Bài giảng 24 phút (DT)St.
Đề tài: Năm Mới và Sự Đổi Mới
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Bài giảng 24 phút (DT)St.
Đề tài: Năm Mới và Sự Đổi Mới
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Huỳnh Quốc Bình
Chúng tôi xin hân hạnh được gởi sách làm chứng đạo miễn phí trong phạm vi Hoa Kỳ theo yêu cầu của quý con dân Chúa.
Tạ ơn Chúa đã cho chúng tôi được hầu việc Ngài qua các bài giảng và bài viết hằng tuần. Các bài giảng đã được phát thanh liên tục trên làn sóng một số đài phát thanh tiếng Việt, đặc biệt là Đài Tiếng Nước Tôi kể từ năm 2001 đến giờ. Nhiều âm thanh bài giảng hiện được lưu trữ tại www.huynhquocbinh.net tiết mục “Đời Sống An Bình”: https://huynhquocbinh.net/category/doi-song-an-binh/
Ngoài những âm thanh các bài giảng luận, chúng tôi vẫn còn lưu trữ hằng trăm bài viết liên quan đến xã hội, chính trị, và niềm tin Thiên Chúa. Những bài viết đó chúng tôi có thể in thành sách như một tác phẩm văn chương giống như những nhà văn, nhưng chúng tôi chọn “viết sách” theo một cách khác.

Chúng tôi đã cầu nguyện và suy nghĩ nhiều ngày. Chúng tôi quyết định viết cô đọng một bài làm chứng đạo. Kết quả, ngày 25 Tháng Mười Hai, năm 2022 bài viết đó đã được hoàn tất và in thành quyển sách nhỏ theo kiểu bỏ túi. Chúng tôi muốn sử dụng quyển sách nhỏ khiêm tốn này để giải thích về sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Jesus là Cứu Chúa của nhân loại. Ước mơ cuối đời của chúng tôi là bằng mọi cách phải góp phần với những anh chị em trong Chúa mang tin lành của Ngài đến mọi người.
Sau hơn 40 năm tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa, cuộc đời chúng tôi cũng trải qua nhiều thăng trầm, nhưng dù trong hoàn cảnh nào chúng tôi cũng được sự bình an thật mà Ngài ban cho. Vì thế, lòng chúng tôi luôn mong muốn những người khác cũng nhận được phước hạnh giống như mình từng nhận được. Chúng tôi hết lời cảm tạ Chúa về sự bình an và hạnh phúc mà Ngài dành cho gia đình chúng tôi một cách tràn đầy.
Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu đến quý vị bài viết dành cho quyển sách nhỏ 32 trang, tiêu đề, “Chọn Thiên Đàng Hay Hỏa Ngục”. Chúng tôi mong quý vị dành chút thì giờ quý báu đọc qua sách nhỏ này. Nếu quý vị không có hay chưa có niềm tin vào Thiên Chúa, chúng tôi cũng xin quý vị giữ quyển sách nhỏ này như một kỷ niệm dành cho tác giả. Nếu quý vị là người từng tin và tiếp nhận ơn cứu rỗi của Thiên Chúa, chúng tôi xin quý vị giúp chúng tôi một việc. Việc đó là: Xin quý vị vui lòng chuyển sách này đến một người nào khác mà quý vị cũng muốn họ nhận biết về chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời dành cho loài người qua Đức Chúa Jesus.
Ngoài ra, xin quý vị vui lòng giúp chúng tôi đăng tải bài viết này trên báo, Facebook, hay Website của quý vị để bài viết mọn này được quảng bá đến nhiều người. Chúng tôi rất hân hạnh được quý vị giúp quảng bá bài viết này nhưng xin vui lòng đừng sửa đổi gì cả. Khi được quý vị yêu cầu, chúng tôi sẽ gởi Electronic file đến quý vị. Bài viết này cũng được lưu trữ tại:
www.huynhquocbinh.net (search: chọn thiên đàng hay hỏa ngục)
Sau khi quý vị đọc và cũng muốn người khác cùng đọc, xin vui lòng cho chúng tôi biết. Chúng tôi xin được hân hạnh gởi đến quý vị theo số lượng sách mà quý vị muốn sử dụng. Dĩ nhiên, sách gởi biếu miễn phí. Tuy nhiên, nếu quý vị muốn ủng hộ phần cước phí hay in ấn, chúng tôi hết sức hoan nghênh. Thật lòng mà nói, mục đích chính là làm sao để sách này đến tay nhiều người chứ tiền bạc chỉ là phụ mà thôi.
Nguyện xin Thiên Chúa ban phước lành cho quý vị và những người thân yêu của quý vị. Cầu xin Thiên Chúa nhân từ cho chúng ta có sự bình an thật trong những ngày chúng ta còn sống trên trần gian này. A-men!
Huỳnh Quốc Bình
Ngày 15 Tháng Giêng, năm 2024
P.O. Box 20361
Keizer, OR 97307
(503) 568-8905
Email: doisonganbinh@yahoo.com
Bài giảng 27 phút (DT) St.
Đề tài: Tạ Ơn Chúa Cảm Ơn Người Bằng Tấm Lòng Thành
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Huỳnh Quốc Bình
… Đầu óc của bọn mua bán con người làm nô lệ tình dục và lao động khổ sai còn tệ hơn loài dã thú bởi vì thú dữ không ác độc với đồng loại của chúng đến thế…
***
Tiêu đề bài viết này được dựa theo câu nói, “We- God’s children are not for sale” của nhân vật chính trong phim “Sound of Freedom” (Âm Vang Của Tự Do). Đây là phim tiết lộ nhiều hình ảnh có thật về một thế giới tội lỗi, là địa ngục trần gian. Đó là tệ nạn buôn bán nô lệ tình dục trẻ em. Phim được hoàn tất từ năm năm trước, nhưng chỉ mới được trình chiếu tại Hoa Kỳ vào thời điểm July 4, 2023 bởi có nhiều sự cản trở từ các thế lực tối tăm.

Bộ phim được thực hiện với sự tốn kém thật khiêm tốn là 14.5 triệu Mỹ kim. Vậy mà, số thu về hơn 150 triệu Mỹ kim tức là gấp 10 lần tổn phí. Số tiền vé thu được chỉ tính riêng ở Hoa Kỳ và Gia Nã Đại bởi vì phim vẫn chưa được trình chiếu ở các quốc gia khác. Thành quả này đến từ sự ủng hộ của công chúng thầm lặng. Đây cũng là “cái tát” vào mặt đám truyền thông và những cá nhân bất lương khi chúng tìm cách xuyên tạc và vận động tẩy chay phim này.
Nam diễn viên nổi tiếng Jim Caviezel thủ vai chính trong phim Sound of Freedom là Ông Tim (Timothy Ballard) là người thật và việc thật. Ông là nhân viên tình báo của “US Department of Homeland Security” (Bộ An Ninh Lãnh Thổ Hoa Kỳ). Truyện phim được lấy từ những dữ kiện và nhân vật có thật.

Hình: Tài tử Jim Caviezel (trái) Tim Ballard (phải)
Phim Sound of Freedom đã lột trần nhiều hành động tàn ác của những kẻ không còn nhân tính. Bọn này chuyên bắt cóc trẻ con để bán cho bọn mua bán hoặc sử dụng con người làm nô lệ tình dục và nô lệ lao động cho đến hết cuộc đời của nạn nhân. Ông Tim cho rằng: Việc làm bất chính của kẻ mua và người bán ma túy nó chỉ xảy ra một lần, nhưng một người bị bán làm nô lệ tình dục và lao động khổ sai sẽ được lặp đi lặp lại nhiều lần trong suốt cuộc đời người đó.
