đã nói, mà đọc đến đây nhưng lại không tin những gì tôi nói. Xin quý vị chịu khó cắt bài báo này rất giữ. Quý vị chờ sau khi ông bà, hay cha mẹ của mình qua đời, quý vị sẽ cảm được những gì tôi đề cập hôm nay.

Trở lại chuyện quà cáp. Một ông bạn thân của tôi cho biết, năm nào vào ngày Tết Nguyên Đán, vợ chồng ông cũng nhắc các con mua quà tặng cho bên chồng hay bên vợ của chúng nó. Một ông bạn khác có hai cô con gái, vợ chồng ông cũng hay nhắc con mình phải thường xuyên thăm viếng nhà chồng và nhớ mua quà Tết cho nhà chồng. Bởi đó là lễ nghĩa và văn hóa của người Á Đông, hay của người Việt chúng ta. Vợ chồng ông giải thích rằng, quà cáp không chỉ mang ý nghĩa vật chất mà còn mang nặng về mặt tinh thần, lễ nghĩa, và yêu thương trong đó.

Trước khi chấm dứt bài viết này, tôi muốn kể cho quý độc giả nghe một câu chuyện thật 100%. Có lần tôi vào thăm một người bạn thân đang ở trong “Nursing home” tại miền Nam California. Nhìn Cụ Bà Việt Nam tuổi ngoài tám mươi đang ngồi trên xe lăn, nên tôi đến gần chào hỏi.

Sau đây là mẫu đối thoại giữa tôi và cụ:
“Cụ ở trong này được bao lâu rồi?” Tôi hỏi.
“Tôi ở đây khoảng ba bốn năm rồi.” Cụ trả lời.
“Trông cụ còn minh mẫn quá mà tại sao phải vào đây? Chắc là cụ không có con cháu ở gần phải không?” Tôi dồn dập hỏi thêm và Bà Cụ trả lời:
“Các gia đình con cháu tôi ở trong thành phố này. Gần lắm, chỉ cần năm mười phút lái xe thôi. Tôi bị tai biến, nên bị liệt nửa thân người. Tôi không còn khả năng tự lo vấn đề vệ sinh cá nhân nên các con tôi phải đưa tôi vào đây”.

Vì thấy cụ thân thiện và cởi mở, nên tôi nói tiếp những lời khích lệ, “Cụ còn có phước hơn nhiều người lắm bởi các con của cụ ở gần, các anh chị ấy vào thăm viếng cụ dễ dàng hơn.”

Nói xong câu nói đó tôi mới thấy mình bị hố bởi tôi đã vô tình gây xúc động cho vị cao niên đáng thương này. Bằng gương mặt buồn thảm và nước mắt lưng tròng, cụ đã nói với tôi trong nghẹn ngào, “Vâng, tôi biết mình có phước hơn những người không có con cái ở gần. Dù sao, các con tôi mỗi năm chúng nó cũng vào thăm tôi vài lần trong những ngày lễ lớn.”

Tôi từng đọc một bài báo nói về một phụ nữ khoảng 65 tuổi, bị tai biến mạch máu não nên không còn đi đứng và nói năng gì cả. Được biết cách đó 26 năm, hai vợ chồng bà cùng sáu đứa con di cư sang Mỹ. Cũng giống như mọi người, họ bắt đầu lại từ đầu, làm đủ thứ nghề để mong sao con cái được ăn học nên người. Thời gian qua mau, các con của họ đã thành đạt, có nhà cao cửa rộng. Thời điểm đó, chồng bà phát hiện bị ung thư gan, nên quyết định về hưu sớm, bán hết nhà cửa, xe cộ, gom hết tiền bạc dọn về ở gần với sáu đứa con. Tiền bạc chia cho các con giữ hết. Chồng đã qua đời vì bệnh ung thư ở thời kỳ cuối. Bà cũng bị tai biến mạch máu não và được đưa vào nhà dưỡng lão từ đó tới bây giờ. Sau đó vài tháng, bà bị nhà dưỡng lão từ chối không nhận bà nữa nên đề nghị các con bà đem bà về nhà chăm sóc. Các con bà đều từ chối với lý do bận đi làm, không có thời gian chăm sóc mẹ. Điều “thê thảm” nhất khi bà bị Medical từ chối, bởi cơ quan chính phủ có bằng chứng là bà từng có tài sản do chồng bà để lại dưới tên của bà ấy. Thực chất, tài sản đó đang nằm trong tay các con của bà. Đây là câu chuyện thật trớ trêu. Một người làm việc vất vả cả đời, nuôi đàn con khôn lớn nên người, mong về già để được thảnh thơi. Vậy mà giờ đây, nhà của các con cháu không về ở được, mang tiếng có tiền mà không xài được, uất ức trong lòng nói cũng không xong.

