Huỳnh Quốc Bình
… Cha Mẹ đã hy sinh cho cháu con cả đời, chẳng lẽ vài mét vuông cho miếng đất để trồng rau, lúc các vị còn sống mà không có được, thì còn gì phũ phàng hơn?…
Khoảng thời gian của bậc tiểu học, tôi chỉ được sống gần Ba Má và anh chị em vào ba tháng hè. Những tháng còn lại thì được gia đình “biệt phái” sống chung với Ông Bà Ngoại và Dì Út để vừa đến trường Quốc ngữ, vừa được ông Ngoại dạy chữ Nho tại nhà và cũng vừa để người lớn trong nhà sai vặt. Ngoài giờ học tôi là cậu bé duy nhất phụ xách nước ao cho Bà Ngoại tưới vườn rau và giàn đậu, mướp, bầu bí… Tháng nào tôi cũng phải đội cả thúng rau quả để biếu hàng xóm và mang ra chợ bán hầu có thể mua lại những thức ăn khác, vì gia đình sử dụng không hết.