Những người còn lương tri đã cảnh báo rằng: Trên toàn thế giới, có khoảng 50 triệu người bị bắt làm nô lệ tình dục và lao động khổ sai, mà đa số là trẻ con. Con số này không giảm mà còn tăng bội phần kể từ năm 2020. Việc mua bán con người làm nô lệ tình dục và lao động là một thị trường phát triển mạnh trong bóng tối. Hành động ác độc này thật sự quá sức khủng khiếp đối với những người có bộ óc bình thường có thể nghĩ tới.
Những kẻ hưởng lạc và hưởng lợi trên thân xác của trẻ em bất kể gái hay trai không phải là thành phần “tầm thường” trong xã hội mà đa số là giới thượng lưu, hoặc có chức quyền. Đây là bọn ác quỷ đội lốt người. Nếu muốn nói nhẹ hơn, bọn này có hình dạng con người nhưng đầu óc của chúng tệ hơn loài dã thú bởi vì thú dữ không ác độc với đồng loại của chúng đến thế. Trên thực tế, Hoa Kỳ là một trong các quốc gia đứng hàng đầu về nạn buôn người mà bọn bất lương nhắm đến.
Như đã nói, phim Sound of Freedom ghi lại câu chuyện có thật về công việc của Ông Tim Ballard tại Columbia. Ông Tim Ballard được những bạn hữu chí tình hỗ trợ ông thành lập tổ chức Operation Underground Railroad. Tổ chức này chuyên tìm kiếm, giải thoát và cung cấp dịch vụ chăm sóc cho các nạn nhân của đám buôn người sau khi họ được giải thoát. Lần giải cứu hai chị em được đề cập trong truyện phim, Ông Tim đã giải cứu hơn 120 người mà trong đó có 55 trẻ em. Có ít nhất 10 kẻ buôn người bị bắt giữ. Cho đến nay, Ông Tim Ballard đã ghi nhận rằng tổ chức của ông đã giải cứu hàng ngàn nạn nhân của vụ buôn người.
https://www.truescoopnews.com/newsdetail/sound-of-freedom-true-story-who-is-reallife-tim-ballard
Nhà sản xuất phim Sound of Freedom đã có sự cảnh báo dành cho các bậc phụ huynh là có nhiều hình ảnh và từ ngữ trao đổi trong phim có thể làm trẻ em và những khán giả nhạy cảm hoang mang. Phim này tập trung vào câu chuyện về hai đứa trẻ là hai chị em ruột. Chúng bị bắt cóc bởi vì cha của chúng là người thật thà, sống cảnh “gà trống nuôi con” và ông đã bị lừa. Ông nghĩ rằng con mình may mắn vì nắm được cơ hội trở thành người mẫu qua sự giúp đỡ của một phụ nữ nổi tiếng mà ông tin là người tốt.
Phải xem phim, người ta mới có thể thấy những kiểu lừa đảo tinh vi và tương tự có thể xảy ra cho bất cứ ai. Chắc chắn đã có hằng chục triệu trường hợp tương tự đã xảy ra cho những gia đình bất hạnh. Họ có con em bị bắt cóc bằng nhiều trường hợp khác nhau mà chưa bao giờ nạn nhân được giải thoát để trở về sum họp gia đình.
Xem phim Sound of Freedom, người ta thấy những nạn nhân khác và đặc biệt là hai chị em trong câu truyện được vận chuyển xuyên quốc gia và bị bán từ người này sang người khác trước khi được giải cứu và đoàn tụ với cha mình.

Nhân vật chính Tim Ballard được sự khích lệ của vợ ông để ông có thể dấn thân vào công việc hết sức nguy hiểm. Trước sự ủng hộ và lời lẽ quyết liệt của vợ, cuối cùng ông đã từ bỏ công việc của cơ quan DHS với nhiều quyền lợi thật đáng kể. Ông đã dấn thân để hoàn thành sứ mệnh cao cả là giải cứu những nạn nhân của bọn mua bán nô lệ tình dục và lao động khổ sai. Đây là sự hy sinh quá to lớn đối với một người có vợ và sáu đứa con còn nhỏ dại.
Thật sự trong câu chuyện này, vợ ông Tim mới là người đáng cho người đời nể phục hơn hết. Đáng lẽ ông chỉ cần làm việc bình thường theo lệnh thượng cấp thêm 10 tháng nữa là ông có đầy đủ quyền lợi dành cho người hưu trí. Ông đã chọn con đường gai góc với sự đồng tình của người phối ngẫu. Ông đã bất chấp hiểm nguy và quyền lợi cá nhân để bày tỏ tình yêu thương đích thực mà Thiên Chúa đã phán trong lòng ông.

Hình: Ông Bà Tim Ballard
Sau khi trở lại Hoa Kỳ, Ông Tim công bố với giới chức trong chính quyền về những gì ông đã thực hiện. Khi câu chuyện thật trở thành truyện phim, Ông Tim Ballard tuyên bố rằng ông không tin Hollywood nhưng ông hoàn toàn tin vào tài tử Jim Caviezel bởi vì vị tài tử này là người có lòng yêu mến Chúa. Ông Tim cũng thú nhận rằng, nếu không có lời khích lệ và sự quyết liệt của vợ ông, ông không có đủ dũng cảm để hoàn thành sứ mạng này.

Có người đã nói, khi xem phim, nhìn thấy diễn viên Jim Caviezel, khiến cho người ta hình dung đến hình ảnh Đức Chúa Jesus là Đấng Cứu Thế của nhân loại qua phim “The Passion of the Christ” bởi vì cũng chính nam tài tử Jim Caviezel thủ vai chính trong phim ấy. (1)

Qua lời lẽ tha thiết và quyết liệt của vợ ông Tim Ballard khi bà nói với chồng là cho dù ông có mất công việc làm hay mất quyền lợi đến mấy cũng phải cố thực hiện. Thực tế, câu nói trong phim và câu nói thật ngoài đời của vợ ông Tim là bà Katherine Ballard khá giống nhau vì cùng một ý.
Sau khi nghe chồng cho biết, thượng cấp của ông không bằng lòng tài trợ cho công tác này và muốn ông lập tức trở lại Hoa Kỳ, Bà Katherine Ballard đã quyết liệt nói với ông rằng, “Okay, so you quit your job, and you go rescue those kids.” (Anh hãy bỏ công việc của anh và đi giải cứu những đứa trẻ ấy.) Ý của câu nói này đã trở nên nổi tiếng mà ai cũng có thể kiểm chứng qua phim và nhiều tài liệu đáng tin cậy khác trên Internet. https://www.historyvshollywood.com/reelfaces/sound-of-freedom/

Hình” Vợ chồng Ông Bà Tim Ballard và chín người con (2)
Xem trọn phim, người ta thấy nhân vật chính Tim Ballard đã nói, “We- God’s children are not for sale”. Chắc chắn câu nói này không chỉ dành riêng cho trẻ con mà cho con người do Thiên Chúa tạo dựng. Câu nói này rất phù hợp với sự khuyến cáo của Đức Chúa Jesus đã được ghi trong Sách Phúc Âm Ma-thi-ơ 18:6, “Ai gây cho một trong những đứa trẻ đã tin Ta sa vào tội lỗi thì thà buộc cối đá vào cổ người ấy, mà ném xuống biển sâu còn hơn.”