Không biết người đàn bà đáng thương này nằm trong viện dưỡng lão có được con cháu vào thăm viếng không, hay là vì quá bận nên con cháu của bà không thể vào thăm bà được, như đã nói?

Tôi xin quý độc giả giúp cho tôi phần kết luận, chứ tôi không còn ý gì để viết tiếp.

Huỳnh Quốc Bình
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com
http://www.huynhquocbinh.net

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Gần Tới Lễ Giáng Sinh!

Bài giảng 25 phút, nhập đề dài dòng nhưng kết luận thật ngắn gọn. (DT)
Đề tài: Gần Tới Lễ Giáng Sinh
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Một số ý chính:

Nếu quanh năm suốt tháng chúng ta chỉ loay hoay, lăng xăng tổ chức Tiệc Tạ Ơn, Lễ Tạ Ơn, Tiệc Giáng Sinh, Lễ Giáng Sinh, Tiệc Tất Niên, Tiệc Mừng Năm Mới Dương Lịch, hay Tiệc Mừng Năm Mới Âm Lịch, mà không lần nào chúng ta nói hoặc làm nổi bật về Sự Cứu Rỗi Của Thiên Chúa qua Chúa Cứu Thế Jesus, có lẽ chúng ta cần phải xem lại đức tin của mình.

Nếu chúng ta gặp ai cũng mời, rủ đi nhà thờ, cũng muốn người ta quỳ gối cho mình cầu nguyện tiếp nhận Chúa, hay tin Chúa nhưng lại bưng tai, bịt mắt trước tiếng rên siết của những nạn nhân của các thế lực độc tài gian ác, để mình được tiếng “thiêng liêng”, chúng ta cần xem lại Thánh Kinh để nhớ Chúa đã dạy những gì.

Nếu chúng ta chỉ thích tuyên bố “tôi không làm chính trị”, “tôi không muốn dính dấp đến chính trị” và chủ trương ai sống chết mặc họ; có lẽ chúng ta cần xem lại cái gọi là “tình yêu thương” mà mình luôn miệng nói hoặc giảng cho người khác nghe.

Nếu chúng ta chỉ duy nhất thích về Việt Nam giảng đạo mà lại lơ là việc làm chứng đạo đối với những người kề cận chúng ta, những người sống chung quanh chúng ta, nhất là những đồng hương Việt Nam trong cộng đồng nơi chúng ta cư ngụ; thiết nghĩ, chúng ta cũng cần xem lại đức tin và công việc “giảng đạo” của chúng ta.

Tại sao tôi nói như thế. Xin thưa: Đồng hương Việt Nam ở “sát nách” mình, hoặc ở trước “lỗ mũi” của mình, mà mình không dám giới thiệu một lời về sự cứu rỗi và những ơn phước Chúa mình đã nhận được; có lẽ, mình cũng cần xem lại chức vụ mà mình đã nhận lãnh.

Nếu chúng ta không làm được những gì tôi liệt kê ở trên, chúng ta cần xem lại danh xưng “Con Dân Chúa” giống như chúng ta từng vỗ ngực tự hào rằng, “Tôi là người Tin Lành” hay “Tôi là người Công Giáo.”


Còn nhiều điểm khác rất dễ mất lòng người nghe nhưng đã được tôi trình bày thẳng thắn trong bài giảng này.


Xin quý vị vui lòng chuyển tiếp đến nhiều người khác. Xin đa tạ!
Trân trọng,
Huỳnh Quốc Bình
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Ai Cũng Phải Chết Một Lần!

Huỳnh Quốc Bình

Khi có người thân yêu qua đời, ai tỏ ra đau khổ là người bình thường. Kẻ nào tỏ ra vui mừng khi có người thân yêu qua đời là thứ bất thường, là “đồ bất nghĩa”.

Đại văn hào người Anh- William Shakespeare từng nói một câu để đời trong một tác phẩm của ông, “Cowards die many times before their deaths; the valiant never taste of death but once.” Xin tạm thoát dịch, “Những kẻ hèn nhát phải chết đi chết lại nhiều lần, song người dũng cảm chỉ chết một lần mà thôi”. Dĩ nhiên câu này chỉ là nghĩa bóng để nói lên kết quả của sự hèn nhát là cuối cùng rồi cũng phải chết, nhưng lại chết trong bầm dập, chứ thông thường, ai cũng chỉ chết một lần. Riêng Thánh Kinh đã khẳng định, “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét” (Hebrews 9:27).

Là con người yếu đuối bất toàn, ai cũng sợ chết. Ai nói mình không sợ chết, đó là lời cường điệu hay thiêng liêng “quá mấu”. Tôi từng biết một anh khi được hỏi về “khả năng đặc biệt của anh là gì?”, anh ta lại trả lời theo kiểu đại ngôn rằng, “khả năng đặc biệt của tôi là không sợ chết”.

Có những người cho rằng lời xác quyết trên thật đáng mặt anh hùng, nhưng riêng tôi, đó chỉ là một lời nói phách lối, hay nói cho oai, hoặc cho sướng miệng thôi. Người biết tôn trọng mạng sống của mình, ngại cái chết, hay rất sợ chết, nhưng khi cần chết cho lẽ phải, người đó sẵn sàng hy sinh mạng sống mình mới là đáng quý, chứ không phải như những kẻ ươn hèn, chỉ thích nói những lời đao to, búa lớn mà lại tỏ ra khiếp nhược trước kẻ gian để được yên thân.

Đọc Thánh Kinh, tôi thấy Chúa Cứu Thế Jesus lúc còn tại thế với thân xác con người, Ngài cũng ngại phải đối diện với đau đớn và sự chết, nhất là sự sợ hãi khi biết mình sắp phải lìa xa Cha mình (Đức Chúa Trời). Bằng chứng, trong vườn Ghết-sê-ma-nê, Chúa Cứu Thế Jesus đã cầu nguyện với Chúa Cha nhiều lần rằng, “Cha ơi! Nếu có thể được, xin cho chén nầy lìa khỏi Con! Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha” (Matthew 26: 39). Chưa hết, trước khi tắt thở, Ngài đã thống thiết kêu lớn tiếng lên rằng, “Ðức Chúa Trời tôi ơi! Ðức Chúa Trời tôi ơi! Sao Ngài lìa bỏ tôi?” (Ma-thi-ơ 27:46b).

Đường nào, ai cũng chết, nhưng nếu ai dám chết trong Chúa, mới là cái chết phước hạnh. Giống như người vào chốn hiểm nguy để giảng về sự cứu rỗi của Chúa. Họ là những “Khinh Binh Thập Tự” đã tình nguyện giảng về sự cứu rỗi của Chúa ở những nơi mà con người còn đời sống man rợ, và họ đã bị giết chết. Có những cái chết vì người khác, rất đáng tôn trọng, như hình ảnh một người dám xổng lưng bảo vệ đức tin, bảo vệ chân lý và họ sẵn sàng chết trong đức tin. Giống như người lính cứu hoả đã xông vào chỗ hiểm nguy để chữa cháy, để cứu người, còn người lính chiến ngoài mặt trận, chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc của đất nước trần gian mà Chúa ban cho họ.

Cái chết đến với con người kể từ khi Tổ Phụ loài người là ông A-đam đã phạm tội cùng Chúa. Sự chết không tha bất cứ một ai. Không chết trẻ, cũng phải chết già. Cái chết đến với con người bằng nhiều cách. Có những cái chết bất ngờ, nhưng cũng có cái chết một cách tiệm tiến. Thí dụ: Ai cũng biết, hể phung phí sức khoẻ dù cố ý hay vô tình, cũng đều chết sớm hơn tuổi thọ. Biết như thế nhưng con người không sợ cho đến khi gần kề cao điểm của sự chết, mới bắt đầu biết sợ chết, nhưng đã muộn.

Không ít người coi rẻ mạng sống của chính mình mà không biết, nên có một danh nhân đã nói, “Một điều rất lạ là con người phung phí sức khỏe để tích lũy tiền của, rồi lại bỏ tiền ra để tìm mua lại sức khỏe.”

Cũng có người than phiền rằng, con người thường học cách kiếm sống, nhưng không học cách sống, có nhiều năm để sống, nhưng không biết cách tạo cho cuộc sống dài hơn với một thân thể khoẻ mạnh. Sống, còn là để tận hưởng những khoảnh khắc chứ không chỉ để tồn tại mà thôi.
Có nhiều bằng chứng cho thấy, người ta có thể bỏ tiền mua một chiếc nhẫn hột xoàn vài chục ngàn Mỹ kim để đeo trên người, nhưng mua một chai thuốc bổ vài chục đồng, người ta lại ngại; cho đến khi gần kề cái chết, mới bắt đầu bán nhẫn mua thuốc bổ hầu hy vọng kéo dài tuổi thọ.