Cách làm phim và quảng bá phim của Angel Studios thật sự nó “không giống ai”. Điều đó có nghĩa là nó hoàn toàn khác với các loại phim từng được các hãng phim tung ra công chúng. Theo tin tức cho biết, nếu không có sự hỗ trợ tích cực của Ông Robert Unanue, chủ công ty thực phẩm Goya Foods (President and CEO of Goya Foods), người từng ủng hộ Tổng Thống Trump và sự đóng góp từ nhiều cá nhân tử tế khác, chắc chắn phim Sound of Freedom khó có thể được trình chiếu trước công chúng sau năm năm bị rào cản từ Hollywood và những kẻ có quyền lực.
Sau khi truyện phim chấm dứt, tài tử Jim Caviezel, trong vai Tim Ballard, đã công khai kêu gọi mọi người hãy truyền tai nhau để ai cũng biết mà xem phim này. Ông đề nghị người này bảo trợ vé mời người khác xem và cứ thế mà nối tiếp công việc đó. Thiết nghĩ lời kêu gọi của tài tử Jim Caviezel thật chính đáng. Cũng giống như Ông Tim trong câu chuyện thật, tài tử Jim Caviezel là người đáng cho người tử tế ngưỡng mộ. https://youtu.be/Rt0kp4VW1cI?si=6P6WpAJaAYZ7mPr0
Trước khi vết bài này, tôi có thăm dò một số bạn Mỹ và Việt. Một số người đã nghe nói về phim này nhưng chưa xem. Cũng có người không hay biết gì về phim này. Bằng chứng, tôi không hề nghe nói gì về phim này cho đến khi tôi tham dự cuộc Hội Thảo Chính Trị tại Spokane, WA hôm ngày 19-8-2023. Forum: Life, Liberty & The Pursuit of Happiness (Quyền sống, Tự Do và Mưu Cầu Hạnh Phúc) https://freevietnews.com/audio3/index.php?id=46

Cũng nhờ diễn giả William Jasper, Senoir Editor of The New American nói về đề tài: “ – Oppenheimer: Phim, Âm mưu, Phản bội, Dối Trá – và Sự thật” ( Oppenheimer: The Movie, the Conspiracy, the Treason, the Lies – and the Truth), và ông đã cảnh báo tình trạng bắt cóc trẻ con làm nô lệ tình dục nên tôi mới viết mà đi xem phim này vào ngày hôm sau.

Kết luận
Như tôi đã dề cập trong phần mở đầu. Việc mua bán con người làm nô lệ tình dục và lao động là hành động ác độc quá sức khủng khiếp mà người bình thường khó có thể nghĩ tới. Chỉ một số ít người ngăn chận nạn buôn người, thật khó. Tuy nhiên, nếu nhiều người quyết tâm góp phần can thiệp, chắc chắn nó sẽ giảm bớt. Riêng những ai có niềm tin vào Đức Chúa Trời, người đó cần cầu nguyện với Thiên Chúa để xin sự can thiệp từ Ngài song song với hành động của mình.
Tôi tin rằng, người nào còn có lòng nhân, người đó không thể ngoảnh mặt hay quay lưng trước sự đau khổ hay tiếng rên siết của người khác. Là người có niềm tin vào Thiên Chúa và giảng về sự cứu rỗi của Ngài, tôi biết rõ Thánh Kinh có khuyến cáo rằng, “Ai bưng tai không khứng nghe tiếng kêu la của người nghèo khổ, Người đó cũng sẽ kêu la mà sẽ chẳng có ai đáp lại” (Châm-ngôn 21:13). Hai chữ nghèo khổ mà Thánh Kinh đề cập, chắc chắn không giới hạn về vật chất mà là tinh thần nữa.
Theo thiển ý của người viết, các cơ quan truyền thông nên cảnh báo và kêu gọi nhiều người góp phần ngăn chận tệ nạn này. Riêng các cơ sở tôn giáo, đoàn thể, và cộng đồng Mỹ, Việt có thể bảo trợ vé, tặng cho nhiều người khác và khích lệ họ xem phim Sound of Freedom. Mọi người có thể tìm rạp đang chiếu phim này hay đặt mua vé qua link: https://www.angel.com/tickets/sound-of-freedom
Chúng ta hãy cùng nhau xem phim và nói cho mọi người biết về phim này. Chắc chắn việc làm của chúng ta sẽ không vô ích.
Huỳnh Quốc Bình
Oregon, ngày 26, Tháng Tám, năm 2023
Ghi chú:
Bài giảng 27 phút (DT) St.
Đề tài: Ăn Cây Nào Rào Cây Nấy
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
(Bài Đọc Trong Thời Điểm Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4)
Huỳnh Quốc Bình
Thánh Kinh dạy tuân phục chính quyền biết lo cho dân chứ Thánh Kinh không dạy con dân Chúa tuân phục bọn cướp hay đám côn đồ bao giờ.
***
Tại các nhà thờ hay các buổi sinh hoạt của người Tin Lành mà tôi từng tham dự, tôi thường nghe các mục sư Việt Nam nhắc đến sự tiến bộ của quốc gia Đại Hàn trong mấy thập niên qua và khen ngợi về sự tin kính Chúa của những người theo đạo Tin Lành tại Đại Hàn. Sự nhận xét và khen ngợi này rất chính xác. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nghe một mục sư hoặc cấp lãnh đạo các Hội Thánh Tin Lành Việt Nam nói rõ hơn về lập trường chính trị của dân tộc Đại Hàn. Đáng lẽ những người lãnh đạo Tin Lành Việt Nam cần nói rõ về thái độ của những người theo đạo Tin Lành tại Đại Hàn đã dành cho dân tộc và đất nước của họ thế nào, và tại sao Nam Hàn được phồn thịnh như ngày hôm nay?
Có thể nói, người Tin Lành Đại Hàn yêu mến Chúa và cũng yêu nước của họ, chứ họ không “đi trên mây” giống như nhiều người Tin Lành Việt Nam. (Tôi nói nhiều, chứ tôi không nói tất cả).
Căn cứ theo một số tài liệu liên quan đến cuộc cách mạng kinh tế của Đại Hàn và nhận xét của tác giả Việt Dương trong quyển “Con Rồng Á Châu” có đoạn như sau:
“Với nguồn cổ vũ về tín ngưỡng tự do, bình đẳng, cùng với tinh thần yêu nước của dân tộc Đại Hàn. Dưới thời Nhật thuộc, tín đồ Tin Lành đã đóng một vai trò then chốt trong những cuộc vận động giành độc lập và đã phải chịu nhiều hy sinh trước sự đàn áp của chính quyền thực dân. Chẳng hạn, trong cuộc vận động cho độc lập ngày 1 tháng 3 năm 1919, thực dân Nhật đã tàn phá khoảng 447 ngôi nhà thờ… Trên truyền thống đạo vào thời đó, sau ngày đánh đuổi thực dân Nhật. Thiên Chúa Giáo đã là một trong những nhân tố chủ lực đấu tranh cho nền dân chủ và công lý. Vì thế, suốt ba Thập Niên, những nhà hoạt động Thiên Chúa Giáo đã luôn luôn ở hàng đầu trong những cuộc vận động chống lại các chế độ quân phiệt. Trong thời gian đó, nhiều nhà thờ lớn đã trở thành những thành trì của lực lượng đấu tranh, cũng như của các nhà chính trị đối lập với chính quyền…” (hết trích)
Những nhà lãnh đạo của các Hội Thánh, hoặc tín hữu Tin Lành Đại Hàn không chỉ ngồi một chỗ cầu nguyện, mà tất cả đã anh dũng tranh đấu. Máu của họ đã đổ để dân tộc họ được sống đời tự do, chứ họ không chủ trương là “Tôi không làm chính trị” hay “Tôi không thích chuyện chính trị.” Người Tin Lành Đại Hàn cũng không chờ đợi hay xin xỏ thực dân Nhật công nhận, hoặc cho phép những hoạt động của giáo hội Tin Lành. Họ đã mạnh dạn đòi hỏi quyền tự do căn bản mà Thiên Chúa đã cho họ. Họ đã thành công trong cuộc đấu tranh quyết liệt đầy chính nghĩa trong tinh thần nhân bản và sự khôn ngoan Chúa cho.
Tôi tin rằng ai cũng có thể dễ dàng đồng ý với tôi rằng: Đâu phải tin đạo, tức là tin Chúa để chỉ đi nhóm, đi xem lễ, cầu nguyện, hay xưng tội hằng tuần là đủ. Không phải người ta chỉ ăn hiền, ở lành, hay sống đời đạo đức là đủ, mà người ta còn phải phát huy những điều tốt đẹp đó. Không phải con người tin đạo chỉ để tránh xa tội lỗi mà còn có bổn phận ngăn chận tội lỗi nữa. Kinh Thánh có khuyến cáo là phải “vui với kẻ vui, khóc với kẻ khóc” kia mà. Xin những ai gọi Thiên Chúa là cha hãy đọc lại đoạn Thánh Kinh Rô-ma 12, quý vị sẽ rõ.
Trong hơn 40 năm tôi có mặt tại Hoa Kỳ, tôi có theo dõi những nỗ lực ngăn chận việc phá thai và những vụ bạo hành tại đất nước tự do này. Tôi thấy các mục sư và tín hữu Tin Lành Việt Nam cũng biết lên án những hành động dã man này vì xem đây là một hình thức giết người không thể chấp nhận. Tôi cũng có dịp đọc một số bài viết hay nghe bài giảng của các mục sư và giới lãnh đạo Tin Lành Việt Nam. Tôi thấy các vị ấy cũng lên án các chế độ và các nhà độc tài trên thế giới, nhưng rất tiếc những chuyện xảy ra ở Việt Nam thì…
Tôi đã có nhiều bằng chứng, thay vì giảng dạy chính xác lời khuyến cáo của Sứ Đồ Phao-lô, có kẻ đã bóp méo Thánh Kinh để giảng lấy lòng chế độ VC độc tài. Họ giảng là “phải tuân phục chính quyền” mà không nói rõ chính quyền nào con dân Chúa cần tuân phục. Thánh Kinh dạy tuân phục chính quyền biết lo cho dân chứ Thánh Kinh không dạy con dân Chúa tuân phục bọn cướp hay đám côn đồ bao giờ.
Có một số người đã tìm cách biện minh cho thái độ bàng quan của họ như thể là một thành tích, và họ hãnh diện nói rằng: “Cả trăm năm qua, đạo Tin Lành Việt Nam không bao giờ làm chính trị.” Đúng, nhiều người Tin Lành Việt Nam từ chối làm chính trị công dân. Tuy nhiên, tôi có bằng chứng là nhiều người (tôi nói nhiều) rất mê say làm chính trị trong các nhà thờ với cái vỏ bọc “thiêng liêng”, nhưng thực chất, nó rất xác thịt, nếu không muốn nói tệ hơn, hoặc đáng kinh tởm không kém chính trị ngoài đời. Tôi tin là nhiều mục sư và tín hữu khác cũng thấy, nhưng họ chọn im lặng vì có thể họ coi trọng cấp lãnh đạo của họ hơn cả lời khuyến cáo của Chúa.
Có những kẻ đã tận tình sử dụng lời Chúa để xách mé những tín hữu Tin Lành khác đang có những cố gắng đòi hỏi đảng VC phải tôn trọng tự do tín ngưỡng bằng câu, “Đừng mắc nợ ai chi hết, chỉ mắc nợ tình yêu thương nhau mà thôi” (Rô-ma 13:8). Họ còn hùng hồn giảng thêm rằng, “Nếu chúng ta sống là sống cho Chúa, và nếu chúng ta chết là chết cho Chúa” (Rô-ma 14:8).
Thật sự, tôi không biết những người muốn hợp thức hoá cho hành động tránh né của mình, khi mang Thánh Kinh ra để dằn mặt người khác đã hiểu hai câu Kinh Thánh đó như thế nào? Chứ riêng tôi, tôi hiểu là: Mắc nợ yêu thương là khi nào chúng ta biết xót xa cái khó, cái khổ của người khác và hết lòng chia sẻ với họ. Hoặc, chết cho Chúa là chết vì đạo của Chúa đang bị những kẻ vô thần bách hại, chết vì anh em trong Chúa của mình đã và đang bị kẻ ác hành hung, tra tấn bởi họ không chịu chối bỏ Chúa. Chết vì danh Chúa đang bị những người vì chưa biết Chúa nên xem thường bởi vì những hành động tàn tệ do những người nhận mình là tôi tớ hoặc con cái Chúa gây ra. Chủ trương và lý luận một chiều, tránh né những việc cần làm, để yên thân sống an nhàn chờ ngày lão hoá đâu phải là trả nợ yêu thương, hay chết cho Chúa. Đúng không?
Trong khuôn khổ bài viết này, tôi xin mạo muội đề nghị quý linh mục, mục sư, giáo sĩ, và các con dân Chúa hãy xem lại lời Thánh Kinh Rô-ma 13:1-4 để đừng hiểu sai lời dạy về vấn đề tuân phục chính quyền.
Thánh Kinh không dạy chúng ta tuân phục một đảng cướp hay bọn côn đồ như đã nói. Thánh Kinh không dạy con dân Ngài phải cúi đầu tôn thờ những kẻ khinh thường Thiên Chúa. Thánh Kinh cũng không dạy chúng ta khiếp sợ kẻ vô thần hơn sợ Thiên Chúa, để rồi cho đó là nhu mì, khiêm nhường, nhân từ, nhịn nhục, hay yêu thương người lân cận. Thánh Kinh cũng không dạy con dân Ngài phải xin xỏ bọn vô thần cho phép mình có “Tư cách pháp nhân” để thờ lạy Ngài. Khi viết những lời này tôi không sợ mình nói sai bởi vì tôi biết chắc Thánh Kinh có dạy, “Thà vâng lời Đức Chúa Trời, còn hơn vâng lời người ta” (Công-vụ-các-sứ-đồ 5:29).
Kết luận
Đừng tìm kiếm sự vinh hiển cho riêng mình, nhưng hãy cùng lên tiếng cho thế giới biết người Việt Nam của chúng ta, anh em trong Chúa của mình đang bị chế độ độc tài hà hiếp. Nếu chúng ta không quan tâm đến họ, chúng ta cũng phải cho phép người khác nghĩ rằng chúng ta không có tình yêu thương dành cho dân Việt chúng ta gì cả. Chúng ta cần tra cứu Thánh Kinh để làm theo những gì Chúa muốn. Đừng giao khoán hay cúi đầu làm theo luật lệ do thành phần giáo quyền bất xứng dưới trần gian áp đặt.
Cầu xin Chúa ban cho mọi người trong chúng ta có sự suy tư độc lập để có thể nói những gì cần nói và để nghe những gì cần nghe. Chúng ta cần mạnh dạn nhắc nhở nhau để cùng tăng trưởng về phần thuộc linh hầu tránh được tình trạng: Khả năng thần học ngày càng nở rộng, bằng cấp treo đầy tường, miệng giảng yêu thương như thể môi có bôi mỡ, nhưng lòng thương người bằng những hành động cụ thể ngày càng “teo nhỏ” lại bởi vì chúng ta chỉ biết tìm kiếm sự vinh hiển cho riêng mình.