Ai cũng muốn được vào Thiên Ðàng, nhưng vì sự yếu đuối, bất toàn, nên lại nuối tiếc trần gian. Trong một vài tang lễ tôi có tham dự, tôi thấy có những lời giảng dạy rất “chướng tai”. Dù tôi cũng tin vào nước Thiên Đàng, tôi không chỉ tin hời hợt mà tôi tin một cách mãnh liệt, nhưng tôi không thể “tiêu hoá” nổi những lời giảng dạy vừa phản Thánh Kinh vừa xa rời thực tế của cuộc đời. Bằng chứng có một ông mục sư Việt Nam, chứng minh trong bài giảng là có những đám tang của người Tin Lành Hoa Kỳ, thân nhân người qua cố tỏ ra vui mừng, vì họ biết người thân của mình qua đời là về với Chúa ở chốn Thiên Đàng. Một ông mục sư khác lại “tỉnh bơ” nói lời thiêng liêng trong tang lễ của ông già vợ ông rằng, “Hôm nay không phải ngày buồn, mà là ngày vui của chúng tôi, vì Ba vợ của tôi được về với Chúa trên Trời.” Lạy Chúa của con, sao mà có nhiều người “thiêng liêng” quá mức bình thường như thế?

Là người có niềm tin, chúng ta có thể “làm chứng” về sự bình an thật mà mình có khi người thân của mình ra đi. Không ai cấm mình có những lời chúc tốt đẹp về Nước Thiên Ðàng. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần lưu ý, nếu chúng ta chúc một cách quá “thiêng liêng”, không thực tế, sẽ làm người chưa có niềm tin hoang mang. Khi có người thân yêu qua đời, ai tỏ ra đau khổ là người bình thường. Kẻ nào tỏ ra vui mừng khi có người thân yêu qua đời là thứ bất thường, là “đồ bất nghĩa”.

Có người thiêng liêng không đúng lúc và đúng chỗ. Truyện kể, một bà nọ tham dự tang lễ của con một người bạn thân cùng niềm tin với bà. Cậu con trai này qua đời trong một tai nạn thảm khốc. Người mẹ vì quá thương tiếc con nên khóc lóc, vật vã. Bà bạn nói lời an ủi hết sức thiêng liêng, “Thôi chị ơi, khóc lóc chi mà dữ thế? Con chị qua đời sẽ vào Nước Chúa, đáng lẽ chị phải mừng vui, chứ sao lại khóc?” Nghe lời “thiêng liêng” này, bà mẹ đau khổ quay lại quát bà bạn rằng, “Sao chị không xin Chúa bắt chị đi sớm mà chị mừng cho con tôi chết sớm?” (Đây là chuyện thật 100%, do một người bạn của tôi chứng kiến và kể cho tôi nghe)

Khi có người qua đời, thân nhân người quá cố thường khóc thương, kể lể. Có những trường hợp, người qua đời không liên hệ tình cảm gì với mình, nhưng vì thấy người khác khóc rồi mình bị xúc động nên khóc theo. Khóc cách nào cũng không hại, miễn đừng tỏ ra vui mừng, hớn hở trong tang lễ là được. Một chuyện có thật mà tưởng như đùa. Hai mẹ con bà kia đi đưa một đám tang. Vì thấy thân nhân người quá cố khóc than nên cô con gái cầm lòng không đặng, nên khóc theo. Bà mẹ mắng cô con gái rằng, “Khóc vừa vừa thôi, nước mắt làm lem con mắt hết.”

Có người tham dự tang lễ của ai cũng khóc lóc như cha chết, nhưng nếu cần giúp đỡ tài chánh cho tang chủ, “tiền ra như máu chảy”. Thành phần này khi người ta còn sống họ thường không để ý, vì “sống chết mặc bây”, nhưng khi người ta qua đời, nếu được mời cầu nguyện, họ sẽ cầu nguyện hết sức dông dài và nói những lời từ biệt hết sức “thiêng liêng” và “mùi mẫn” hoặc “thiết tha”.