Huỳnh Quốc Bình
Tháng Tư Năm 2023 hiệu đính bài viết năm 2013
e-mail: huynhquocbinh@yahoo.com
Huỳnh Quốc Bình
Bàng bạc trong một số bài viết và bài giảng của tôi, tôi đã căn cứ vào lời Thánh Kinh để khẳng định rằng: Nếu Chúa Cứu Thế Jesus không sống lại, đức tin của người Thiên Chúa Giáo hoặc Cơ Đốc Giáo sẽ hoàn toàn bị sụp đổ. Sự kiện Chúa Cứu Thế Jesus sống lại là nền tảng vững chắc cho những ai tin vào sự cứu rỗi của Ngài. Bất cứ ai sử dụng Tây lịch, khó có thể phủ nhận đó là bằng chứng cho khoảng thời gian đánh dấu sự kiện Chúa Cứu Thế Jesus giáng trần. Thánh Kinh đã bày tỏ: Đức Chúa Jesus đã chết thật trong thân xác con người, sau ba ngày Chúa đã sống lại, và thăng thiên.
Dĩ nhiên, ai cũng có quyền tin hay không tin vào lời Thánh Kinh hoặc xem thường những gì người Thiên Chúa Giáo và Cơ Đốc Giáo tôn thờ, nhưng sự kiện người mang tên Jesus được sanh ra tại xứ Do Thái là sự thật, và hơn ba Thập Niên sau đó Ngài bị tập đoàn giáo quyền thời bấy giờ giết chết, và Ngài đã sống lại là điều không thể chối bỏ.
Hơn hai ngàn năm qua, nhiều người vô thần hoặc hữu thần không tin vào sự cứu rỗi của Thiên Chúa. Họ đã tìm cách chứng minh rằng người mang tên Jesus không chết thật, hoặc chết rồi nhưng bị các môn đệ hay những người “mê tín” thời đó ăn cắp xác mang đi chỗ khác. Điều này vẫn không làm cho những người sẵn sàng chấp nhận cái chết để giữ vững đức tin, hay rao truyền chân lý và sự cứu rỗi của Ngài phải chùn bước. Thực tế, người ta thấy đã có hằng triệu triệu người được cứu. Những người này đã hoàn toàn thay đổi từ vị trí của những kẻ bất an và tội lỗi đã trở thành những người có sự bình an và có đời sống tốt lành trong xã hội.
Ngày nay nếu con dân Chúa có tổ chức rầm rộ ngày Chúa Phục Sinh, hoặc tỏ ra hết sức thiêng liêng khi kỷ niệm sự thương khó của Chúa mà không đồng sống đồng chết với Chúa một cách thật sự, nên xem lại Thánh Kinh sách Rô-ma 6:3-5.
Ngài đã sống lại mà chúng ta vẫn chết bởi vì chúng ta không thật sự sống theo những gì Ngài dã dạy. Chúng ta chỉ hùng hồn nói chuyện yêu thương nhưng lại không thật sự yêu thương. Chúng ta vẫn tiếp tục sống theo con người cũ của mình, gian dối, điêu ngoa như những thành phần mánh mung, gian dối khác.
Nếu chúng ta là những người chỉ có danh xưng “có đạo” theo kiểu CINO Christian In Name Only, tôi e rằng dù Chúa đã thật sự sống lại, chúng ta vẫn tiếp tục chết mất trong tội lỗi dưới trần gian tạm bợ này.
Trước khi đọc phần kết luận tôi xin trân trọng mời quý vị nghe bài giảng 25 phút có tiêu đề “Sống Đạo” tại đường link này: https://huynhquocbinh.net/2023/04/03/audio-song-dao-2/
Bây giờ tôi xin phép “lạc đề” trong phần kết luận ngắn cho bài viết thật ngắn này.
Chúa dạy chúng ta hiền chứ Ngài không dạy chúng ta hèn. Thánh Kinh sách Khải Huyền 21:8 đã khuyến cáo về những trọng tội không được vào Thiên Đàng, trong đó có tội hèn nhát, giết người, dâm loạn, và nói dối. “Phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng, đó là sự chết thứ hai.”
Đứng trước tình trạng xã hội ngày nay bị băng hoại đạo đức và tội ác gia tăng, thiết nghĩ chúng ta phải mạnh dạn lên tiếng cho những gì cần lên tiếng, và chỉ im lặng cho những gì cần im lặng. Chúng ta đừng hèn hay khiếp nhược, và đừng để mình chết dưới tay ma quỷ bởi vì Đấng Cứu Thế đã sống lại.
Huỳnh Quốc Bình
Ngày 6 Tháng Tư, năm 2023
Email: huynhquocbinh@yahoo.com
Huỳnh Quốc Bình
… Nếu chúng ta chỉ biết lên án Giu-đa mà có đời sống theo kiểu Giu-đa thời đại, hãy coi chừng có ngày chúng ta cũng sẽ thắt cổ như Giu-đa, hoặc lúc ấy có muốn cắn lưỡi tự tử cũng không còn răng để mà cắn…
***
Người viết bài này tin tưởng tuyệt đối vào quyển Thánh Kinh mà mình có trong tay. Dù vậy, tôi vẫn thử tự đặt mình vào vị trí của những người tìm cách bài bát đạo Chúa, hoặc xách mé niềm tin của những ai tin vào sự cứu rỗi của Chúa để có một câu hỏi theo kiểu “thách đố” rằng: Nếu nhân vật Jesus trong Thánh Kinh không sống lại thì sao?
Câu trả lời rằng: Nếu Đức Chúa Jesus không sống lại, đức tin của những người Thiên Chúa Giáo sẽ hoàn toàn bị sụp đổ. Thật ra, trong Thánh Kinh Tân Ước đã có câu trả lời cho điều này. Đây là lời khẳng định của Sứ Đồ Phao-lô: “Nếu Ðấng Christ đã chẳng sống lại, thì đức tin anh em cũng vô ích…” (1 Cô-rinh-tô 15:17a).
Thánh Kinh Tân Ước không đề cập đến hai Lễ Phục Sinh cũng như Lễ Giáng Sinh, và Thánh Kinh Tân Ước không bắt buộc con dân Chúa phải tổ chức ăn mừng gì cả. Dù vậy, con người bày tỏ lòng biết ơn đối với Đức Chúa Trời là hành động đáng khen. Sự kiện Con Trời giáng trần, hoặc khi Con Trời từ “kẻ chết sống lại” có ý nghĩa gì với con dân Chúa hay không cũng còn tùy thuộc vào tấm lòng của từng người nữa.
Trong bài giảng “Ăn Năn Hay Lên Án”, tôi có một số nhận xét về mùa “Lễ Phục Sinh”: Thời điểm này, nhiều con dân Chúa kiêng ăn, cầu nguyện. Kiêng ăn và cầu nguyện là một truyền thống tốt đẹp của những ai có niềm tin vào Thiên Chúa. Kiêng ăn như một hình thức hãm mình để bày tỏ lòng ăn năn sám hối về tội lỗi của mình qua lời cầu nguyện với Thiên Chúa, chứ không phải để khoe khoang đạo đức. Đây là truyền thống tốt đẹp mà Đức Chúa Jesus và các môn đệ của Ngài từng thể hiện. Kiêng ăn không phải là đạo đức mà biết ăn năn tội lỗi mới là hành động thể hiện sự đạo đức.
Quý vị có thể nghe bài giảng 25 phút tại đường link này:
https://huynhquocbinh.net/2023/03/29/audio-mua-chay-an-nan-hay-len-an/
Có nhiều điều hết sức tế nhị theo kiểu nói ra cũng ngại, nhưng nếu không nói ra nó lại càng ngại hơn.
Ngày nay con người tổ chức “Lễ Phục Sinh” để kỷ niệm và mừng về thời điểm Chúa Cứu Thế Jesus đã sống lại sau khi chết. Dù vậy, không phải ai cũng tin điều này. Bằng chứng là hơn hai ngàn năm qua, vẫn có những người cố tạo ra những “bằng cớ” để cố gắng thuyết phục người khác tin rằng nhân vật mang tên Jesus ở xứ Do Thái chẳng chết gì cả. Có người hết sức năng nổ trong việc tán phát những tài liệu hoặc bài viết cho rằng Đức Chúa Jesus không chết lúc bị đóng đinh trên thập tự giá mà “Ngài từng qua Ấn Độ và sống những năm còn lại ở Kashmir.” Họ còn buông những lời lộng ngôn với Thiên Chúa hay Con Trời một cách vô tội vạ nữa kìa. Dù con người có tin về sự giáng trần của Chúa Cứu Thế Jesus, sự chết của Con Trời và sự sống lại của Chúa Ngôi Hai hay không, chương trình cứu rỗi nhân loại mà Đức Chúa Trời đặt trên vai của Đức Chúa Jesus vẫn phải được thực hiện theo lời Thánh Kinh.
Tạ ơn Đức Chúa Trời vì Chúa Cứu Thế Jesus đã sống lại. Sự kiện Đức Chúa Jesus chết và sống lại đã được chính Ngài cho biết trước. Phúc Âm Ma-thi-ơ đã chép điều này, “Ðang khi Ðức Chúa Jesus và môn đồ trải qua trong xứ Ga-li-lê, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Con người sẽ bị nộp trong tay người ta. Họ sẽ giết Ngài, nhưng đến ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại. Các môn đồ bèn lo buồn lắm” (Ma-thi-ơ 17: 22-23).
Mùa Lễ Phục Sinh, chúng ta thường nghe thấy điều gì?
Những điểm chính thường được nhắc đến trong Mùa Phục Sinh gồm có: Sự phản bội của Giu-đa (Judas Iscariot) môn đệ của Ngài. Sự chịu đựng và nỗi thương khó mà Đức Chúa Jesus phải gánh chịu. Các môn đồ bỏ chạy. Thiên Chúa quay lưng với tội lỗi mà Đức Chúa Jesus đã gánh cho loài người. Chúa bị giết và đã sống lại. Chưa hết, nhiều bài giảng tại các ngôi thánh đường, nhà thờ, trên báo chí, truyền thanh, hay truyền hình hầu hết đều lên án Giu-đa một cách hùng hồn và gắt gao. Tội của Giu-đa đã bán Chúa chỉ vì 30 nén bạc. Giu đa đã chỉ điểm cho binh lính La-mã bắt Chúa bằng cái hôn giả dối, nhưng sau đó Giu-đa đã ăn năn, ném bạc trả lại, và đi thắc cổ tự tử. Tuy Giu-đa ngày xưa đã phản Chúa của mình, nhưng so với Giu-đa thời đại ngày nay ông ấy còn liêm sỉ hơn nhiều bởi vì ông đã biết ăn năn, sám hối, và đã tự xử.
Theo tôi, thay vì để thì giờ lên án Giu-đa, con dân Chúa ngày nay cần ăn ở tử tế, tránh những việc làm bất xứng, và cố sống theo những lời dạy của Thánh Kinh. Làm được như thế, sự rao truyền, làm chứng đạo, hay giảng dạy của chúng ta mới có kết quả. Nếu chúng ta chỉ biết lên án Giu-đa mà có đời sống theo kiểu Giu-đa thời đại giống tôi vừa nêu, hãy coi chừng. Coi chừng điều gì? Coi chừng có ngày chúng ta cũng sẽ thắt cổ như Giu-đa, hoặc lúc ấy có muốn “cắn lưỡi tự tử” cũng không còn răng để mà cắn.
Ngày xưa Giu-đa phản Chúa, còn ngày nay chúng ta thế nào? Giu-đa chỉ điểm Chúa bằng cái hôn giả dối, chúng ta có ám hại anh em mình bằng những lời “đạo đức ngoài môi” hay không? Giu đa phản Chúa chỉ vì 30 nén bạc, chúng ta có phản Chúa vì chạy theo quyền lực và vật chất đời này không? Nếu chưa có, chúng ta nên A-men và tạ ơn Chúa. Nếu có, chúng ta cần ăn năn và lìa bỏ những thứ nghịch lại Thánh Kinh để chúng ta không phạm tội cùng Chúa.
Chúng ta không thể nhận mình là con dân Chúa mà có cách sống như con cái ma quỷ. Chúng ta không thể lặn hụp trong tội lỗi mà nhận mình là con dân Ngài. Chúng ta không thể ra vẻ thánh thiện nhưng lại không muốn gần gũi những điều thánh thiện, giống như mấy câu Thơ của Thi Sĩ Tường Lưu:
Ngoài đời tôi sống đua tranh
“Mánh mung” có hạng, lòng tham có thừa.
Vậy mà, đi nhóm nhà thờ
Thì tôi ra vẻ… “thánh đồ” hơn ai.
Người đời thường nói, “Chiếc áo không làm nên nhà tu”, nhưng quyển Thánh Kinh thì khác bởi vì Thánh Kinh từng thay đổi nhiều người từ xấu trở nên tốt qua nhiều thời đại. Ai muốn được Chúa biến đổi, người đó phải biết làm theo lời Thánh Kinh chứ không cần phải cầm Thánh Kinh kè kè bên mình theo kiểu làm dáng đạo đức. Chúng ta thử đọc lại lời phán hay lời mắng của Đức Chúa Jesus dành cho bọn đạo đức giả thời xưa thì sẽ rõ: “Quả thật, ta nói cùng các người, những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm sẽ được vào Nước Ðức Chúa Trời trước các ngươi” (Ma-thi-ơ 21: 31b).
Con dân Chúa vui mừng vì Chúa Cứu Thế đã sống lại và tin tưởng vào lời hứa của Ngài. Vì hễ Chúa Jesus đã từ kẻ chết sống lại, những người tin Ngài sẽ sống lại dù đã chết rồi. “Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi” (Giăng 11:25).
Trong thư gởi cho người Ga-la-ti, Sứ Đồ Phao-lô đã khẳng định vị trí của mình như sau: “Phao-lô, làm sứ đồ, chẳng phải bởi loài người, cũng không nhờ một người nào, bèn là bởi Ðức Chúa Jêsus Christ và Ðức Chúa Trời, tức là Cha, Ðấng đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại” (Ga-la-ti 1:1).
Kết luận
Chúng ta cần rao giảng hay làm chứng về sự chết và sống lại của Chúa. Chúng ta không cần phải là linh mục, mục sư, hay giáo sĩ, hoặc phải có tiền lương cao chúng ta mới làm điều đó. Chúng ta phải sử dụng mọi cơ hội, mọi phương tiện trong sáng, những dịp tiện, và nhất là những “bài giảng ngắn” là cách ăn nết ở của mình để làm gương cho người khác. Từ sự sống đạo ấy của chúng ta sẽ dễ dàng giúp người khác tìm đến sự cứu rỗi của Chúa. Chúng ta không cần phải có chiếc áo nhà dòng, chúng ta không nhất thiết phải luôn có quyển Thánh Kinh trên tay, hoặc chúng ta phải có nhiều bằng cấp treo đầy tường rồi mới rao giảng về sự cứu rỗi của Chúa.