Dù là con dân Chúa, dù là người có niềm tin vào Thiên Chúa, dù chúng ta có đức tin mãnh liệt vào Nước Thiên Đàng là một nơi an bình, vĩnh cửu, không có đau khổ, chết chóc, không có dối trá, lọc lừa hay chia ly, tang tóc, như ở trần gian. nhưng thử hỏi, có ai muốn vào nơi đó sớm hơn bình thường không? Ai thì không biết, riêng tôi, tôi vẫn khoái sống trên trần gian này, bởi vì tôi là người yếu đuối bất toàn. Tôi biết rõ con người tôi và Chúa càng biết rõ tôi hơn. Cho nên tôi xin Chúa cho tôi có thêm tuổi thọ để tôi hầu việc Ngài. Ngày nào Chúa cho tôi còn thở, còn khoẻ mạnh, tôi xin Chúa cho tôi có sự khôn ngoan để suy nghĩ, để nói và làm những điều ích lợi cho những người thân yêu của tôi, người lân cận, và xa hơn nữa là đồng bào, đồng loại của tôi. Dĩ nhiên là theo ý Chúa và ngày nào Chúa cất tôi đi, tôi xin Ngài cho tôi đi một cách nhẹ nhàng, không làm khổ người khác. Chứ tôi không ra vẻ thiêng liêng theo kiểu “quá mấu” hay nửa vời.

Đối với tôi, khi có lời phân ưu hay nguyện cầu cho tang gia. Tôi chỉ nguyện cầu cho người còn ở lại và chỉ bày tỏ lòng thương tiếc cho người đã vĩnh viễn ra đi. Vì Kinh Thánh đã khẳng định, “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét” (Hebrews 9:27).

Theo lời của Thánh Kinh, hễ ai tin vào chương trình cứu rỗi nhân loại của Chúa, sẽ được cứu, được làm con Chúa, và được sự bình an thật. Tin Chúa, tội sẽ được tha, linh hồn sẽ được cứu, dù đã chết rồi. Ðây là lời hứa của Chúa Cứu Thế Jesus, “Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi” (John 11:25).

Khi cha mẹ hay người thân yêu còn sống trên đời, chúng ta thường lơ là hay không thật lòng thương yêu họ. Chờ khi họ gần lìa trần hay vĩnh viễn ra đi, chúng ta mới bày tỏ lòng thương tiếc, đã quá muộn màng.

Kết luận
Ai cũng phải chết một lần và chết không phải là hết, mà chết xong còn phải chờ Thiên Chúa định tội, chứ không còn kiếp nào khác để còn cơ hội “tu tâm dưỡng tánh”. Tôi tin lời Thánh Kinh nên xin phép bày tỏ như thế. Ai tiếp nhận sự cứu rỗi của Chúa sẽ được vào Thiên Đàng. Một khi Thiên Đàng đến gần, địa ngục cũng kề bên. Làm sao để vào Thiên Ðàng? Câu trả lời là phải công khai tiếp nhận Chúa, chịu phép Báp-tem, lìa xa những tội lỗi, và làm theo lời dạy của Thánh Kinh, bởi Thánh Kinh đã khẳng định, “Cho nên, như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội” (Rô-ma 5: 12). Dù vậy, Thánh Kinh cũng cho con người một lời hứa, “Ðấng Christ đã từ kẻ chết sống lại, Ngài là trái đầu mùa của những kẻ ngủ. Bởi một người mà có sự chết, thì cũng bởi một người mà có sự sống lại của những kẻ chết (1 Cô-rinh-tô 15: 20-21).

Cầu xin Chúa cho mọi người trong chúng ta cùng ý thức thân phận của mình, trước khi quá trể. A-men!

Huỳnh Quốc Bình
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Tác giả Huỳnh Quốc Bình | Leave a comment

Audio: Tổn Thương Tình Cảm!

Bài giảng 25 phút (DT)

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Đề tài: Tổn Thương Tình Cảm!

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Đạo Đức Phải Đặt Hàng Đầu!

Bài giảng 26 phút (DT)
Đề tài: Đạo Đức Phải Đặt Hàng Đầu
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Chớ Lo Phiền Chi Hết

Bài giảng luận 24 phút (DT)

Đề tài: Chớ Lo Phiền Chi Hết!

Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

 

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Cần Phải Bận Tâm!

Bài giảng 25 phút (DT)
Đề tài: Cần Phải Bận Tâm!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Sợ hay không sợ?

Bài giảng 25 phút (DT)
Đề tài: Sợ hay không sợ?
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

 

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Audio: Hãy Tìm Sẽ Gặp!

Bài giảng 26 phút (DT)
Đề tài: Hãy Tìm Sẽ Gặp!
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình

Posted in Đời Sống An Bình | Leave a comment

Phá Thai Là Tội Ác Của Nhân Loại!

Huỳnh Quốc Bình

Kẻ nào a tòng với bọn giết thai nhi, là bất nhân, chứ không phải tôn trọng quyền chọn lựa của phụ nữ.

Theo World Health Organization tức là Tổ Chức Y Tế Thế Giới, mỗi năm trên thế giới ước tính có khoảng 40-50 triệu ca nạo phá thai, và tính từ con số này ra, trung bình khoảng 125 ngàn ca phá thai mỗi ngày. Hoa Kỳ, nơi có gần một nửa số trường hợp mang thai là do mang thai ngoài ý muốn, và 4/10 trong số này đã phá thai. Cũng tại Hoa Kỳ, có hơn 3 ngàn ca phá thai mỗi ngày. Quý độc giả có thể xem các chi tiết tại link này: https://www.worldometers.info/abortions/

Có người đã nói, “Nếu phá thai không là tội ác, chẳng điều gì là tội ác cả. Nếu phá thai không sa hỏa ngục, chẳng tội gì phải sa hỏa ngục cả.” Người viết hoàn toàn chia sẻ lời nhận xét quyết liệt này.

Kinh Thánh Cựu Ước chép rằng, “Vì chính Chúa nắn nên tâm thần tôi, dệt thành tôi trong lòng mẹ tôi. Tôi cảm tạ Chúa, vì tôi được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng. Công việc Chúa thật lạ lùng, lòng tôi biết rõ lắm” (Thi-thiên 139:13-14).

Căn cứ vào lời Kinh Thánh và vấn đề lương tri hay lương tâm con người, nếu phá thai không phải trong trường hợp bất đắc dĩ để cứu mạng sống bà mẹ của thai nhi, việc giết thai nhi vào thời điểm nào cũng là hành động giết người. Hậu quả của việc phá thai thật là tàn khốc về tinh thần lẫn thể chất của người mẹ. Ai tiếp tay cho việc phá thai bừa bãi là a tòng với bọn giết người sẽ mang trọng tội với Thiên Chúa.

Đối với ai nhận mình là con dân Chúa mà lại bỏ phiếu bầu cho những ứng cử viên hay những kẻ có lập trường ủng hộ hay chủ trương phá thai vì cho rằng đó là tôn trọng quyền tự do của người phụ nữ, nên xem lại Thánh Kinh Xuất Ê-díp-tô Ký 21:22-25 để thấy Kinh Thánh xác định mức quan trọng cho sự sống của thai nhi.

Sau khi mình đã biết rõ Kinh Thánh xác định giá trị của thai nhi như thế nào rồi, mà vẫn tiếp tục phá thai hay ủng hộ phá thai, tôi không ngại nói rằng: Đó là a tòng với bọn giết người, là bất nhân, chứ không phải tôn trọng quyền chọn lựa của phụ nữ.

Tại sao phụ nữ này giết con trong bụng mình được bảo vệ và giúp đỡ, còn những phụ nữ do bất cẩn làm chết con phải đi tù? Để tôn trọng quyền tự do của phụ nữ; vậy, phụ nữ giết ông chồng tàn phế hay những đứa con làm vướng bận cuộc sống của mình, có được không? Phụ nữ tự lõa lồ khi đi ngoài phố có được chấp nhận không? Phụ nữ giải quyết sinh lý với trai gái dưới tuổi vị thành niên, có sao không? Nếu để phụ nữ được tự do cho cái này, còn những cái khác thì sao?

Vấn đề phá thai luôn được mọi người bàn cãi đến bất tận. Những năm gần đây, những kẻ chủ trương hay ủng hộ việc tự do trừ khử thai nhi cho bất cứ trường hợp nào và thời điểm nào cũng đều được sự trợ giúp của những chính trị gia bất nhân, cần phiếu để thắng cử hơn cần bảo vệ sự sống con người. Bọn này dùng chiêu bài “tôn trọng quyền tự do của phụ nữ” để trục lợi.

Phía chống phá thai cho rằng, bào thai là một con người; nó là một sinh vật sống bên trong tử cung của người mẹ. Mặc dù nó chưa hoàn toàn giống con người 100%, nó vẫn đang sống. Do đó, không ai có quyền giết nó bởi thật sự nó là một con người. Mà đã là con người, theo người viết, chỉ có ma quỷ mới muốn tận diệt nó hay cất đi mạng sống của nó một cách vô cớ mà thôi. Kinh Thánh có chép rõ về điều này, “Kìa, con cái là cơ nghiệp bởi Đức Giê-hô-va mà ra; Bông trái của tử cung là phần thưởng” (Thi-thiên 127:3).