Ngày nay chúng ta cũng cần mạnh dạn như Phao-lô, đừng để bằng cấp thần học hay chức tước trong Giáo Hội làm cho chúng ta chỉ loay hoay tìm kiếm nó mà lại lơ đễnh công việc chứng đạo. Chúng ta cần giảng hay rao truyền về sự chết và sự sống lại của Chúa chúng ta. Chính môn đệ của Chúa Cứu Thế Jesus từng hỏi nhau rằng, “Lòng chúng ta há chẳng nóng nảy sao?” (Lu-ca 24:32b). Ngày nay chúng ta không phải nóng nảy vì không được người khác gọi mình là cha, sư, hay thầy, mà chúng ta nóng nảy để rao truyền về sự chết và sự sống lại của con Trời, đó là Đức Chúa Jesus là Cứu Chúa của nhân loại.
Huỳnh Quốc Bình
Viết năm 2014. Hiệu đính ngày 29 Tháng Ba, năm 2023
Email: huynhquocbinh@yahoo.com
Bài giảng luận 25 phút (DT) St.
Đề tài: Mùa Chay Ăn Năn Hay Lên Án?
Giảng luận: Huỳnh Quốc Bình
Huỳnh Quốc Bình
… Người ta không thể nhận mình là người có đạo mà có những hành động như thể phường vô đạo…
***
Không ít người đã than phiền rằng: Ngày nay có quá nhiều kẻ “buôn thần bán thánh”, “mượn danh đạo tạo danh đời”. Riêng tôi, tôi nhận thấy rằng: Không ít người nhận mình là người có đạo mà có những hành động như thể phường vô đạo. (Vô đạo mà tôi muốn nói là bọn vô thần không có lòng hướng thượng, chứ tôi không nói những tôn giáo bạn).
Những lời than phiền trên không phải là quá đáng. Tuy nhiên, đây chỉ là tình trạng “con sâu làm sầu nồi canh.” Người tử tế không thể “quơ đủa cả nắm” khi có nhận xét về những điều sai quấy của người khác. Người ngay thẳng và có lòng tự trọng sẽ không lấy thúng úp đống rác giữa nhà mà phải tích cực quét dọn những thứ bẩn thỉu, hay nhớp nhơ đó. Tôi hết sức thông cảm cho những nhận xét có tính cách cay đắng trước một sự việc thuộc loại vô đạo đức hay gian ác nào đó. Lý do tôi thông cảm là vì họ chính là nạn nhân trực tiếp của những dối trá và lọc lừa cho nên họ mới có những lời than phiền như vậy.
Cuộc đời này có nhiều điều phũ phàng lắm. Nhiều trường hợp cho thấy, những tên gian ác và thành phần đểu giả được sự ủng hộ, còn những người thật sự tử tế lại bị cô lập hay bị tẩy chay. Điều này cũng không có gì là khó hiểu bởi vì con cái của ma quỷ và con cái của sự tối tăm rất giỏi về gian trá. Chúng nói dối như thiệt, chúng ăn nói lọc lừa không ngượng miệng nên người ta mới lầm.
Thông thường khi nghe người khác có những nhận xét tiêu cực về cá nhân hay gia đình mình, hoặc tôn giáo, đảng phái, tổ chức của mình, mình cảm thấy khó chịu, có khi còn nổi nóng nữa. Phản ứng này có thể thông cảm được, nhưng chúng ta đừng quên rằng: Sự thật lúc nào cũng vẫn là sự thật. Chúng ta không thể bào chữa cho những điều thuộc về tội lỗi, hoặc những điều dối trá được giấu kín hay quá hiển nhiên. Những nơi được gọi là “hội thánh” ngày nay cũng không khác một vài hội thánh ngày xưa, vì vẫn còn có nhiều người phạm tội. Ai có Thánh Kinh trong tay cứ đọc I Cô-rinh-tô 5 chắc chắn sẽ thấy rõ.
Cái nơi được gọi là thánh và thiêng liêng, dứt khoát những nơi đó sẽ không được phép bao che những tội lỗi xảy ra tại các nơi này. Hễ thánh thì phải thật sự thánh. Thiên đàng và hỏa ngục không thể là bạn. Người ta sẽ không quét rác theo kiểu đùa dưới thảm hay tấp vào góc nhà, mà phải nghiêm chỉnh dọn dẹp nó. Cấp lãnh đạo nào còn liêm sỉ, tự trọng, và biết kính sợ Chúa, phải lập tức rời khỏi chức vụ mà mình đảm nhận nếu như mình không làm tròn trọng trách. Người ấy không can đảm rời bỏ quyền lực mà cứ bám trụ, chắc chắn ma quỷ sẽ rất hài lòng, và dĩ nhiên Đức Chúa Trời sẽ không vui và cũng sẽ khó tha thứ cho họ.
Tôi từng chứng kiến những tín hữu Tin Lành Việt Nam hay mục sư Việt Nam đã cười như thể là hài lòng khi nghe người ta bàn tán một nguồn tin nào đó về một vị lãnh đạo của tôn giáo khác phạm tội tà dâm, hay tham lạm tiền bạc. Còn khi biết mục sư Tin Lành nào phạm những tội tương tự, lại tìm đủ mọi cách để bào chữa, bao che, và đổ tội cho ma quỷ. Nếu muốn đổ thừa là do ma quỷ xúi mình phạm tội cũng được đi, nhưng đừng quên rằng hành động là của chúng ta.
Xin mời quý con dân Chúa cùng tôi suy nghĩ về câu này: “You may let a bird fly over your head, but you do not have to let it land in your hair and make a nest” (Martin Luther). Xin tạm dịch: “Bạn không thể cấm chim bay ngang đầu bạn, nhưng bạn có quyền không cho chúng nó làm tổ trên đầu mình.”
Chúng ta không nhắc hay nhớ những lỗi lầm của người khác để lên án, nhưng chúng ta cần nhắc hiện tượng ấy như là một bài học cần phải tránh. Thánh Kinh khuyến cáo: “Thà một lời trách tỏ tường, còn hơn yêu thương dấu kín.” Thánh cũng cho biết, chúng ta phải biết buồn rầu về những điều xấu xa hay tội lỗi xảy ra trong hội thánh thay vì lên mình kiêu ngạo khi thấy có người phạm tội. Nếu không còn ai dám thấy hoặc dám nhìn nhận những tội lỗi quá hiển nhiên, nó sẽ hết sức tai hại vì đây là điều ma quỷ luôn mong đợi.
Có vài mục sư Việt Nam đã tâm tình với tôi rằng: Những hành động tội lỗi, những mâu thuẫn trong lời nói và việc làm của những người nhận mình là người có đạo, nhất là thành phần nhận mình là “cha”, “sư” hay “thầy” mà có những lời nói và hành động bất xứng, đã khiến cho việc làm chứng về sự cứu rỗi của Chúa trở nên khó khăn hơn. Họ nói rõ rằng: Bước ra bên ngoài, mình mới mở miệng giới thiệu sự cứu rỗi của Chúa, lập tức bị người ngoài trề môi, hoặc bĩu môi và quay mặt bỏ đi. Tại sao tôi đề cập điều này? Xin thưa rằng: Chúng ta không thể vì tội lỗi của người khác rồi khiến mình rơi xuống hỏa ngục chỉ vì chối bỏ danh Chúa. Ngay điểm này tôi muốn thưa cùng mọi người rằng, hồn ai nấy giữ. Tại sao? Vì Thánh Kinh cho biết, “Linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết. Con sẽ không mang sự gian ác của cha và cha không mang sự gian ác của con. Sự công bình của người công bình sẽ được kể cho mình, sự dữ của kẻ dữ sẽ chất trên mình” (Ê-xê-chi-en 18:20).