Qua nhiều cuộc thăm dò chính thức và không chính thức đã cho thấy phụ nữ phá thai với nhiều lý do và hoàn cảnh khác nhau. Việc phá thai cũng có nhiều sự may rủi cho tính mạng của bà mẹ. Tại Hoa Kỳ, nhiều bà mẹ sau khi giải quyết cái bào thai mà họ từng xem như thể là “của nợ” hay “nợ đời” sau đó đã hối hận về quyết định trước đó của mình.

Dĩ nhiên, người ta không thể quyết định trở lại được, nhưng họ đã mạnh dạn, công khai gióng lên tiếng nói của lương tâm, như một lời sám hối của chính mình, và cũng để cảnh tỉnh những bà mẹ nào có ý định giết đứa con còn nằm trong bụng họ.

Trong bài viết có tiêu đề, “Làm Tay Sai Cho Ma Quỷ” mà tôi là tác giả, tôi có nêu một trường hợp mà tôi cho oái oăm hay nghịch lý tại Hoa Kỳ. Ai giết hại trứng chim diều hâu là phạm luật. Người phạm luật có thể bị phạt 250 ngàn Mỹ kim và ở tù ít nhất hai năm. Trong khi đó, diệt sự sống của thai nhi dù bất cứ lý do gì là hợp pháp ở nhiều nơi và được chính phủ trả lệ phí phá thai hoàn toàn từ tiền thuế của người dân lương thiện. https://huynhquocbinh.net/2021/08/22/lam-tay-sai-cho-ma-quy/

Việc phá thai có thể giải quyết sự vướng bận của thai nhi trong nhất thời, nhưng nó đã tạo ra sự rối loạn tâm lý cho những bà mẹ từng quyết định giết con mình. Những kẻ gây ra lỗi lầm không chỉ hứng chịu hệ lụy một mình, mà thật sự nó đã tạo thêm nhiều khó khăn, rắc rối cho xã hội, liên lụy đến nhiều người vô can, hay vô tội khác.

Việc phá thai không chỉ đơn thuần là giết một đứa bé không có khả năng tự vệ, mà còn làm cho bà mẹ cần sự trợ giúp từ xã hội về mặt y tế. Theo tổ chức The Guttmacher Institute là nơi nhận nhiều tài trợ của chính quyền Hoa Kỳ cho cái gọi là nghiên cứu “Pro-choice”, chi phí trung bình cho một ca phá thai 3 tháng đầu ở Mỹ khoảng 508 Mỹ kim, cho một ca phá thai ở quý thứ hai khoảng 1,195 Mỹ kim, và phá thai đủ tháng tức là đúng thời kỳ sanh nở có thể tốn từ 3 ngàn Mỹ kim trở lên.

Như tôi đã đề cập ngay từ phần mở đầu bài viết, tại Hoa Kỳ đã có hơn 3 ngàn ca phá thai mỗi ngày. Như vậy, người ta chỉ cần tính trung bình cho mỗi vụ phá thai tốn một ngàn Mỹ kim, mỗi ngày chính phủ Hoa Kỳ “đốt tiền đóng thuế” của dân khoảng 3 triệu Mỹ kim để lo cho những bà mẹ tự do sung sướng, tự do khoái lạc, tự do phá thai, tự do làm phiền cả nước, và làm phiền những người nai lưng ra đóng thuế để giải quyết những chuyện nghịch lý như đã nói. Chưa hết, nếu đứa bé trong bụng mẹ bị giết mà không chết nhưng lại chết bà mẹ là trường hợp thật bi đát, bởi đứa bé “hụt chết” sẽ bị tàn phế; nó phải bơ vơ và trở nên gánh nặng cho xã hội.

Một chuyện cũ nhưng cần nhắc lại. Sau khi dự luật phá thai vô thời hạn của nữ Dân Biểu Virginia Kathy Trần ra đời ngày 7 tháng 2 năm 2019, người viết từng hân hạnh tham dự chương trình Phỏng Vấn Và Tìm Hiểu do Kiến Trúc Sư Bùi Dương Liêm thực hiện tại Fairfax, Virginia, có tiêu đề, “Dự Luật Phá Thai Dưới Mắt Giáo Sĩ Huỳnh Quốc Bình”, tôi đã không ngần ngại cho rằng, phá thai là một trong những tội ác của nhân loại.

Ngay cả việc luật pháp của con người cho phép hay ủng hộ việc phá thai, bởi vì người mẹ bị cưỡng dâm hay hiếp dâm, cũng là một nan đề. Trường hợp này cho thấy kết quả thai nhi được tượng hình không đến từ tình yêu hay sự đồng tình giữa đôi trai gái, mà do sự cưỡng bức dâm, hay hiếp dâm. Xét về mặt tâm lý, trong trường hợp này, thai nhi là hình ảnh của tội lỗi, là sự tủi nhục cần phải xóa đi, và nếu cần phải nói đến chuyện “đền tội”, thằng cha ác độc hay bất đắc dĩ của thai nhi, mới chính là kẻ đáng bị trừng trị, chứ không phải thai nhi. Âm thanh và hình ảnh cuộc phỏng vấn được lưu trữ tại: https://youtu.be/X7YuvZL0TwY

Đứng trước những nan đề của xã hội, nhất là ở các nước độc tài, những nơi có nhà cầm quyền chuyên bách hại người dân hay con dân Chúa, người ta thấy có khá nhiều người dạy đạo luôn răn đe mọi người là phải “tuân phục chính quyền”, nhưng họ không nói rõ là tuân phục loại “chính quyền” nào. Có người cho rằng, Kinh Thánh dạy con dân Chúa phải tuân phục chính quyền cho nên chính quyền làm đúng hay sai, chúng ta cũng không có quyền chống lại. Thí dụ, tại Hoa Kỳ, khi chính quyền có luật cho phép phá thai, nếu chúng ta chống lại tức là chúng ta “chống chính quyền”. Lý luận kiểu này là xuyên tạc Kinh Thánh và bóp méo lời Chúa. Thật sự, Kinh Thánh có khuyến cáo con dân Chúa phải tuân phục chính quyền, nhưng Kinh Thánh dạy phải tuân phục những chính quyền vì dân, kính người đáng kính, phục người đáng phục, chứ Kinh Thánh không dạy tuân phục bọn cầm quyền bất xứng, bất nhân. Ai có Kinh Thánh hãy đọc sách Rô-ma 13, Sứ Đồ Phao-lô có nói rõ điều đó.

Đối với những luật lệ do con người đặt ra nhưng có tính cách phản Thánh Kinh, con dân Chúa có nên tuân phục hay không, Kinh Thánh sách Công-vụ 5:29 bày tỏ rất rõ, “Thà phải vâng lời Đức Chúa Trời còn hơn là vâng lời người ta” (Acts 5:29b, “We must obey God rather than human beings”).

Kết luận
Người viết xin mượn một số ý kiến của một số người từng lên tiếng chống đối việc tự do phá thai, để kết thúc bài viết này.

Phá thai là thể hiện tính độc ác và ích kỷ của những phụ nữ chỉ biết sống cho chính bản thân mình, mà không cần quan tâm đến người khác, hay ngay cả chính con mình. Quyền được làm mẹ là một món quà mà Thiên Chúa ban tặng cho người phụ nữ, để duy trì và phát triển sự sống của nhân loại. Kẻ nào dung túng hoặc bao che cho hành động phá thai, kẻ đó chính là con cái của ma quỷ với âm mưu hủy diệt nhân loại.

Đạo luật cho phép phá thai được đưa ra chỉ để cổ vũ cho một xã hội sa đọa và băng hoại đạo đức. Sự hành lạc tự do, tạo ra bào thai rồi vứt bỏ, chỉ cần cho sự khoái lạc chính mình mà bất kể đến đạo đức con người, cần phải được ngăn chận.

Sau cùng, phá thai là tội ác của nhân loại mà những ai nhận mình là có đạo, có Chúa, và có lòng nhân, cần phải góp phần ngăn chận. Nếu vì chống lại kẻ ác để cứu người mà người ta phải vào tù cũng là việc đáng làm và cần làm, nhất là những trường hợp lên tiếng cứu người không có khả năng tự vệ hay phản kháng cho chính họ.

Tôi xin chân thành cảm ơn những ai đã đọc đến những lời này của tôi. Tôi trân trọng mời quý vị xem tiếp đoạn video này https://youtu.be/Ct0iinm4tYo và vui lòng chuyển cho nhiều người khác cùng xem. Xin đạ tạ!

Huỳnh Quốc Bình
Ngày 17 tháng 9 năm 2021
Email: huynhquocbinh@yahoo.com

Posted in Những Chuyện Khó Nói, Tác giả Huỳnh Quốc Bình, Đời Sống Quanh Ta | 3 Comments