Bài viết này dành những ai chưa có niềm tin vào Thiên Chúa nhưng có lòng hướng thượng, đang tìm hiểu về lẽ đạo của Chúa. Bài viết này cũng dành cho những ai đã tiếp nhận Đức Chúa Jesus làm Cứu Chúa của mình, hay nhận mình là người có đạo và trong số người đó có cá nhân tôi.
Thánh Kinh khuyến cáo: “Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu” (Công-vụ 4:12). Chúng ta có thể chưa tin vào lời khuyến cáo của Thánh Kinh, nhưng chúng ta không thể để người khác cản lối chúng ta khi chúng ta tìm đến chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa qua Đức Chúa Jesus. Chúng ta không thể để cho những khuyết điểm hay những tội lỗi của người khác khiến cho chúng ta bị sa vào hỏa ngục.
Chúng ta không cần phải bỏ nhiều thời gian ngồi đó mà thắc mắc về những hành động sai trái hay tồi bại của người khác, mà chúng ta hãy tự xét chính mình để xem những gì mình từng lên án người khác, mình có phạm phải không? Nếu chúng ta KHÔNG phạm tội, chúng ta cảm ơn Chúa. Nếu CÓ phạm tội, chúng ta phải từ bỏ ngay lập tức và tìm đến ơn cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Jesus. Chúng ta cần ý thức rằng: Trong xã hội, người được xem là tốt là người chưa lộ ra những điều xấu. Thánh Kinh khẳng định và theo tiêu chuẩn của Chúa, “Chẳng có một người công bình nào hết, dẫu một người cũng không” (Rô-ma 3:10).
Nếu có ai trong chúng ta nhận ra tội lỗi của mình, đừng tỏ ra chán nản, thất vọng vì nghĩ rằng mình không xứng đáng trước mặt Chúa. Xin mọi người hãy an tâm bởi Kinh Thánh có một lời hứa trong sách Tiên Tri Ê-sai, “Hãy học làm lành, tìm kiếm sự công bình; hãy đỡ đần kẻ bị hà hiếp, làm công bình cho kẻ mồ côi, binh vực lẽ của người góa bụa… Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên” (Ê-sai 1:17-18).
Đối với những người có niềm tin vào Thiên Chúa cần phải sống theo lời Chúa hơn là quá sâu nhiệm lời Chúa mà không làm theo. Phải khiêm nhường trong niềm tin và phải tôn trọng người khác. Đừng giảng một đường mà làm một nẻo. Đừng làm dáng đạo đức mà phải thật sự đạo đức. Đừng ăn gian nói dối và tiếp tục sống trong tội lỗi theo kiểu “ấp ủ tội lỗi”. Chúa Cứu Thế Jesus đã nghiêm khắc trong lời khuyến cáo của Ngài, “Quả thật ta nói cùng các ngươi, những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm sẽ được vào nước Đức Chúa Trời trước các ngươi” (Ma-thi-ơ 21:31b).
Người có niềm tin vững vàng không thể bỏ Chúa chỉ vì thấy những người có đạo phạm tội. Người có Chúa không thể phó thác linh hồn mình trong tay những người lãnh đạo bất xứng. Đây là những kẻ dạy người khác những điều đạo đức, hay nhân nghĩa còn mình luôn làm ngược lại. Con dân Chúa nếu không thể thờ phượng Chúa chỗ này, tự nhiên thờ phượng Chúa chỗ khác, chứ không thể xa lánh những người cùng niềm tin với mình chỉ vì thấy người khác phạm tội. Nếu người có niềm tin vào Thiên Chúa mà chỉ vì giận, không đồng ý, hay thấy những điều trái tai, gai mắt trong các nhà thờ hay thánh đường rồi bỏ Chúa, bỏ việc thờ lạy Chúa, không còn quan tâm đến công việc Nhà Chúa thì không nên. Nếu ai làm như vậy, chẳng khác nào một người trong gia đình giận anh em mình rồi xa lánh luôn cha mẹ của mình vậy.
Nếu ai từng cho rằng mình tin Chúa, từng đi “nhóm” ở nhà thờ, từng đi “xem lễ” ở thánh đường và vẫn còn muốn vào Thiên Đàng, đừng quên lời khuyến cáo của Kinh Thánh, “Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi” (Ma-thi-ơ 7:21).
Trước khi kết luận tôi xin trân trọng giới thiệu bài giảng 24 phút, “Hễ Thánh Thì Phải Thánh” để những ai đã và đang dạy lẽ đạo cho người khác, nhưng chính mình lại phạm tội tà dâm, hoặc tham lạm tiền của hội thánh cùng nghe cho biết. Đối với những ai từng phạm trọng tội bị bắt quả tang, thay vì ăn năn, người đó lại tiếp tục nói dối, tiếp tục dở những thủ đoạn đê tiện để hại người, để bịt miệng người, hãy nghe để xem mình có cần ăn năn sám hối hay không? https://huynhquocbinh.net/2023/02/02/audio-he-thanh-thi-phai-thanh/
Kết luận
Chúng ta không thể vì những khuyết điểm, tội lỗi của những người “có đạo” rồi xét đoán theo kiểu “quơ đủa cả nắm”, hoặc tỏ ra thờ ơ trước những lời kêu gọi của Chúa. Hãy coi chừng để chúng ta không dễ dàng trúng kế của ma quỷ. Nếu chúng ta nhận mình là người có đạo mà vẫn sống trong tội lỗi, chúng ta hãy thận trọng bởi vì Chúa Cứu Thế Jesus đã đổ máu của Ngài vì tội của chúng ta. Chúng ta không thể bỏ đạo hay bỏ Chúa chỉ vì nhìn thấy tội lỗi của người khác.
Những ai đang dạy lẽ đạo cho người khác, hoặc đi đâu cũng kè kè quyển Kinh Thánh bên mình, để thay vì tra cứu khi cần lời Chúa hầu làm khí giới đánh bại tội lỗi, lại muốn cầm Kinh Thánh trên tay để trông có vẻ “thiêng liêng”, người đó nên thận trọng. Nếu không nên thánh, không ai có thể thấy được Đức Chúa Trời như Thánh Kinh đã khuyến cáo. Tệ hại hơn nữa khi chúng ta thiếu nghiêm khắc với chính mình, nên sau khi chúng ta làm chứng đạo hay giảng dạy cho người khác, mà chính mình lại mất linh hồn, như Sứ Đồ Phao-lô đã khuyến cáo, “Song tôi đãi thân thể mình cách nghiêm khắc, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã giảng dạy kẻ khác, mà chính mình phải bị bỏ chăng” (1 Cô-rinh-tô 9:27).
Cầu xin Chúa cho chúng ta ý thức về những điều tôi vừa nêu để chúng ta không nản lòng khi thấy người khác phạm tội, hay tỏ ra kiêu ngạo vì tưởng rằng mình đạo đức hơn người khác. Chúng ta không thể để chính mình trở thành nạn nhân của những loại sai trật, của những tội lỗi của người khác, khiến chúng ta không thể đến với tình thương của Chúa. Hãy coi chừng bởi vì chính chúng ta tuy là người có đạo nhưng lại trở thành kẻ “trật phần ân điển của Ðức Chúa Trời” (Hê-bơ-rơ 12:15). A-men!
Huỳnh Quốc Bình
Ngày 23 Tháng Ba, năm 2023
Email: huynhquocbinh@yahoo.com
http://www.huynhquocbinh.net